Chương 42.2: Thức tỉnh

Đêm mưa lại tới. Thời tiết U Châu vốn khô hạn, năm nay lại phá lệ mưa nhiều. Hết thảy đều là thiên ý sao? U Châu hiểm nguy được giải, một loạt kế hoạch của Thư Thư đều thuận lợi được thực thi, tựa hồ toàn bộ đều suôn sẻ một cách quá đáng, chỉ có nàng, đem hạnh phúc của nàng hoàn toàn đánh đổ, ngay cả một chút vãn hồi đường sống cũng không có.

Tiếng mưa rơi không phải là tí tách thanh u, mà là lã chã bàng bạc. Nàng lẳng lặng ngồi, cảm thấy màn đêm từng tấc đều bày ra thiên la địa võng, đem hạnh phúc của nàng mang đi chỉ còn lại đau thương thống khổ bao trùm. Cuối hành lang mơ hồ có một vệt sáng cô đơn, giống như trong bóng đêm vô biên có một chút hy vọng, chờ đợi nàng đi nghiệm chứng nghi hoặc cuối cùng.

Cũng không biết ngồi bao lâu, thẳng đến khi không cầm cự nổi, nàng mới nặng nề đi vào giấc ngủ. Vô biên vô hạn ác mộng dây dưa, nàng đau khổ giãy dụa, một thân mồ hôi lanh tỉnh lại. Trong phòng có ánh đèn, chao đèn đong đưa, chỉ có một chút ánh sáng mông lung u ám.

 – “Ngươi làm sao vậy?” Một bàn tay ấm áp đặt trên trán nàng. Kế Diêu thương tiếc giúp nàng lau đi mồ hôi lạnh, trong lòng thực áy náy, làm cho nàng lo lắng, làm cho nàng bôn ba mệt nhọc, hắn chưa từng thấy qua nàng tiều tụy như thế. Hôn mê tỉnh lại, đập vào mắt là dung nhan tái nhợt của nàng, giống như đỉnh núi tuyết trên Cẩm Tú sơn, mà ánh mắt trong vắt của nàng lại sáng ngời, tựa viên dạ minh châu lấp lánh trong màn đêm.

 – “Ta đưa cơm tới. Ngươi đói bụng chưa?” Hắn ôn nhu nói xong, đứng dậy bưng một khay cơm đến bên giường.

Nàng không có khẩu vị, cũng không muốn nói chuyện, thầm nghĩ nhìn hắn.

Ánh mắt chăm chú một điểm: hy vọng xa vời.

Nếu thời gian có thể đình trệ, có thể đem thời khắc ngắn ngủi này biến thành vĩnh viễn…

Hắn đưa thìa cháo đặt ở bên môi nàng, nàng máy móc nuốt vào, ánh mắt phát lên ánh sáng dọa người.

 – “Ngươi làm sao vậy?” Kế Diêu cảm thấy không thích hợp, mi tâm nàng nhíu chặt, nhất định có tâm sự.

 – “Đại khái là kinh hách quá độ.” Nàng tưởng đùa một chút không cho hắn nhìn ra manh mối, lại nói không nên lời vui đùa, ngữ khí thoải mái.

 – “Về sau sẽ không có.” Hắn nghiêm túc giống như một lời cam đoan.

Đúng, về sau sẽ không có nữa.

Nàng hỏi một câu hỏi đã muốn hỏi từ lâu: “Kế Diêu, ngươi thích ta không?”

Kế Diêu dừng tay, nửa tức giận nửa buồn cười: “Không thích, vì sao phải vội vã quay về Định Châu.”

 – “Có bao nhiêu thích?”

Kế Diêu có điểm ngại ngùng, rầm rì: “Thích chính là thích.”

 – “Không được, không được nói như vậy.”

Hắn muốn vò đầu: “Vậy phải làm thế nào?”

Nàng không thuận theo cũng không buông tha: “Ngươi phải tự nghĩ biện pháp.”

Hắn thực sầu não: “Ân, thích cũng không phải đồ vật, làm thế nào đo đạc?”

Nàng đưa ra ví dụ: “Tỷ như so với biển sâu? So với núi cao?”

Hắn ăn ngay nói thật: “Hình như không có.”

Nước mắt của nàng lập tức rơi xuống. Trong lòng mâu thuẫn đem nàng lăng trì thành từng đoạn, nàng hy vọng hắn thích ít đi một chút, lại mong mỏi hắn thích ngày càng nhiều. Nang hy vọng hắn nhớ rõ nàng, lại mong muốn hắn sớm quên nàng.

Hắn vội vàng xin tha: “Có, có không được sao?”

 – “Không được. Ngươi tốt nhất đừng thích ta.”

 – “Vì sao?”

 – “Bởi vì…” Nàng không thể nói ra lý do kia.

 – “Ta tuyệt không tốt, cũng rất ngốc nghếch rất ngốc.”

Kế Diêu nhẹ nhàng thở ra, cười: “Ngươi không ngốc, ngươi ngay cả thông minh như ta cũng bị thu phục.”

 – “Đó là bởi vì ta luôn quấn quýt lấy ngươi, về sau ta sẽ không quấn quýt lấy ngươi nữa.”

Kế Diêu rất nhanh đáp một tiếng: “Được.”

Trong lòng nàng chợt lạnh, lại nghe hắn nói tiếp: “Về sau ta quấn quýt lấy ngươi.”

Chương 42.1: Thức tỉnh

- “Thư Thư, đa tạ ngươi chạy một chuyến mời đến một vị thần tiên muội muội.” Tiểu Chu nhìn Kế Diêu, thực hưng phấn, lại đối Tang Quả thân mật cười cười.

“Thần tiên muội muội” cụm từ này nguyên phát ra từ nội tâm, vừa nhìn cảm thấy nàng áo trắng như tuyết người đẹp như ngọc, cũng cảm kích nàng bôn ba đến cứu Kế Diêu, ý tứ không hề lấy lòng. Mà Tang Quả nghe vào trong tai ngay cả một phản ứng cũng không có, tỷ như nữ nhi bình thường ngượng ngùng. Một bộ dáng tiêu sái đạm bạc, Tiểu Chu càng nhìn càng cảm thấy vị muội muội này quả thật là thần tiên.

Thư Thư nói: “Tang Quả, dọc đường vất vả, ta dẫn ngươi đi nghỉ.”

Tiểu Chu vội vàng hùa theo: “Thư Thư ngươi cũng vất vả. Cùng nhau nghỉ ngơi đi.”

Cùng nhau nghỉ ngơi? Thần tiên muôi muội vẻ mặt nhất thời tức giận, làm hồng hơn một chút bạch sắc, ôn nhu hơn nhiều, mang theo khói lửa trần gian.

Thư Thư chậm rãi đi trên hành lang.

 – “Tang Quả, nhất mộng đầu bạc, vẫn không có giải dược sao?” Hắn rốt cuộc sốt ruột nói ra. Kỳ thật đáp án hắn đã sớm biết.

Tang Quả lạnh lùng một tiếng trả lời: “Không có.”

Thư Thư trong ngực thít lại, ngón tay siết chặt.

 – “Nhất mộng đầu bạc từng thiếu một viên, là ngươi lấy sao?” Tang Quả đột nhiên hỏi.

Thư Thư dừng cước bộ, quay đầu.

Tang Quả sắc mặt ôn hòa, an tĩnh không một gợn sóng.

Thư Thư cũng không trả lời, chỉ nói: “Tuy rằng mẫu thân ta cứu ngươi, nhưng tổ phụ ngươi cũng đã cứu ta. Ta thực ra thiếu nợ ngươi càng nhiều, cho nên, ta muốn cảm ơn ngươi.”

 – “Không cần cảm tạ ta. Ta đến, thấy một người, biết một chuyện, chuyến đi này rất có giá trị.”

Tiểu Chu đóng cửa lại, đứng ở ngoài cửa thở phào một tiếng, hắn cũng muốn nghỉ ngơi, mấy ngày liền trong coi Kế Diêu, hắn đã muốn ngã.

Trong phòng trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng hô hấp nhợt nhạt của Kế Diêu. Tiểu Từ vươn ngón tay, ở trên khuôn mặt hắn chậm rãi vuốt ve, từ chân mày, dọc một đường đến đuôi lông mày, mày kiếm anh khí, mỗi khi hắn tức giận sẽ nhíu chặt, lúc vui vẻ sẽ giương lên. Ngón tay dời qua mũi, chạm đến môi, ấm áp mềm mại, từng mạnh miệng với nàng, từng ngọt ngào hôn nàng, từng nói muốn thành thân với nàng, chỉ thiếu một câu “Ta thích ngươi”.

Trên mu bàn tay rơi xuống một giọt nước mắt.

Ngón tay trượt xuống chút nữa, dưới cằm hắn mơ hồ có chùm râu lún phún, làm da thịt có chút xanh xao. Ngón tay chạm vào có chút tê tê, nàng vuốt nhè nhẹ, đã từng thân mật, đã từng quyến luyến, đã từng. Dừng lại chỉ chốc lát, ngón tay nàng đặt lên yết hầu hắn, hắn cũng có chỗ sợ ngứa, mỗi lần đánh lén đều bị hắn bắt được, sau đó bị hắn trả thù. Hai mắt nàng ngấn lệ, đột nhiên, Kế Diêu mở mắt.

Trong lòng nàng một trận mừng như điên, ngàn lời nói nghẹn cứng ở cuống họng, không thể phát ra thành tiếng.

Kế Diêu giơ tay nắm chặt bàn tay nàng, cười: “Lại đánh lén ta?”

Hắn giống như trước đây, tức giận bừng bừng, tư thế oai hùng tuấn lãng, phảng phất mấy ngày trước thụ thương trúng độc chỉ như một giấc mộng. Vài ngày này đối với hắn chẳng qua chỉ là một cái chớp mắt, nhưng đối với nàng, lại là chuyện sinh tử, khắc khắc gian nan. Hắn vẫn là hắn, nàng lại không phải là nàng, đối mặt là tuyệt vọng, lặng lẽ gặm nhấm nỗi đâu, không một người thấu hiểu.

Cười rơi lệ, vẫn như cũ không nói.

Hắn thấy nàng ngồi ở chiếc ghế nhỏ trước giường, một tay nắm lấy nàng kéo lên, đặt ở trên người mình, bao bọc quanh nàng. Nàng nhìn lông mày hắn run rẩy, vội vàng chống cánh tay ngồi dậy, vội hỏi: “Đè lên vết thương người?”

Hắn thản nhiên cười: “Không sao.”

Một giọt nước mắt của nàng lại rơi xuống, dừng trên yết hầu hắn, vừa lạnh vừa ngứa. Hắn vươn tay lao đi nước mắt trên khóe mắt nàng, bỡn cợt cười: “Ta xem có thể hay không có nếp nhăn.”

Nàng nghẹn ngào: “Ngươi suýt nữa hù chết ta.”

Kế Diêu thu nụ cười, vẻ mặt nhận lỗi: “Ta biết. Kỳ thật nếu không phải một kiếm của ta đấm trúng cánh tay Mộ Dung Trực, đẩy tay áo hắn thấy ẩn ký đó, ta quyết không để bị thương. Thật sự, lúc ấy, ta quá mức khiếp sợ.”

 – “Có thể ngươi bị lòa mắt, chó chẳng qua chỉ là vết bớt bình thường thôi.”

Kế Diêu thận trọng hết mức: “Ấn ký kia của ngươi thực đặc biệt, ta thực thích, cảm thấy hẳn là độc nhất vô nhị, một mình ta sở hữu.” Hắn xác thực nghĩ như thế, ấn ký mỹ lệ như vậy, chỉ có thể ở trên người Tiểu Từ mới đặc biệt kinh diễm.

Tiểu Từ trong lòng đau xót, lại cưỡng ép mình nở nụ cười: “Ấn ký rõ ràng là của ta, như thế nào do ngươi sở hữu?”

 – “Ngươi cả người đều là của ta.” Hắn bá đạo cười, cánh tay dùng sức ôm chặt nàng, Tiểu Từ liền ghé vào trước ngực hắn

Hắn hít sâu hương vị ngọt ngào của nàng, thấp giọng hỏi: “Ta mê man mấy ngày?”

 – “Sáu ngày.”

Kế Diêu trong lòng tính toán, vội nói: “Ngày mai chúng ta đi. Đã là đầu tháng.”

 – “Độc của ngươi còn chưa giải hết. Tang Quả nói phải châm mười ngày nữa mới được.”

 – “Tang Quả? Ngươi đi dược vương cốc?”

 – “Ừm, ta mới biết được ngươi nhận thức nàng.”

 – “Ta chỉ cùng nàng nói qua mấy câu thôi, ngươi sẽ không ngay cả cái này cũng ăn dấm chua đi?” Kế Diêu vẻ mặt nôn nóng, vội vàng giải thích.

Tiểu Từ buông mi mắt: “Ân, là dấm chua, ngươi cũng chưa từng nói cho ta. Lúc nàng nhìn thấy ngươi, thực sự rất kinh hỉ.”

Kế Diêu xấu hổ nhíu mày, hừ nói: “Nàng gặp người bệnh cần chữa trị, có thể thi triển y thuật cao minh, tự nhiên vui vẻ. Lương y như từ mẫu nha.”

Tiểu Từ nâng đầu liếc mắt nhìn hắn hừ nói: “Không phải vui vẻ, là kinh hỉ!”

 – “Mắt ngươi quáng gà rồi.” Kế Diêu cẩn thận nói.

Nàng kỳ thật là cố ý, chỉ vì che giấu.

Kế Diêu thấy nàng im lặng, cười nói: “Chúng ta ngày mai lên đường, trên đường nhờ Tang Quả châm là được rồi.”

 – “Ân, ngươi dùng mỹ nam kế đi, xem nàng đồng ý hay không đồng ý.”

Kế Diêu một đầu mồ hôi lạnh, vội kêu oan: “Ta là vội chạy về thành thân, chậm nữa chỉ sợ không kịp.”

 – “Như thế nào lại không kịp?” Tiểu Từ thấp giọng hỏi, trong miệng nghẹn đắng.

 – “Bởi vì…” Kế Diêu suýt nữa nói ra, lập tức đổi lại: “Ta chờ không kịp, hoặc là như Tiểu Chu nói, vạn nhất…”

Hắn cười ha ha, thực sự khát khao một loại khả năng như vậy.

Tiểu Từ xoay mặt, đem nước mắt lặng yên không một tiếng động thấm vào trên chăn. Xung quanh đều là hơi thở của hắn, từng nghĩ cả đời đều có thể hít thở mùi vị này.

Kế Diêu thấy nàng cúi đầu, nghĩ nàng đang e lệ, ngón tay nắm lấy cằm nàng.

 – “Ta muốn đi ngủ, ta buồn ngủ quá.” Nàng che miệng giả vờ ngáp một cái.

 – “Mệt đến như vậy, ngáp cũng chảy nước mắt.” Hắn yêu thương cười, còn có chút áy náy, để nàng một đường phải bôn ba lo lắng.

 – “Về sau, sẽ không làm ngươi lo lắng, ta cam đoan.”

 – “Hảo. Kế thiếu hiệp nhớ nhất ngôn cửu đỉnh.” Nàng không quay đầu, vội vàng rời đi, lệ đã rơi đến muốn xé rách hốc mắt nàng, đau đớn không chịu nổi.

Đóng cửa lại, nàng rốt cuộc ở trong chăn phát tiết vô cùng vô tận nước mắt. Nỗi đau khôn cùng, đau thương tuyệt vọng như nước biển tràn qua, nhấn chìm nàng, không bao giờ còn thấy được mặt trời.

Nàng nên oán ai, nên hận ai? Còn hy vọng nào cho nàng? Còn cơ hội sống nào cho nàng?

Chương 40.2: Chân tướng

6aa3df83gw1eifw0p88azj20x30ju0xy

Ngoài cửa ban đêm gió lạnh cùng ánh trăng mê ly. Trên mặt đất chỉ có một cái bóng nho nhỏ, giống như sợi dây lơ lửng trên vách núi, sợi dây sống sót, nàng có sao?

Kinh sợ đến ngay cả nước mắt cũng không có, chỉ là phát run. Nàng vội vàng ôm chặt cơ thể mình, trong đầu như ngựa thoát cương điên cuồng chạy, đem mười năm trí nhớ từng tấc từng tấc hiện lên, xâu chuỗi, phân tích, đáp án cuối cùng thật sinh động, chỉ cách một lớp giấy mỏng manh, nàng dừng ở phía trước, không dám động vào.

Tiêu Dung cho nàng ngân phiếu, số tiền lớn như vậy, để cho nàng trong vòng nửa năm xài hết.

Ngày đó ở Họa Mi sơn trang, ánh mắt trước khi chia tay của người, đậm đặc thâm thúy như vậy, ở trên gương mặt nàng lưu luyến âu yếm không rời.

Dược thang ở trên Cẩm Tú sơn, cách ba năm lại phải ngâm một lần.

Cũng không ép nàng luyện công, cũng không bắt nàng học nữ công. Thậm chí tam tòng tứ đức cũng không đề cập với nàng, chỉ để cho nàng vô ưu vô lo lớn lên.

Trước bảy tuổi không có một chút ký ức, trí nhớ có được ngày đầu tiên, chính là một bầu trời đầy tuyết. Tuyết rơi dày đặc, trước mắt tràn ngập một màu trắng xóa.

Tiêu Dung ôm nàng, ngồi ở cửa Đào cư, phía sau là một chậu than ấm áp.

 – “Tiểu Từ, ngươi xem, đó là tuyết.” Thanh âm của người mềm mại mà mơ hồ, giống như bông tuyết bay bay trên bầu trời. Y phục của người cũng là màu trắng, sắc mặt trắng, cả người giống như băng tuyết ngưng tụ thành, tĩnh bạch mà xinh đẹp. Ký ức này nàng vẫn luôn khắc sâu, mỗi khi tuyết rơi, nhìn bầu trời đầy tuyết, nàng lại nhớ đến, bởi vì đó là ký ức đầu tiên của nàng.

Ngày hôm sau, tuyết ngừng, Tiêu Dung mang theo nàng xuống núi, ngồi trên xe ngựa đi một ngày một đêm đến một nơi xa lạ, mua một cỗ quan tài. Ở giữa hàng ngàn cây tùng bách, người mai táng một vò tro cốt. Người dạy nàng như thế nào quỳ, như thế nào dập đầu. Nàng lúc ấy không hiểu, chỉ một mặt nghe theo, đối với Tiểu Dung có cảm giác thân thiết và ỷ lại. Bởi vì người đầu tiên nàng nhìn thấy khi tỉnh lại là người, được người ôm trong ngực, ngày đêm che chở.

Chuyện cũ năm xưa, ấn tượng vốn nên nhạt dần, giờ phút này nhớ tới nhưng lại rất rõ ràng, làm cho nàng kinh tâm động phách.

Trở lại Cẩm Tú sơn, Tiêu Dung kiên nhẫn dạy nàng đọc sách tập viết, cũng không thúc ép nàng, dạy nàng cách nhận biết dược thảo, không hề bắt buộc, thậm chí vân khởi cứu thức nàng phải luyện vài năm mới thành, người nhưng lại rất vui mừng.

Mười năm không cho nàng xuống núi lây nhiễm hồng trần…Nguyên lai, là như thế.

Không biết ngồi trên mặt đất bao lâu, nàng mới đừng lên, chân co lại tê cứng, giống như có vô số thứ cuộn chặt vào, nhất thời không thể nâng bước, nàng cứ như vậy lặng yên bất động, thẳng đến khi cảm giác tê cứng dần dần tan đi.

Thư Thư sáng sớm thức dậy, muốn xuống dưới lầu dùng điểm tâm, lại phát hiện Tiểu Từ đã ngồi ở bên cửa sổ từ lúc nào. Nàng đưa lưng về phía ánh nắng, mái tóc đen như mực được vấn lên gọn gàng, bên trên cài một cây trâm bạch ngọc, có vài sợi tóc ở bên tai nàng rơi xuống, ở dưới nắng sớm phảng phất giống như kim tuyến, lấp lánh đạm nhạt.

Nàng tựa hồ không cảm thấy có người tới gần, thực nhập thần, không biết đang suy nghĩ cái gì. Thư Thư nhìn theo ánh mắt nàng, ngoài cửa là một sạp hàng bán đồ chơi làm bằng đường.

Thư Thư cười cười nhẹ nhàng chạy ra, đến trước sạp hàng mua một con ma cô hiến thọ. Hắn cầm đồ chơi nhìn về phía cửa sổ. Nàng vẫn là một bộ dáng xuất thần, giống như không nhìn thấy hắn.

Thư Thư đi vào khách điếm, đem đồ chơi làm bằng đường đặt ở trước mắt nàng.

Tiểu Từ chậm rãi vươn tay, tiếp nhận. Ánh mắt chăm chú nhìn giống như xuyên thấu vào đồ chơi làm bằng đường, trong mắt có vô tận ôn nhu cùng thương xót.

Thanh âm của nàng vẫn trong trẻo uyển chuyển, mà nay lại nghe có chút sâu thẳm nặng nề.

 – “Thư Thư, ngươi biết không, thứ đầu tiên Kế Diêu mua cho ta chính là một món đồ chơi làm bằng đường. Khi đó, ta chỉ mới mười lăm tuổi, lần đầu tiên đến Định Châu, lần đầu tiên nhìn thấy hắn, lần đầu tiên nhận được lễ vật. Thật nhiều lần đầu tiên, đều vào ngày đó.” Nàng rõ ràng muốn cười, nước mắt lại vô thanh vô thức rơi xuống, đọng trên bàn tay nàng.

Thư Thư giật mình, có muôn vàn cảm xúc rối rắm trộn lẫn, không biết là tư vị gì. Hắn có chút kinh ngạc, hắn vốn tưởng rằng nàng sẽ vui mừng, lại không biết nàng vì sao rơi lệ. Hắn có chút ghen tị, nhiều lần đầu tiên như vậy, đều thuộc về Kế Diêu, hắn thật thất bại, hắn bỏ lỡ nhiều năm tháng như vậy, vô luận làm cái gì, tựa hồ đều không bù đắp được, thời gian là kẻ địch mạnh nhất, không thể lau đi, không thể thay đổi, cũng không thể quay lại.

Trên cầu thang vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, Thư Thư giương mắt thấy Tang Quả đang đi xuống.

Thư Thư đối nàng cười cười, buông chén trà trong tay.

 – “Ngươi lớn như vậy, còn thích đồ chơi làm bằng đường?” Tang Quả nhìn thấy Tiểu Từ thần sắc trấn định như thường, vừa thấy trong tày nàng cầm đồ chơi làm bằng đường, dị thường kinh ngạc. Nàng đêm qua kinh hãi lắng nghe động tĩnh phòng bên cạnh, nàng nghĩ, Tiểu Từ đã biết mình trúng độc sẽ điên cuồng mà phát tiết, sẽ khóc rống lên, hoặc tuyệt vọng đến tìm cái chết.

Nhưng là, cách vách lại yên lặng không một tiếng động, hiện tại, sắc mặt nàng tuy tái nhợt nhưng trấn định. Ánh mắt nhu hòa như nước, chỉ là mang theo chút trong trẻo nhưng lạnh lùng cô đơn.

Tiểu Từ cười cười: “Đồ chơi bằng đường rất đẹp, bất quá rốt cuộc cũng tan chảy.”

Nàng thuận tay đặt đồ chơi làm bằng đường đặt lên đĩa. Tiểu nhị mang đồ ăn đến, ba người ăn qua loa liền lên đường.

Thư Thư đi phía trước, Tiểu Từ chăm chú nhìn bóng dáng hắn, yên lặng nhìn hồi lâu.

Tang Quả xưa nay tính tình lãnh đạm, đi theo dược vương lại nhìn thấy nhiều cảnh sinh tử ốm đau. Biết Tiểu Từ trúng độc, nàng không có an ủi, ngoài sự kinh ngạc lúc ban đầu thì chỉ có thương hại cùng tiếc nuối. Thiếu nữ xinh đẹp như vậy, không biết khi nào héo tàn. Ông trời rất công bằng, cho nàng dung nhan tuyệt mỹ, lại dâng tặng một phần không trọn vẹn.

 – “Có thể cầu xin ngươi một việc không?” Tiểu Từ bỗng nhiên thấp giọng nói.

Tang Quả im lặng trầm ngâm.

 – “Chuyện của ta, đừng nói cho người khác biết.”

Tang Quả nhếch miệng, lạnh lùng nói: “Ta mặc kệ chuyện của người khác.”

 – “Đa tạ.” Tiểu Từ bước nhanh lên xe ngựa, ôm gối ngồi ở một góc, thần sắc mệt mỏi.

Dọc đường đi, Tiểu Từ im lặng không nói, gần đây càng thêm trầm mặc u uồn. Thư Thư có chút kỳ quái, chẳng lẽ là lo lắng cho Kế Diêu, hoặc là? Hắn không dám nghĩ tiếp, lại nhìn Tang Quả, thấy nàng khôi phục bộ dáng đạm nhạt ngày thường.

Hắn thoáng thả lỏng tâm tình, nhưng lại càng thêm thống khổ. Nhất mộng đầu bạc, mấy ngày gần đây khiến cho hắn không yên. Hắn từng thấy may mắn khi biết nàng trúng độc, có thể giúp hắn ngày sau công khai chiếm lấy, nàng quả là một quân cờ đúng nghĩa, dùng xong thì hoàn toàn biến mất, hắn không cần phụ trách cũng không cần cảm thấy áy náy. Mà hiện tại, hắn cảm thấy trái tim mình như bị lăng trì đau đớn, hắn thậm chí tưởng, cái gì cũng có thể buông bỏ, chỉ cần nàng còn sống.

Đến U Châu, sắc mặt Tiểu Từ tốt hơn rất nhiều. Xuống xe ngựa, nàng liền vội vàng chạy vào đình viện. Một đoạn hành lang tựa hồ đi rất lâu, trên bầu trời mây kéo đến che lấp ánh mặt trời.

Đẩy cửa phòng ra, Tiểu Chu vừa thấy nàng vui mừng bật dậy: “Ngươi đã trở lại, dược vương nói như thế nào?”

Tiểu Từ không trả lời câu hỏi của hắn, nhào tới trước giường, nắm bàn tay Kế Diêu, vội hỏi: “Hắn thế nào?”

 – “Cùng lúc ngươi đi giống nhau, bất quá, vết thương trước ngực hắn đã tốt hơn rồi.”

Tiểu Từ yên lòng, thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên chân mềm nhũn, đành quỳ xuống ngồi trên chân mình. Mặt đất lạnh lẽo, cái lạnh thấm sâu vào đầu gối, nàng dường như không có đủ khí lực đứng lên, đành dựa sát vào mép giường.

Thư Thư mang theo Tang Quả tiến vào. Ánh mắt hai người đều dừng ở mép giường có hai bàn tay đan chặt vào nhau, một trắng nõn thon dài, một cứng cáp mạnh mẽ.

Tang Quả chân mày động đậy, trong mắt hiện lên một tia kinh hỉ.

 – “Hắn, ta hình như từng gặp qua.”

 – “Phải không?” Thư Thư tò mò hỏi.

 – “Hắn không lâu trước đến dược vương cốc. Còn dõng dạc răn dạy ta. Hừ.” Tang Quả bĩu môi, nửa cười nửa tức giận.

Tiểu Từ nóng nảy, nàng sẽ không còn mang thù đi.

Thư Thư vội nói: “Trước chữa trị làm cho hắn nhận lỗi.”

Tang Quả đảo đảo mắt, từ trong tay áo lấy ra một bộ ngân châm, thản nhiên hỏi: “Giải dược đã ăn vào?”

Tiểu Từ gật đầu: “Đúng, đã sớm ăn vào.”

 – “Đem áo hắn thoát.”

Tiểu Từ đỏ mặt, trước mặt Thư Thư và Tiểu Chu không cách nào động tay. Tiểu Chu phản ứng kịp thời đem áo Kế Diêu cởi ra.

Tang Quả nhưng không giống nữ nhi ngượng ngùng, sắc mặt như thường, một tay cầm châm, nhanh như gió châm được hơn mười huyệt vị. Sau đó vê động mười cây ngân châm, dần dần da thịt dưới lỗ châm hiện lên sắc đen.

Ngân châm rút ra, máu đen cũng thuận theo chảy ra.

 – “Mười ngày sau liền tỉnh lại.” Nàng nói xong, ngón tay khẽ động, đặt trên miệng vết thương của Kế Diêu, Kế Diêu đang hôn mê cũng không nhịn được cau mày. Tiểu Từ trong ngực tê rần, nhưng không dám ngăn lại. Chỉ thấy Tang Quả sau khi ấn vào miệng vết thương của Kế Diêu, khóe môi hàm chứa ý cười.

Chương 41.1: Chân tướng

20130514011508_wpwea-thumb-600_0

Ban đêm một hàng bốn người đi vào trong khách điếm. Tiểu Từ nằm ở trên giường, mãi không ngủ được, hận không thể ngay lập tức chắp cánh bay về U Châu. Không biết Kế Diêu bây giờ ra sao. Mấy dược vị kia cũng không nguy hiểm đến tính mạng, nàng rốt cuộc buông xuống sầu lo.

Đột nhiên, những câu nói ngắt quãng khi Kế Diêu thanh tỉnh chợt xâm nhập trong đầu. Mấy ngày trước lo lắng bệnh tình của hắn không rảnh ngẫm nghĩ. Hôm nay nhớ đến, như thế nào cảm thấy có chút kỳ quái. Mộ Dung Trực vì sao có ấn ký màu đỏ giống nàng? Ấn ký kia thực rất đặc biệt, hình dạng như một bông anh túc, lại có màu đỏ. Nàng cũng từng suy đoán là một cái bớt, nhưng làm sao có thể có một cái tương tự ở trên người khác?

Nhớ tới cây anh túc trong dược vương cốc, diễm lệ xinh đẹp. Ngón tay nàng kìm không đậu vuốt ve hồng ấn. Đột nhiên, trong lòng nàng chấn động mạnh mẽ, một ý niệm trong đầu như mũi tên phá không mà đến, trực tiếp cắm vào lồng ngực, làm cho nàng sợ run. Không có khả năng! Nàng muốn phủ định, nhưng ý niệm kia cứ như mọc rễ ở trong lòng nàng, dù chặt thế nào cũng không đứt.

Nàng vén chăn, đứng ở trên mặt đất, lòng bàn chân tiếp xúc với mặt đất lạnh lẽo, cảm giác lạnh lẽo xuyên đến tận tim. Nàng có chút run rẩy, mặc giày vào, chạy ra khỏi cửa.

Tang Quả ngủ ở phòng bên cạnh, chỉ vài bước chân nàng đã đứng trước cửa, bàn tay đưa lên lại chậm chạp hạ xuống. Giống như tiếng gõ cửa này sẽ quyết định vận mệnh một quân cờ.

Rốt cuộc, nàng hít thật sâu một hơi, gõ mạnh một tiếng, trong màn đêm yên tĩnh vang lên tiếng động phá lệ làm cho người ta kinh hãi. Mà tức thì, trống ngực nàng cũng đập như sấm, khẩn trương đến toàn thân cứng ngắc.

 – “Ai?” Trong phòng truyền đến thanh âm của Tang Quả, mang theo cảnh giác.

 – “Là ta, Tiểu Từ.”

Cánh cửa gỗ vang lên một tiếng “Kẽo kẹt”, cửa mở.

 – “Trễ như vậy, có việc?” Ánh nến ở phía sau lưng nàng, giống như một cái bóng hư ảo lay động.

Tiểu Từ thấp giọng nói: “Ta có thể vào hỏi ngươi một việc không?”

Tang Quả không lấy làm vui vẻ, thản nhiên nói: “Ngày mai không được sao? Vào đi.”

Tiểu Từ cố gắng làm cho bản thân tỏ vẻ bình tĩnh. “Ngươi có thể nói cho ta về nhất mộng đầu bạc được không?”

Tang Quả ngạc nhiên hỏi: “Ngươi hỏi cái này để làm gì?”

 – “Nga, ta thực tò mò. Mấy tháng trước, Thư Thư thỉnh sư phụ ta đến chữa bệnh cho minh chủ võ lâm tiền nhiệm. Sư phụ nói nhất mộng đầu bạc vô dược hóa giải, nhưng là mấy ngày hôm trước ta nhìn thấy hắn lại bình yên vô sự. Cho nên ta muốn hỏi một chút.”

 – “Nhất mộng đầu bạc xác thực vô dược hóa giải, hắn tốt, chỉ có một khả năng, đã có người hao hết công lực cùng hắn lấy mạng đổi mạng. Bất quá, hắn cũng chỉ có thể sống lâu hơn mười năm mà thôi, mười năm sau vẫn như cũ độc phát.”

Tiểu Từ nắm chặt bàn tay, các khớp ngón tay căng lên, chỉ như thế mới có thể ngăn cản đầu ngón tay run rẩy.

 – “Nữ nhi của sư phụ ta, như thế nào trúng độc?”

Tang Quả liếc mắt nhìn nàng một cái: “Ngươi không tự mình đi hỏi sư phụ sao?”

 – “Ta làm sao dám trước mặt người nói đến chuyện thương tâm này? Cầu ngươi nói cho ta biết.”

 – “Nàng năm đó là đồ đệ tổ phụ ta tâm đắc nhất, từng thề không ly khai khỏi dược vương cốc trợ giúp tổ phụ ta nghiên cứu chế tạo giải dược cho nhất mộng đầu bạc. Nhưng là sau này nàng lại quay lưng với lời thề bỏ đi, lén lút lập gia đình sinh con. Tổ phụ ta hận nhất là bị người ta lừa gạt phản bội, từ nhất phiến môn biết được tin tức về nàng, liền hạ độc nữ nhi nàng, coi như bức bách nàng tiếp tục nghiên cứu chế tạo giải dược. Người quan trọng nhất bị trúng độc, tự nhiên càng hao hết tâm lực suy nghĩ cách giải độc.”

 – “Vậy Vân Tưởng vì sao chết, không phải nói trúng nhất mộng đầu bạc chỉ ngủ say thôi sao?”

 – “Cái này ta cũng không rõ lắm. Trượng phu nàng ôm hài nhi đến tìm tổ phụ ta trả thù. Sau đó đem đứa nhỏ mai táng ở trong khóm hoa, chính là muốn kích động tổ phụ ta, lúc nào cũng nhìn thấy, khiến cho hắn áy náy. Kỳ thật, tổ phụ ta cũng không muốn đứa nhỏ chết, bất quá là dùng biện pháp cực đoan bức Tiêu Dung càng dụng tâm giải độc thôi.”

Tiểu Từ hít thật sâu một hơi, dồn toàn bộ khí lực toàn thân, không lưu loát hỏi: “Vậy, người trúng độc có phải hay không trên người lưu lại ẩn ký màu đỏ hình hoa anh túc?”

 – “Ngươi làm sao biết?”

Tiểu Từ run rẩy vén ống tay áo, suy yếu hỏi: “Là hồng ấn như vậy sao?”

 – “Ngươi làm sao có thể có hồng ấn?”

Biểu tình kinh ngạc của Tang Quả cắt đứt tia hy vọng cuối cùng của nàng, trước mắt nàng tối đen, suýt nữa ngất xỉu. Ống tay áo không tiếng động trượt xuống ngón tay, Tang Quả lại một lần nữa vén tay áo lên, truy vấn: “Ngươi làm sao có thể có? Là Tiêu Dung hạ độc?”

Tiểu Từ lắc đầu, muốn nói lại cảm thấy yết hầu nghẹn cứng đau nhức, không thể phát ra tiếng.

Nàng yên lặng đứng lên, ra khỏi phòng Tang Quả, vài chục bước, giống như giẫm vào khoảng không. Nàng đỡ lấy thành cửa, hít thật sâu một hơi đóng cửa lại, thân thể theo khung cửa từ từ trượt xuống

Chương 40.2: Kinh gặp

304440_473010732732021_644198183_n

Hai người theo Tang Quả một đường hướng vào giữa rừng cây, Tiểu Từ thấy Thư Thư bộ dáng ngựa quen đường cũ, tò mò hỏi: “Thư Thư, ngươi như thế nào đối với nơi này quen thuộc như vậy, Tiết thần y giống như đối với ngươi cũng có vài phần biệt đãi.”

Thư Thư nhìn thoáng qua bóng lưng Tang Quả, ghé vào bên tai Tiểu Từ thấp giọng nói: “Nhiều năm trước, Tiết thần y không chịu giúp một người Yến chữa bệnh, người đó tức giận bắt cóc Tang Quả trả thù, vừa may bị mẫu thân ta bắt gặp, cứu Tang Quả. Cho nên Tiết thần y vẫn cảm kích phần ân tình này, hắn phát hiện ta trúng độc, đem ta đến Dược vương cốc chữa bệnh. Ta tuy rằng chỉ ghé qua một lần, nhưng cũng ở trong này một thời gian, cho nên, rất quen thuộc.”

Thì ra là thế, Tiểu Từ đối hắn nói một tiếng cảm ơn, Tiết thần y hôm nay xử sự như thế, cũng ít nhiều là vì Thư Thư. Nghĩ đến đây, nàng yên lặng lại có chút xấu hổ, nhớ tới mình luôn đối với hắn cảnh giác, kỳ thật nghĩ lại, hắn cũng không tính là người xấu, chính là làm việc có chút không giống quân tử, càng thích đường tắt tiện lợi. Trong lúc chọn lựa chỉ cân nhắc quyền lợi, chỉ quan tâm kết quả, bất kể thủ đoạn.

Ba người yên lặng đi tới, đột nhiên một đám hoa anh túc đập vào tầm mắt. Một loại vẻ đẹp khiến người ta không thể dời mắt, cứ như vậy xuất hiện, làm cho đôi mắt không chịu nổi gánh nặng nhưng lại tình nguyện trầm mê. Tiểu Từ chưa từng thấy qua loài hoa nào diễm lệ quyến rũ như thế, tựa hồ rút sạch hô hấp của người xem. Nàng nhìn đến ngây người, không thể di động bước chân, lại không thể dời tầm mắt.

Tang Quả đột nhiên dừng bước, quay đầu đối Thư Thư nói: “Ngươi đến vách núi bên kia hái băng liễu thảo đi.” Cuối rừng hoa là một vách núi, cao vót dốc đứng. Nói xong nàng lạnh lùng đứng ở nơi đó, không nói thêm một chữ, cũng lười động thủ.

Thư Thư bước nhanh theo đường mòn đi qua, chỉ nói một tiếng “Hảo”. Thân hình khẽ động, vận khinh công bay lên.

Tiểu Từ quyến luyến từ trên đóa hoa thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Tang Quả, giữa vườn hoa như mộng như ảo, thân ảnh bạch sắc càng thêm nổi bật, lại giống như không có thực trong nhân gian.

Nàng chậm rãi đi qua biển hoa, bước chân kìm không đậu đi thật khẽ, sợ quấy nhiễu đóa hoa xinh đẹp. Đột nhiên bên chân thế nhưng xuất hiện một bia mộ nho nhỏ. Phiến đá trắng noãn, đỏ sẫm vài chữ lập tức đem Tiểu Từ định trụ.

Ái nữ Vân Tưởng chi mộ. Bên dưới là bốn chữ: Vân Cảnh Tiểu Dung.

Tiểu Từ đột nhiên ngẩn ra, sư phụ, cứ nhiên có nữ nhi? Vì sao lại chôn ở chỗ này?

Nàng quá mức kinh ngạc, hô hấp nhất thời ngưng trệ, thẳng đến khi trong ngực cảm thấy đè nén, mới có phản ứng. Nàng liếc nhìn Tang Quả, đi lên trước thấp giọng hỏi: “Xin hỏi, trên bia mộ ghi Vân Tưởng, là nữ nhi của sư phụ ta sao?”

Tang Quả quay đầu nhìn thoáng qua, đáp: “Phải.”

Tiểu Từ mờ mịt khiếp sợ, run rẩy hỏi: “Như thế nào, như thế nào lại ở chỗ này?”

Nàng phất váy dài một cái, từ trên cây anh túc nhẹ nhàng xẹt qua, trong mắt mang theo mê ly sâu thẳm, khinh mạn nói: “Bởi vì nhất mộng đầu bạc được chế từ cây anh túc, nàng chết vì nhất mộng đầu bạc, cho nên Tiêu Dung đem nàng mai táng ở trong này. Như thế nào, ngươi không biết sư phụ mình có nữ nhi?”

 – “Không, không biết.”

 – “Sư phụ ngươi hàng năm đều đến dược vương cốc bồi nàng, ngươi cũng không biết?”

 – “Ta chỉ biết sư phụ đến dược vương cốc, lại không biết lý do.” Tin tức này đến quá mức đột ngột, làm cho Tiểu Từ vừa kinh ngạc vừa ảm đạm, hồi tưởng sư phụ thường đứng một mình nhìn về tuyết sơn biểu tình sững sờ, rốt cuộc hiểu được trong lòng người thì ra có nỗi khổ riêng, trách không được người thương yêu nàng như vậy, trách không được người thường giống như có tâm sự. Thì ra là thế.

Nàng đứng lặng giữa biển hoa, sợ hãi cùng kinh diễm vừa rồi toàn bộ tiêu tán, chỉ còn lại tiếc nuối cùng bi thương. Đóa hoa xinh đẹp như vậy, lại chế ra nhất mộng đầu bạc, đoạt đi tính mạng con người, chôn vùi tuổi xuân.

Lại giương mắt, chỉ thấy Thư Thư ở trên vách núi như một cánh hồng nhạn nhanh nhẹn hạ xuống, trong tay có rất nhiều băng liễu thảo.

Hắn nhìn thần sắc Tiểu Từ so với vừa rồi có sai biệt, cố tình thoải mái hỏi: “Các ngươi nói cái gì đó? Nghiêm túc như vậy?”

Tang Quả thản nhiên đáp: “Không có gì, đang nói đến hoa.”

Dư quang của hắn nhìn lướt qua bụi hoa, không biết nàng vừa rồi có thấy không. Hắn bất động thanh sắc che ở phía trước, vội vàng nói: “Tiểu Từ, chúng ta trở về thôi. Tang Quả, làm phiền ngươi rồi.”

Tang Quả động đậy khóe môi, nhàn nhạt cười. Ba người ra khỏi dược vương cốc liền lên đường. Trong xe ngựa có thêm Tang Quả càng chật hẹp. Nàng giống như một khối băng ngọc, đẹp thì đẹp thật, nhưng làm cho người khác không thể thân cận, quanh thân đều bao trùm hơi thở lạnh lùng xa cách.

Tang Quả tựa hồ rất ít khi xuất môn, ngồi trên xe ngựa xóc nảy mày liễu nhíu chặt, thỉnh thoảng lại điều chỉnh tư thế, tựa hồ không thoải mái. Tiểu Từ tâm sinh áy náy, chân thành nói: “Tang Quả cô nương, để cô nương vất vả đến U Châu như vậy, phần ân tình này, ta và Kế Diêu sau này nhất định sẽ báo đáp.”

Tang Quả nhu nhu cánh tay, lạnh lùng nói: “Không cần báo đáp. Ngươi chỉ cần đáp ứng ta một điều kiện là được.”

 – “Chuyện gì?”

 – “Nếu ta xem trọng thứ gì đó của ngươi, ngươi có thể bằng lòng từ bỏ thứ mình yêu thích cho ta?” Nàng không thiếu ngân lượng, chỉ thích những thứ đồ cổ quái.

Tiểu Từ rộng rãi cười: “Chỉ cần không phải người, cái gì cũng được.” Trừ bỏ Kế Diêu, cái gì nàng cũng không tiếc.

Tang Quả hiển nhiên nghe ra ẩn ý trong lời nói của nàng, đuôi lông mày khẽ nhếch, hừ một tiếng: “Nam nhân là thứ gì đó sao?”

Cúng đúng, nàng chỉ nói muốn thứ gì đó, không bao gồm người, Tiểu Từ thả lỏng, cười nói: “Đúng, nam nhân không là gì.” Nàng nói xong đột nhiên phát giác lời này còn có ý nghĩa khác, lại nhìn thấy Thư Thư, cả mặt đều đen.

Tiểu Từ vội cười làm lành: “Thư Thư, ta không phải nói ngươi.”

 – “Ta không phải nam nhân?”Thư Thư vẻ mặt càng thêm xanh đen.

Tang Quả đột nhiên bật cười. Đối Tiểu Từ nói: “Càng nói càng không rõ, còn nói làm gì.”

Tiểu Từ cũng cảm thấy như thế, đơn giản đối Thư Thư cười cười, cũng không giải thích.

Một phút vui đùa qua đi, không biết vì sao sao thần sắc Tang Quả trở nên nhu hòa hơn, thỉnh thoảng cùng Tiểu Từ tán gẫu vài câu, không giống như lần đầu gặp mặt lạnh như băng

Chương 40.1: Kinh gặp

6aa3df83gw1ejp39uefh2j20zg0l9aj7

Một lần ngủ ngủ thẳng đến hoàng hôn, Thư Thư lúc này mới giải khai huyệt đạo của nàng.

Tiểu Từ mở mắt, liếc nhìn trong gang tấc là một đôi mắt, sâu kín nặng nề, lẳng lặng nhìn nàng. Mà nàng, cư nhiên gối đầu ở trên chân hắn.

Nàng vội vàng ngồi dậy, xấu hổ nói: “Ta thế nào lại ngủ?”

Thư Thư thu hồi chăn, thản nhiên nói: “Ta biết ngươi đêm qua không ngủ, nên điểm vào huyệt ngủ của ngươi.”

 – “Ngươi.” Tiểu Từ có chút ảo não, nhưng niệm tình hắn xuất phát từ lòng tốt rốt cuộc cũng không nói gì, lại nhớ đến hắn đồng ý bồi nàng đi Dược vương cốc xin thuốc, chính mình vô luận như thế nào cũng thiếu hắn một cái nhân tình. Nàng trầm mặc, cảm thấy duyên phận này xác thực rất kỳ quái, bản thân muốn vứt bỏ tất cả những gì liên quan đến Thư Thư, lại không nghĩ tới hết lần này đến lần khác có một sợi tơ cuốn chặt nàng với hắn, diệt không tận gốc.

Tiếng vó ngựa dồn dập, càng làm bên trong xe ngựa thêm yên tĩnh. Nàng mặc dù không nhìn hắn, nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của hắn. Nàng hồi hộp khẩn trương, cảm giác trong xe ngựa có bầu không khí ái muội, không gian chật hẹp tràn đầy hơi thở nam tính. Nàng cố ý không nhìn tới hắn, trong lòng ngược lại có chút bối rối. Người trong lòng trùng hợp cũng thích mình, tự nhiên là một kết cục tốt đẹp hoàn mỹ nhất. Mà người mình không thích lại đi thích mình, lại làm cho người ta cảm thấy có gánh nặng. Nàng thích cuộc sống đơn giản, cũng chỉ muốn cảm tình giản đơn. Thư Thư lúc ở mật đạo làm náo loạn yên tĩnh của nàng, nàng bản tính đơn thuần, căn bản không biết ứng đối như thế nào, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi. Bất quá phía trước còn có xa phu là hạ nhân của Thư Thư, nàng đành phải tự an ủi chính mình, hắn hẳn là không làm gì đi.

Thư Thư biết Tiểu Từ thập phần vội vàng, xe ngựa đi không ngừng, sáng sớm khởi hành, ngày thứ ba đến được Dược vương cốc. Tiểu Từ ở chân núi xuống xe ngựa, đang muốn hỏi sơn dân làm cách nào vào Dược vương cốc. Thư Thư lập tức kéo nàng lên núi, tựa hồ biết rõ đường.

Tiểu Từ tò mò hỏi: “Ngươi đã từng tới?”

 – “Đã tới một lần.” Thư Thư trả lời một câu, sau đó thả người hướng lên núi.

Tiểu Từ theo hắn bảy tám bước chân chuyển đến một vườn cây ăn quả. Mùa hoa đã qua, chỉ có một mảnh xanh biếc như biển. Đạp dưới chân thảm cỏ dày như nhung, đi vào sâu bên trong rừng.

Cuối rừng cây, dựa vào địa thế thiên nhiên, khuất sau vách đá là một tòa đình viện. Kỳ hoa dị thảo, mùi thơm thoang thoảng lướt qua mũi.

Tiểu Từ âm thầm kích động, đây chính là Dược vương cốc. Sư phụ có hay không ở chỗ này?

Giữa vườn hoa có một con đường nhỏ quanh co tĩnh mịch. Thư Thư ở phía trước dẫn đường, nhìn như thoải mái, lại tựa hồ tuân theo một quy tắc kỳ quái nào đó, rõ ràng có thể thẳng đường lại cố ý đi vòng. Tiểu Từ không có tâm tình hỏi nhiều, chính là mơ hồ cảm thấy kỳ quái, theo sát bước chân hắn, hận không thể ngay lập tức đến lấy giải dược trở về.

Thư Thư dáng người cao thẳng, Tiểu Từ yên lặng đi theo phía sau hắn, bị bóng lưng rộng lớn của hắn che tầm mắt, hoàn toàn không thấy có một người đứng ở cuối con đường. Thẳng đến khi Thư Thư dừng bước, Tiểu Từ mới phát hiện thiếu nữ đứng giữa đám hoa cỏ. Một thân y phục trắng như tuyết, thập phần nhẹ nhàng xuất trần.

Thư Thư khe khẽ cười: “Tiết thần y có ở nhà hay không?”

Ánh mắt Tang Quả lướt qua hắn, rơi vào trên người Tiểu Từ. Nàng luôn tự xưng là dung mạo xuất chúng, đối với nữ tử bình thường rất ít khi đánh giá, mà Tiểu Từ hôm nay khuôn mặt hơi tiều tụy điểm thêm một chút phong sương lại phá lệ có vẻ sở sở động lòng người, nàng giật mình.

 – “Các ngươi đi cùng nhau?” Nàng đáp phi sở vấn, thần sắc trong trẻo nhưng lạnh lùng.

 – “Đúng.”

Nàng nâng ngón tay chỉ vào ốc xá sau bụi hoa, nhàn nhạt nói: “Đi theo ta.”

Thư Thư đối nàng cười cười, sau đó lập tức đi qua.

Tiểu Từ lần đầu tiên đến đây, không biết vì sao lại có cảm giác thân thiết, có lẽ nghĩ đến sư phụ khi còn nhỏ từng ở, nỗi nhớ Tiêu Dung càng thêm mãnh liệt. Trong trí nhớ nàng chưa bao giờ rời xa sư phụ lâu như thế, xem ra người không ở trong này.

Vào phòng, mùi thảo dược thơm mát càng thêm đậm đặc.

Một vị lão giả xoay người lại.

 – “Tiết thần y!” Thư Thư chắp tay thi lễ, Tiểu Từ cũng vội vàng làm theo.

 – “Thư Thư!” Tiết Chi Hải có chút kinh ngạc, buông dược thảo trong tay, bước tới một phen nắm chặt cổ tay hắn. Thư Thư mỉm cười bất động, tùy ý hắn bắt mạch.

Sau một lát Tiết Chi Hải buông cổ tay hắn ra, vuốt râu cười nói: “Ta còn tưởng rằng người trúng độc tới tìm ta chứ, ha ha, vài năm không gặp, nội lực của ngươi tăng tiến không ít.”

Thư Thư đi thẳng vào vấn đề nói: “Đa tạ năm đó thần y cứu trị. Thư Thư hôm nay đến đây là muốn làm phiền thần y hai việc.”

 – “Cứ nói thẳng đi.”

Tiểu Từ ở bên cạnh yên lặng nhìn, có chút kinh ngạc. Giang hồ đồn đãi Tiết thần y tính tình kỳ quái, ngay cả sư phụ cũng đánh giá như vậy. Mà nay hắn đối với Thư Thư nhưng lại thập phần ôn hòa, xem ra Thư Thư ra mặt đến cầu hắn cứu chữa cho Kế Diêu thực có hy vọng. Nội tâm nàng mơ hồ vui vẻ, chờ Thư Thư mở miệng.

 – “Thứ nhất là, U Châu vài ngày trước bị Yến quân vây công, Yên quân lui binh lại là lúc sông đào quanh thành ngập tràn tử thi, thứ sử đại nhân lo lắng sẽ có ôn dịch, cho nên phái ta đến cầu băng liễu thảo phòng bất trắc.”

Tiết Chi Hải phất tay: “Hảo hảo, kêu Tang Quả lấy cho ngươi nhiều một chút là được.”

Thư Thư lại thi lễ: “Đa tạ thần y, còn một việc nữa chính là…” Thư Thư quay đầu nhìn thoáng qua Tiểu Từ, đối Tiết Chi Hải nói: “Vị cô nương này, một bằng hữu của nàng bị trúng độc, muốn mời thân y giúp giải độc.”

Tiết Chi Hải hỏi: “Người đâu?”

Tiểu Từ vội nói: “Hắn bị kiếm thương, từ U Châu đến đây một đường xóc nảy, ta sợ hắn không chịu nổi, cho nên không mang hắn theo. Hắn trúng độc say, đau buồn, còn có lạnh mộng, ba thứ trộn lẫn với nhau. Ta cho hắn ăn giải dược, cũng không có chuyển biến.”

Tiết Chi Hải biến sắc, trầm giọng nói: “Tiêu Dung là gì của ngươi?”

Tiểu Từ thấp giọng nói: “Nàng là sư phụ của ta.”

Tiết Chi Hải nửa ngày không nói gì, thật sâu đánh giá nàng, vẻ mặt thâm trầm nhìn không ra cảm xúc. Tiểu Từ không yên chờ hắn phản ứng, tâm treo lên.

Hắn rốt cuộc mở miệng nói: “Ba vị độc này ở cùng nhau, có ăn giải dược cũng không chữa được, phải châm cứu. Ngươi biết châm sao?”

Tiểu Từ vội nói: “Ta không biết. Thỉnh thần y chỉ dạy.”

Tiết Chi Hải khẽ giễu cợt một tiếng, tự phụ nói: “Bản lĩnh của ta ngươi nếu nhất thời học được, ta cũng uổng danh hiệu thần y bao nhiêu năm.”

Tiểu Từ sắc mặt đỏ lên, vội nói :”Thần y hiểu lầm, ta chỉ là không dám làm phiền thần y một đường bôn ba.”

Tiết Chi Hải lạnh lùng nói: “Ta xác thực không nghĩ bôn ba. Ta đã nhiều năm không bước ra khỏi dược vương cốc.”

Tiểu Từ nóng nảy, ý tứ này của hắn, là không chịu cứu sao?

Nàng đột nhiên quỳ trên mặt đất, nước mắt lã chã rơi xuống, muốn khẩn cầu lại không biết mở miệng từ đâu, sợ nói sai một chữ nghe vào trong tai hắn, làm cho hắn không vui.

 – “Thần y, người bị thương là cháu trai duy nhất của Tiêu Dung Tiêu tiền bối.” Hắn nhìn thoáng qua Tiểu Từ, lại ghé vào bên tai Tiết Chi Hải nói một câu, Tiết Chi Hải bỗng nhiên thần sắc đau thương, kinh ngạc nhìn ra ngoài sảnh, thật lâu sau mới nói: “Để Tang Quả đi xem sao.”

Thư Thư vội vàng cảm ơn không ngớt, đưa tay nâng Tiểu Từ dậy. Tiểu Từ ánh mắt rưng rưng, đối Thư Thư cười cảm kích.

Tiết Chi Hải suy sụp phất phất tay, có chút hữu khí vô lực nói: “Các ngươi mau đi đi.”

Tang Quả vẫn đứng yên một bên, nàng bước ra khỏi phòng, cũng không quay đầu lại, nói với Thư Thư: “Ngươi đi theo ta hái băng liễu thảo đi.”

Chương 39.2: Bước ngoặt

578434_472663909433370_1784960492_n

Mãi cho đến nửa đêm, Kế Diêu mới hoảng hốt tỉnh lại, nhưng nhãn thần như bị sương mù che lấp, thần trí khi thanh tỉnh lúc mê man. Ở giữa còn nôn mửa một lần. Tiểu Chu gấp đến vò đầu, đối Tiểu Từ nói: “Không nghĩ tới mê dược của ngươi tác dụng mạnh như vậy. Trách không được ngày đó ta chỉ dùng khăn tay xoa xoa quần áo, liền không giữ được bình tĩnh. Quả nhiên lợi hại.”

Tiểu Từ giờ phút này nghe tán thưởng, quả thực tim như bị đao cắt đau đớn khó chịu. Nàng chỉ ước mình mình là Mông Cổ đại phu, chế tạo được tất cả giải dược.

Nàng hoang mang nắm chặt bàn tay Kế Diêu, thực hy vọng sư phụ có thể đột nhiên xuất hiện, nói cho nàng biết làm cách nào giải được những loại độc này.

Qua nửa canh giờ, Kế Diêu từ từ tỉnh lại. Hắn miễn cưỡng chống đỡ, nhìn hai người trước giường. Muốn cười lại cảm thấy tứ chi tê cứng, tựa hồ ngay cả các cơ trên da mặt đều không thể cử động.

Tiểu Từ vội vàng nắm tay hắn, hai mắt đẫm lệ mông lung nức nở nói: “Ngươi thế nào? Ngươi làm sao có thể bị thương?”

Kế Diêu khó khăn nói: “Ta thấy hồng ấn.”

Tiểu Từ nghe không hiểu, hỏi: “Hồng ấn gì?”

 – “Hoa anh túc, hồng ấn.” Kế Diêu hơi hơi thở dốc, lại thấp giọng nói: “Mộ Dung Trực có.”

Tiểu Từ nói: “Ngươi là nói ngươi nhìn thấy Mộ Dung Trực có ấn ký màu đỏ, cho nên phân tâm, bị Cao Túc đâm trúng?”

Kế Diêu nói hai câu tựa hồ tiêu hao hết khí lực, nhắm hai mắt lại, xem như câu trả lời. Sau một lát, lại lâm vào hôn mê.

Tiểu Từ cấp bách giậm chân, lại chờ thêm một canh giờ, thừa dịp Kế Diêu thanh tỉnh một lát hỏi: “Sư phụ ở đâu, ngươi có biết hay không?”

Kế Diêu nhìn nàng, không nói lời nào, ngược lại khẽ lắc đầu.

Tiểu Từ muốn khóc nhưng không có nước mắt, nàng không biết cứ như vậy Kế Diêu sẽ thế nào.

 – “Ngươi đi ngủ một lúc đi, ngươi như vậy, không đợi Kế Diêu tốt lên, ngươi đã suy sụp trước rồi.” Tiểu Chu lo lắng lại thúc thủ vô sách, ở trong phòng không ngừng xoay quanh.

Tiểu Từ yên lặng lắc đầu, môi dưới bị cắn đến bật máu.

Cửa phòng vang lên một tiếng nhỏ, Thư Thư đi vào. Tiểu Từ nhớ tới buổi chiều mình phát tiết với hắn, cảm thấy có chút ngượng ngùng, bản thân hiểu lầm hắn, còn tưởng rằng hắn âm thầm phái Cao Túc làm hại Kế Diêu.

Thư Thư không đến gần, nhẹ giọng hỏi: “Hắn thế nào?”

Tiểu Chu nói: “Vết thương do kiếm không có trở ngại, chính là trúng độc nhưng không biết cách giải.”

 – “Ta đi thỉnh đại phu đến.” Thư Thư xoay người rời đi.

Tiểu Từ phản ứng nhanh, chạy ra khỏi phòng, gọi Thư Thư.

 – “Không cần, thuốc này có nguồn gốc từ Dược vương cốc, đại phu bình thường căn bản không giải được.”

Thư Thư dừng cước bộ, suy nghĩ một lát nói: “Vì sao không đi Dược vương cốc xin thuốc.”

Tiểu Từ cắn môi dưới im lặng, nàng không phải không nghĩ tới biện pháp này, nhưng là nghe sư phụ đề cập qua dược vương tính tình quái dị, đối với những người đến cửa xin thuốc hỉ nộ vô thường. Nàng cũng tính qua đêm nay, Kế Diêu nếu không có dấu hiệu chuyển biến tốt, vô luận như thế nào cũng đi thử một lần. May ra dược vương nghe nói mình là đồ đệ của Tiêu Dung thì nể mặt một chút, nói không chừng sư phụ cũng đang ở dược vương cốc.

Thư Thư nhìn nàng trầm mặc biểu tình bất lực, bừng tỉnh nói: “Ngươi là sợ hắn không chịu? Ta cùng ngươi đi, năm đó dược vương thiếu mẫu thân ta một cái nhân tình, ta đi cầu hắn, hắn nhất định sẽ nể tình mà cứu người.”

Tiểu Từ trong lòng vui vẻ, mặt mày nhất thời linh động hẳn lên, vội hỏi: “Ngươi nắm chắc?”

Trong lòng Thư Thư có chút chua chát, lại cười: “Ta nắm chắc. Đúng lúc ta cũng đang muốn đi Dược vương cốc cầu chút băng liễu thảo để ngừa ôn dịch trong thành.”

Tiểu Từ vui sướng nhìn hắn, lần đầu tiên tự động buông lỏng cảnh giác, cực kỳ chân thành nói: “Thư Thư, ta không biết nên tạ ơn như thế nào mới tốt. Chuyện buổi chiều, ta nhất thời xúc động, mong ngươi không để ý.”

Thư Thư thật sâu dừng ở đôi mắt nàng, sau một lúc lâu mới nói: “Ta để ý.”

Tiểu Từ sửng sốt, lại có chút xấu hổ, không biết làm sao nói tiếp. Nghĩ rằng hắn là nam nhân nhất định sẽ rộng lượng cười bỏ qua. Không ngờ, vẻ mặt hắn dường như có chút bi thương.

 – “Ta để ý ngươi nghĩ gì về ta. Ta biết ngươi đối với ta có nhiều hiểu lầm, ta cũng biết, ngươi không tin lời ta. Nhưng là ta đối với người trong thiên hạ làm tiểu nhân, nhưng trước mặt ngươi cũng biết làm quân tử.” Hắn dừng môt chút, trầm giọng nói: “Bởi vi ta biết ngươi thích quân tử.”

Tiểu Từ càng thêm xấu hổ, mặt có chút nóng.

Đôi má nàng phiếm hồng làm cho màu da tái nhợt nhất thời sinh động minh diễm. Hắn nhìn đến đui mù, trong lòng hỗn độn đau xót. Nàng nếu là hoa, Kế Diêu chính là xuân phong mưa móc, không có Kế Diêu, nàng nhất định héo rũ.

Hắn bỗng nhiên nhếch miệng cười nói: “Ngươi chừng nào thích tiểu nhân, nói một tiếng, ta biến trở về.”

Tiểu Từ bị hắn đùa miễn cưỡng hiện lên một tia cười yếu ớt.

Thư Thư lại nói: “Ngươi nghỉ ngơi đi, sáng mai chúng ta lên đường.”

Tiểu Từ nhìn bóng hắn dần khuất sau góc hành lang, nỗi lòng thực phức tạp. Hắn thật sự là một người kỳ quái, lần đầu tiên gặp bộ mặt đáng giận như vậy, một màn ở Liễu Sao các khiến người ta hận đến nghiến răng, mà chuyện tới trước mắt, hắn liền đem lão nhân kia quát lui. Họa Mi sơn trang, hắn cũng không phải là không có cơ hội, lại không đối với nàng ra tay. Đến U Châu, hắn tựa hồ thay đổi tính tình, tâm cơ thâm trầm, xử thế lão luyện, có bày mưu nghĩ kế, lâm nguy không sợ hãi. Hắn mặc dù nói thích nàng, nhưng không đối Kế Diêu làm cái gì, càng không đối nàng làm cái gì, ngược lại giúp nàng đi cầu dược vương. Hắn đến tột cùng có tâm tư gì? Lại là một người như thế nào? Tiểu Từ lắc đầu, không rõ, chẳng qua trong lòng có thêm một tia cảm động.

Sáng sớm hôm sau, Thư Thư chuẩn bị tốt xe ngựa. Tiểu Từ tựa đầu vào giường vội vàng tỉnh dậy, sửa soạn từ trong phòng đi ra.

Thư Thư nhìn nàng thân mình đơn bạc, muốn nói lại thôi, ban đêm nàng đại khái chỉ ngủ được một canh giờ, sắc mặt có chút tái nhợt, bờ môi vốn đỏ bừng hiện tại có một tầng hồng nhạt, tựa hoa đào sau cơn mưa.

 – “Chúng ta đi thôi.” Nàng không kịp liếc hắn một cái, nhấc chân liền lên xe ngựa.

Trên xe ngựa, nàng ôm gối ngồi một góc, mi tâm cau lại, sương mù che lấp con ngươi, chỉ cho hắn chỗ ngồi bên cạnh. Hắn tận mắt nhìn thấy một tầng nước dần dần dâng lên, ngưng tụ thành giọt, lăn xuống. Ở trên làn da ngọc khiết của nàng lưu lại vết ẩm ướt, vệt nước kia bỗng nhiên khiến ngực hắn đau nhức, giống như để lại một vết thương trong lòng. Nếu như, có một ngày, nàng vì hắn rơi lệ, hắn tình nguyện đem cả thiên hạ ra đánh đổi.

Lệ chỉ có một giọt, sau đó nàng trầm mặc, cằm chỉ sau một đêm giống như nhọn lên. Dưới lệ quang, càng thêm yếu ớt rung động lòng người.

Thư Thư đột nhiên xuất thủ, điểm vào huyệt ngủ của nàng. Tiểu Từ vẫn đang chìm vào trầm tư, hoàn toàn không phòng bị, lập tức ngã xuống. Thư Thư đỡ lấy thân thể nàng, đặt đầu của nàng lên đùi mình, lại lấy một cái chăn nhẹ nhàng đắp lên người nàng.

Hắn tỉ mỉ nhìn ngắm dung nhan của nàng, kìm lòng không đậu vươn tay ở trên môi nàng khe khẽ vuốt ve. Da thịt mềm mại trơn bóng, mỹ lệ xinh đẹp như thế. Làm cho hắn nhớ tới gốc hoa quỳnh trong nhà, nửa đêm lần đầu tiên chứng kiến một loài hoa tuyệt thế, hoa nở nhưng chỉ trong nháy mắt.

Đôi mắt hắn càng ngày càng thâm thúy, hắn đã từng âm thầm trộm mừng, hiện tại trở thành rễ cây đâm vào trái tim hắn. Hắn thu bàn tay về nắm chặt, trong ngực đau nhức càng thêm mãnh liệt.