Chương 59.2: Bàn cờ

1016523_595532667146493_1610703407_n

Hắn một hơi nói xong, như một đạo sấm sét đánh xuống đầu A Viên. Kinh ngạc, khiếp sợ, tuyệt vọng, phản bội, còn có vô số cảm xúc không rõ tràn đến, A Viên đau đến xé rách lòng, lại khiếp sợ đến ngay cả nước mắt cũng không rơi một giọt. Nàng chính là kinh ngạc nhìn Lan Ẩn. Tưởng chui vào trong lòng hắn, xem những lời hắn nói đến tột cùng có phải sự thật hay không.

Lan Ẩn lại nói: “Nàng vừa rồi mới vào kinh thành?”

A Viên vô lực gật đầu, gần như mất khả năng suy xét.

Lan Ẩn ngạc nhiên hỏi: “Vậy nàng đã phát hiện ra trong kinh có biến hóa?”

A Viên lắc đầu, nàng vẫn ngồi trong kiệu nghĩ đến tâm sự của mình, lại thêm sợ bị người phát hiện ra hành tung, ngay cả rèm kiệu cũng không lộ ra một kẽ hở.

Lan Ẩn thật sâu thở dài một tiếng, từ trong tay áo xuất ra một vật, đưa tới trước mặt nàng. A Viên nghi hoặc tiếp nhận, đó là một đồng tiền. Nàng cẩn thận nhìn thoáng qua, càng cảm thấy kỳ quái, mặt trên viết là nguyên vinh thông bảo, Nguyên Vinh, niên hiệu thật xa lạ.

Lan Ẩn thấp giọng nói: “A Viên, hiện tại đã là thiên hạ của Đại Huyên, Triển Khả Khải là đương kim hoàng đế.”

Ngón tay A Viên run run, đồng tiền theo khe hở rơi xuống.

- “Ngươi nói cái gì?”

- “Ta nói thiên hạ của phụ hoàng nàng nửa tháng trước đã bị Triển Khả Khải đoạt.”

- “Ngươi nói bậy, ta không tin.” A Viên lớn tiếng quát, trong lòng bắt đầu kinh hoảng, hô hấp đều trở nên khó khăn.

- “Ta nơi này có một phần văn kiện bí mật. Chính là vì vậy, Triển Khả Khải mới không dám giết ta, ta mới có thể còn sống mà đi gặp nàng.”

Trong tay Lan Ẩn là một mảnh lụa màu trắng, mặt trên có chữ viết. A Viên run rẩy nhận lấy, sau khi xem xong, ánh mắt dừng xuống hai cái tên cùng dấu điểm chỉ cuối cùng: Mộ Dung Lan Ẩn, Triển Khả Khải.

- “Đây là hiệp định của ta với Triển Khả Khải, nàng đã tin chưa. A Viên, ta đến dẫn nàng đi. Ta sợ phụ tử Triển gia sẽ giết nàng, ta đã buông tha cho nàng một lần, về sau, không có lần thứ hai.”

A Viên tâm như tro tàn, ngơ ngác nhìn hắn, hỏi: “Những lời ngươi nói đều là sự thật?”

- “A Viên, nàng thử ngẫm lại xem, hết thảy vì sao lại vừa khéo như vậy? Còn ta vì sao phải lừa nàng? Triển Ẩn vì sao phải bố trí thủ vệ trước cửa phủ không cho người ra vào? A Viên, nàng hiện tại rất nguy hiểm, Triển Khả Khải hẳn sẽ không bỏ qua cho người nhà Vân thị, nàng theo ta đi, đến Yến quốc.”

- “Phụ hoàng ta đâu?”

Lan Ẩn thấp giọng trả lời: “Bị buộc tự sát.”

A Viên suýt nữa ngất đi, thân thể lung lay sắp đổ được Lan Ẩn đỡ lấy. Nàng muốn đẩy hắn ra, nhưng ngay cả một tia khí lực cũng không có.

- “Mộ Dung Lan Ẩn, ngươi buông.” A Viên lạnh lùng nói xong, thân thể lại bắt đầu run rẩy.

Lan Ẩn chậm rãi thả lỏng vòng tay, thấp giọng nói: “A Viên, ta biết hết thảy đều do ta gây nên, ta thực xin lỗi nàng. Ta không có mặt mũi đối mặt với nàng. Ta cũng không dám hy vọng xa vời được nàng tha thứ, ta chỉ muốn vãn hồi mọi thứ nhiều nhất có thể, ta không thể trơ mắt nhìn nàng nằm trong tay phụ tử Triển Ẩn. Ta muốn mang nàng đi, mặc cho nàng có oán hận ta hay không, ta cũng phải mang nàng đi. Về sau, ta vĩnh viễn không buông tay nàng ra.”

- “Mộ Dung Lan Ẩn, ta nên cám ơn ngươi sao? Thời khắc nguy cấp không để ý đến an nguy của bản thân mà đến cứu ta.”

A Viên lạnh lùng cười, quay đầu, nước mắt rốt cuộc lã chã rơi xuống, mơ hồ không nhìn rõ khuôn mặt Lan Ẩn.

Đã từng là một hồi ức tốt đẹp, lần gặp gỡ đầu tiên trên bờ tường cao cao trong làn gió xuân ấm áp…

Đã từng là tâm nguyện duy nhất, chờ đợi được gặp lại sợ gặp lại, xa xa nhìn thấy thân ảnh hắn, không biết là nên đối diện hay trốn đi…

Buồn cười hay vẫn còn nuối tiếc? Gặp hắn, lại gặp một con người khác trong hắn. Nguyên lai đều là lừa gạt. A Viên ơi là A Viên, một khắc phụ hoàng gọi tên nàng, có từng nghĩ đến “viên mãn” ngày hôm nay? A Viên đột nhiên muốn cất tiếng cười to, ngón tay bấu lấy thân cây thật sâu cắm vào, cho đến khi đầu ngón ray rướm máu vẫn không hề hay biết.

Đôi mắt Lan Ẩn ẩm ướt, hắn hít thật sâu một hơi, không đành lòng nói: “A Viên, nàng hẳn là rất hận ta. Nhưng ta xin nàng, hãy rời đi cùng ta, được không?”

Rời đi cùng hắn? Lời hắn nói nghe thật buồn cười. Hắn rõ ràng đồng ý người ta buông tha cho nàng, chắp tay đem nàng dâng cho người ta, đem nàng đẩy vào cạm bẫy, như thế nào hiện tại còn nhắc đến câu này? Hắn không biết lời nói này phân lượng có bao nhiêu nặng, là lời thề cả đời, nói ra sẽ lại không đổi ý, nói ra thì sẽ làm được sao? Hắn thật sự quá buồn cười. Nghĩ đến hết thảy mọi thứ đã xảy ra, nàng còn ngốc nghếch mà đi tin tưởng hay sao?

A Viên cười rơi lệ, cổ họng nghẹn đến phát đau, nói không ra lời. Nàng nhìn người đứng trước mặt này, chỉ mong chưa từng gặp hắn. Chỉ mong chưa từng thích hắn. Nhưng là, những mong ước đó đã không còn ý nghĩa nữa, ván đã đóng thuyền, hết thảy cũng không thể thay đổi, không thể vãn hồi. Nàng vốn nên hận hắn, thế nhưng giây phút hắn nói ra sự thật, một chút tốt đẹp về hắn lưu lại trong lòng nàng hoàn toàn tiêu tan, chỉ còn sót lại sự xem thường và đồng tình. Có yêu mới có hận, đối với hắn, đã không còn yêu, thì ngay cả hận cũng là một loại xa xỉ.

Nàng chưa từng nghĩ sẽ gặp lại hắn, chưa từng nghĩ sẽ cùng hắn đứng với nhau nói nhiều câu như vậy.

- “A Viên, chúng ta phải rời đi nơi này, càng nhanh càng tốt.” Lan Ẩn gấp gáp, mặc kệ nàng giờ phút này thương tâm cùng tuyệt vọng, cho dù là ép buộc cũng phải mang nàng đi. Hận không thể tiêu tan trong một ngày, chỉ cần nàng bình yên vô sự. Hắn không thể khẳng định phụ tử Triển Khả Khải có sát hại nàng hay không, nhưng hoàng tộc Vân thị, trước mắt thập phần nguy hiểm.

Hắn nắm tay nàng kéo đi. A Viên lảo đảo vài bước, lạnh lùng nói: “Buông tay.”

Lan Ẩn lắc đầu, muốn cưỡng chế ôm lấy nàng.

A Viên đột nhiên ôn nhu nói: “Triển Ẩn đối ta hạ độc, ta phải về lấy giải dược, ngươi chờ ta, buổi tối ta sẽ lén trốn ra, lúc đó ngươi hãy mang ta rời đi.”

Lan Ẩn ngẩn ra: “Cái gì độc?”

- “Mẫu thân hắn sinh thời chế tạo ra một loại hương liệu. Tương tư xa, thật sự là một cái tên rất hay.” A Viên lại cười rộ lên, dáng vẻ tươi cười như có như không, giống như cuối mùa xuân, đóa hoa lan cuối cùng bung nở trong gió. Lan Ẩn thu tất cả vào trong ánh mắt, trái tim tê rần. Nàng như vậy, khiến hắn đau lòng đến tột đỉnh, chỉ cảm thấy bản thân nghiệp chướng nặng nề. Nếu nàng không phải công chúa, nếu hắn không phải hoàng tử Yến quốc, bọn họ có phải hay không chính là một đôi thần tiên quyến lữ? Nếu như có sau này, hắn sẽ dùng cả đời mình để chuộc tội.

A Viên thập phần kiên định nói: “Ta phải về một chuyến, ngươi ở chỗ này chờ ta, buổi tối ta nhất định đến.”

Lan Ẩn bất đắc dĩ, đành phải buông tay. Hắn không biết, Triển Ẩn cư nhiên hạ độc nàng.

A Viên gọi Hoàng Oanh cùng những thị vệ đi theo, nàng không nói lời nào, cũng không liếc mắt nhìn Lan Ẩn một cái, lập tức ngồi lên kiệu, phân phó hồi phủ.

Lan Ẩn kinh ngạc nhìn theo cỗ kiệu của nàng, dần dần ẩn vào sâu trong núi. Con đường nhỏ uốn lượn như chứa nhiều tâm sự khúc chiết, đi một hồi, vì sao không tìm thấy đường ra?

Bóng đêm dần buông xuống, Lan Ẩn vẫn chờ ở ven đường, đột nhiên trên đường xuất hiện ánh sáng của những chiếc đèn lồng nho nhỏ, thấy không rõ là đèn của ai, chỉ thấy phía trước đèn lồng có viết một chữ “Triển”.

Trong lòng hắn vui vẻ, bước ra nghênh đón. Đến gần, mới phát hiện là thị nữ bên cạnh nàng buổi chiều đã từng gặp qua.

- “Phu nhân phân phó đưa cái này đến.”

Nhìn vật mà thị nữ kia đưa qua. Lan Ẩn trong lòng căng thẳng tiếp nhận. Đó là một chiếc khăn làm bằng tơ lụa mềm mại.

Chiếc khăn lụa có một mùi hương rất thơm. Dưới ánh đèn lồng, trên chiếc khăn hiện lên những dòng chữ nhỏ nhắn.

Đông phong lỡ

Tường ngăn đưa đến bàn đu dây

Bạch y như tuyết hoa đào rơi

Một cái liếc mắt duyên sai đường

Hận sinh mệnh tồn tại trong bức vách

Thành tâm trăn trở điêu tàn

Vân trung ai gửi cẩm thư đến

Hận chi có thể đừng biết nhau

Trong ngực hắn một trận đau nhức, đem chiếc khăn lụa cất sâu trong lòng. Hắn biết, mọi thứ không thể vãn hồi, cũng vô pháp có được.

Khắp Sơn Tây gió nổi lên, lúc này chỉ mình nàng lạnh lẽo.

Chương 59.1: Bàn cờ

550581_473021352730959_1286181479_n

Gặp lại Mộ Dung Lan Ẩn lần này có cảm giác như xa cách một đời, A Viên từ trên kiệu bước xuống, lẳng lặng nhìn hắn. Không thể phủ nhận, nửa năm sau bất ngờ gặp lại làm cho nàng có chút trở tay không kịp. Ngày đó từ biệt, nghĩ rằng sẽ không gặp lại, từ nay về sau chỉ xem như một khoảng hồi ức. Mà nay hắn xuất hiện, như một hòn đá thả xuống mặt hồ gợn sóng, nhìn nhau không biết nói gì, không ngờ giống như người xa lạ.

Nàng quay đầu phân phó mọi người lui ra. Những người Lan Ẩn mang đến cũng tự giác lùi về phía sau. Trên con đường nhỏ chỉ còn hai người đối mặt nhau.

Trước mặt là cố nhân, vẫn là những quang cảnh cũ nhưng chẳng qua cảnh còn người mất, không còn giống như năm đó.

A Viên đối Lan Ẩn mỉm cười, bên môi hơi chua xót: “Ngươi hết thảy vẫn tốt chứ? Ta cứ tưởng ngươi đã trở về Yến quốc rồi.”

Ánh mắt của Mộ Dung Lan Ẩn vẫn giằng co ở trên gương mặt nàng, sóng mắt lưu chuyển, vừa phức tạp vừa xa lạ, luôn khiến A Viên nhìn không thấu. Giờ phút này, nàng đã không còn giống như năm đó muốn tìm tòi nghiên cứu, trong lòng thê lương chính là nhớ lại buổi nói chuyện vừa rồi với Lâm phu nhân, nhân sinh khó có được viên mãn, mặc dù nàng tên là A Viên, hiện tại cũng hiểu được đời người ngổn ngang trăm mối, không thể toàn vẹn.

Lan Ẩn bước lên, vội vàng nói: “A Viên, ta phái người thủ ở đây đã nửa tháng rồi, rốt cuộc cũng đợi được nàng.”

Tay hắn vươn ra, muốn nắm lấy tay nàng. A Viên vội vàng lùi ra phía sau, buồn bã cười khổ: “Lan Ẩn, ngươi có biết thân phận hiện tại của ta?” Chẳng lẽ Triển Khả Khải không nói cho hắn, nàng đã trở thành Triển phu nhân, mọi thứ không thể trở lại như ban đầu, hắn cố ý ở chỗ này chờ nàng, là vì sao? Là vì muốn nói một tiếng cảm ơn? Hay là có mục đích gì khác?

Cánh tay Lan Ẩn cứng đờ, đôi mắt hiện lên một tầng đau khổ cùng mất mát. Hắn ngượng ngùng thu hồi cánh tay, thật sâu nhìn A Viên, buồn bã nói: “Ta đương nhiên biết thân phận hiện nay của nàng, bởi vì hôm nay hết thảy đều do một tay ta thúc đẩy, ta sao có thể không biết?”

A Viên ngẩn người, có chút khó hiểu, lại cẩn thận suy nghĩ, đích thật là một tay hắn thúc đẩy, nếu hắn không phải thích Liễu nhi, nếu nàng không muốn đi gặp người trong lòng hắn một lần, làm sao có một ngày như hôm nay.

Nàng thở dài một tiếng, mỉm cười: “Chuyện đã qua không cần nhắc lại, ta biết ngươi bình yên vô sự, cũng không có gì áy náy nữa.”

Ánh mắt Lan Ẩn càng thêm đau đớn: “A Viên, mỗi lần nàng nói đến hai chữ áy náy, ta đều không có mặt mũi đối diện nàng. Nàng có biết, người nên nói câu xin lỗi là ta, áy náy, vốn là cây kim trong lòng ta, ngày ngày đêm đêm làm cho ta không thể yên giấc, mở mắt nhắm mắt đều là khuôn mặt cùng nụ cười của nàng.”

A Viên cười nhẹ: “Lan Ẩn, chuyện quá khứ ta đã buông tha cho hết thảy rồi, ta nói, ngươi thích người khác vốn không sai. Không cần sinh lòng áy náy với ta, ta cũng sẽ không áy náy nữa, từ nay về sau, chúng ta trời nam đất bắc, chỉ cần trong lòng mong muốn cho đôi bên hạnh phúc an khang là tốt rồi.”

- “A Viên, không phải như vậy, người ta thích chỉ có nàng! Trong tim ta chưa bao giờ chứa đựng một ai khác.” Lan Ẩn đột nhiên tới gần, ánh mắt sáng quắc, lại chậm chạp không dám vươn tay đến. Gần nàng trong gang tấc, là người trong lòng hắn để ý nhất, nhưng là gặp lại nàng, tàn nhẫn nhắc tới hết thảy, hắn chỉ cảm thấy chính mình hèn mọn đến không có tư cách đụng vào nàng, thế nhưng nếu không nói cho nàng, hắn lại lo lắng cho an nguy của nàng, hắn muốn có một cơ hội, dùng cả quãng đời còn lại của hắn để đền bù.

A Viên kinh ngạc nghe hắn nói, lại có chút xấu hổ. Lúc này nói ra điều đó, mặc kệ có phải sự thật hay không, chỉ khiến nàng ngượng ngùng. Nàng đã là thê tử của Triển Ẩn. Hắn thích nàng hay không thích tất cả đều không còn quan trọng.

Lan Ẩn hít thật sâu một hơi nói: “Chờ ta nói xong, nàng sẽ hiểu được “áy náy” trong lời nói của ta là có ý tứ gì. Ta vốn định đi hành cung tìm nàng, nhưng ở đó có binh lính canh gác nghiêm ngặt, ta lo lắng cho an nguy của nàng, liền phái người canh giữ ở dưới núi, trên con đường dẫn vào kinh thành, nửa tháng trôi qua, rốt cuộc cũng gặp được nàng.”

Lời nói của Lan Ẩn có chút khó hiểu, A Viên hỏi: “Ngươi có điều gì muốn nói với ta?”

- “Ta có chuyện quan trọng cần phải nói với nàng.”

- “Ngươi nói đi.”

Lan Ẩn thấp giọng nói: “Ta nghĩ trước tiên là nói về một câu chuyện xưa.” Hắn dừng một chút, lại nói tiếp: “Phụ thân của nàng Hướng chính đế tay không giành thiên hạ, được xem như là một thế hệ bá chủ kiêu hùng. Năm đó, khi hắn khởi sự bên người có mười hai vị huynh đệ kết nghĩa. Trong đó Triển Khả Khải là lão thất, cũng là người có võ công cao nhất. Có một lần hắn bị trọng thương, dưỡng bệnh trong nhà họ Tiết, cùng Tiết gia tiểu thư Thanh Diểu nhất kiến chung tình, tự định chung thân. Triển Khả Khải chỉ chờ đánh được thiên hạ sau khi phong quan thêm tước liền quang minh chính đại lấy nàng. Không ngờ Hướng chính đế sau khi có được giang sơn, khiến mười hai vị huynh đệ người chết kẻ tàn phế. Có bốn vị thoái ẩn giang hồ, về sau không hỏi triều chính. Triển Khả Khải luôn luôn trung thành, võ công lại cao cường, Hướng chính đế không giết hắn mà lưu hắn bên người làm thị vệ, nhưng lại lo lắng hắn ra vào thường xuyên trong cung. Trước khi phong hắn làm đại thống lĩnh trấn thủ kinh đô, Triển Khả Khải đã bị tịnh thân. Tiết Thanh Diểu khi ấy đang mang thai, nhưng là Triển Khả Khải không cách nào thú nàng, nàng nhận hết lời đồn đại sự coi khinh của người đời, khó sanh mà chết. Trước khi chết đặt tên cho con là Triển Ẩn, chính là hy vọng Triển Khả Khải ẩn nhẫn, ngày sau vì một nhà bọn họ báo thù. Triển Khả Khải đem hài tử gửi nuôi ở quê nhà, ở ngoài thì nhận làm nghĩa tử. Hắn ở kinh thành rất cẩn trọng dè dặt, xác thực ẩn nhẫn, hai mươi năm qua trung thành và tận tâm, làm cho Hướng chính đế không tìm ra một chút sai sót. Nhưng là suy nghĩ báo thù như ngọn lửa chưa bao giờ tắt trong lòng hắn.”

- “Ngày ta và nàng thành hôn, Triển Khả Khải đến chúc mừng, cùng ta ở trong phòng làm một cuộc giao dịch. Hắn muốn ta buông tha nàng, phối hợp với hắn diễn một vở kịch, hắn đáp ứng ngày sau trả tự do cho Yến quốc, Yến quốc sẽ không còn là một nước phụ thuộc, người Yến cũng sẽ không thua kém bất cứ ai. Ta là hoàng tử Yến quốc, thật sự không thể kháng cự được dụ hoặc này. Cho nên, tân hôn một đêm kia, ta vô cùng mâu thuẫn và thống khổ, gian nan hạ quyết định. A Viên, nàng nghĩ rằng người ta thích là Liễu nhi sao? Kỳ thật, từ đầu đến cuối, ta chỉ yêu nàng, từ ngày nhìn thấy nàng ở trên bàn đu dây bay lên khỏi tường cao, ánh mắt dừng ở trên người ta, ta đã hoàn toàn bị giam hãm trong đôi mắt đó. Nàng có biết, đêm tân hôn ngày đó, ta có biết bao nhiêu thống khổ? Ta một đêm không ngủ, ở trong đầu không ngừng xoay chuyển hai ý nghĩ buông tay nàng hay buông tha Yến quốc. Ta suy nghĩ suốt bốn ngày mới đi tìm Triển Khả Khải, chấp nhận cùng hắn giao dịch. Trong lòng ta có bao nhiêu khó chịu, nàng sẽ không biết.” Thanh âm của hắn có chút kích động.

- “Giao dịch gì?” A Viên nghe ra những ngụ ý trong lời nói của Mộ Dung Lan Ẩn, bắt đầu run run, bên cạnh người có một gốc cây đại thụ, nàng kìm lòng không đậu dựa sát vào.

Mộ Dung Lan Ẩn đau đớn nhìn nàng, không đành lòng nói lại không thể không nói.

- “Sắp đặt hết mọi thứ, chỉ cần để cho nàng và Triển Ẩn trở thành vợ chồng. Liễu nhi, cả thủy tặc trên thuyền hoa, còn có hết thảy sau này, đều do phụ tử Triển gia thiết kế.”

- “Ta không tin.”

- “Triển Khả Khải cố tình nhắc đến Tiết Thanh Diểu, hắn biết trong lòng Hướng chính đế vẫn có vướng mắc áy náy đối với hắn, cho nên sau khi biết Triển Ẩn là đứa con duy nhất của hắn nhất định sẽ không giết, mà nàng lại là nữ nhi Hướng chính đế yêu thương nhất, hoàng thượng chắc chắn không đành lòng. Hướng chính đế đối với ngoại nhân thực tàn nhẫn, nhưng đối với với người trong nhà lại có thừa ôn nhu. Cho nên, Trịnh Khả Khải định ra ván cờ này, đánh cuộc với hai mươi năm hiểu biết về Hướng chính đế.”

A Viên trừng trừng ánh mắt, gắt gao nhìn chằm chằm Lan Ẩn, ngữ khí của hắn nhanh mà rõ ràng, mỗi một chữ nàng đều nghe không sót một từ, trong lòng nàng không thể tin được, càng không muốn tin tưởng, cơ thể như chìm trong hầm băng, lạnh lẽo đến thấu xương.

- “Nàng có biết vì sao hắn phải nhất định để nàng gả cho Triển Ẩn không? Bởi vì Triển Khả Khải làm kinh đô thống lĩnh hai mươi năm, nhưng dũng sĩ Trung Lang tướng hắn vĩnh viễn không thể đụng đến. Hướng chính đế trời sanh tính đa nghi, chỉ tin tưởng người trong nhà, dũng sĩ quân bảo vệ hoàng cung, Trung lang tướng chỉ có thể là thân thích của hắn. Dũng sĩ quân và cấm quân kinh thành hai đội quân này trên thực tế không phải hỗ trợ mà là kìm hãm lẫn nhau. Phò mã luôn là lựa chọn tốt nhất cho vị trí Trung lang tướng. Nàng là nữ nhi Hướng chính đế yêu nhất, Triển Ẩn sớm muộn gì cũng ngồi trên vị trí kia. Quả nhiên, Hướng chính đế đối với Triển Ẩn rất thưởng thức coi trọng, ngắn ngủi nửa năm thời gian, mục đích của Triển Khả Khải đã đạt được.”

Chương 58.2: Khóa lưu quang

lục yên nhi

Nửa năm qua, Triển Ẩn đối với nàng ngoan ngoãn phục tùng, hạ triều liền hồi phủ bồi nàng. Sợ nàng ở trong phủ cả ngày bị đè nén, khi rảnh rỗi thì nghĩ cách mang nàng lên núi sắn thú, câu cá, lại làm những thứ đồ chơi kỳ lạ dỗ nàng vui. Cảm tình tốt đẹp của hai người ai ai trong phủ cũng đều rõ ràng.

Nhưng là, có một việc làm cho nàng cảm thấy mọi thứ chưa được hoàn mỹ. Triển Ẩn mỗi đêm đều ra sức cày cấy, có khi ban ngày cũng không buông tha nàng, vì sao nàng lại chậm chạp không có thai.

Nghĩ đến Triển Ẩn là con nối dòng duy nhất của Triển Khả Khải, mà nàng lại chậm chạp không sinh được con thừa tự, việc này chẳng phải là hổ thẹn với Triển gia sao? Nhưng đối với Triển Ẩn nàng ngượng ngùng không dám nhắc tới, chính mình mỗi khi nhàn rỗi lại lôi ra suy nghĩ.

Nghĩ tới nghĩ lui, nàng bèn lén phân phó Hoàng Oanh: “Ngươi theo ta vào kinh thành, ta muốn tìm một người.”

Nàng nhớ ra trong kinh thành có phu nhân của Lâm ngự y, nàng xuất thân hạnh lâm thế gia, y thuật cao minh lại chưa từng xuất đầu lộ diện chẩn bệnh, chỉ có một ít phu nhân hoặc phụ nhân trong cung có bệnh gì không tiện để cho ngự y chẩn trị thì mới mời nàng.

A Viên chuẩn bị tốt mọi thứ đang muốn cùng Hoàng Oanh xuất môn, đột nhiên phát hiện trước cửa có rất nhiều binh lính, hơn nữa đều trang bị vũ khí.

A Viên ngạc nhiên hỏi: “Có chuyện gì?”

- “Phu nhân, tướng quân phân phó người trong phủ không được ra khỏi phủ.”

Hoàng Oanh cả giận nói: “Lớn mật, ngay cả phu nhân cũng không thể sao?”

- “Tướng quân nói kinh thành gần đây có chút loạn, vì an toàn của phu nhân, thỉnh phu nhân trở vào.”

A Viên có chút kỳ quái nhưng lại nghĩ việc cũng không cần gấp. Chờ mấy ngày nữa xuất môn cũng không sao.

Buổi tối Triển Ẩn trở về, A Viên hỏi đến việc này, Triển Ẩn chỉ nói: “Trong kinh thực rất loạn, bởi vì người Yến rục rịch muốn ngóc đầu dậy. Nàng không cần lo lắng, có ta ở đây, không có việc gì.”

A Viên đối với việc triều đình vốn không quan tâm để ý, nghe Triển Ẩn nói như vậy, cũng không hỏi nhiều mà gật gật đầu.

Lại qua nửa tháng, A Viên thân mình trước sau như một, luôn luôn thèm ngủ, rất giống có thai.

Nàng có chút nóng nảy, cũng không biết lúc này đây đến tột cùng có phải hay không, nếu không phải thật, vậy thì vì sao lại không thể thụ thai? Triển Ẩn là huyết mạch duy nhất của Triển gia, bất hiếu có ba mà trong đó không có người nối dõi là điều thứ nhất. Nàng dần dần bắt đầu có áp lực. Hôm nay nàng nhất định phải cùng Hoàng Oanh xuống núi.

Không nghĩ tới, thủ binh cửa phủ không để nàng đi. A Viên tức giận quát: “Mọi chuyện quan trọng trong phủ tướng quân đều hỏi ý ta. Các ngươi dám cản ta. Chẳng lẽ ta là tù nhân?”

Thủ binh không nói một lời. A Viên dù sao cũng là tướng quân phu nhân, là chủ nhân của bọn họ.

A Viên vươn tay rút chiếc trâm cài tóc, lạnh lùng nói: “Tướng quân nếu muốn trách tội, ta tự mình gánh vác, quyết không liên lụy đến các ngươi. Các ngươi nhận lấy cây trâm này, nếu tướng quân trở về, xem như là công đạo. Mau tránh ra.”

A Viên luôn luôn ôn hòa, nhưng dù sao nàng sinh ra cũng là con cháu hoàng gia, bẩm sinh đều có khí thế cao quý, giờ phút này đột nhiên mặt lạnh sinh uy, cũng khiến cho người ta sinh ra vài phần sợ hãi.

Thủ binh tiếp nhận trâm cài, rốt cuộc nhường đường.

A Viên dẫn theo Hoàng Oanh cùng bốn kiệu phu, lại tùy tay chỉ về phía bốn thị vệ canh cửa, nói: “Các ngươi theo ta xuống núi.”

A Viên ngồi trong kiệu, tâm tình có chút không thoải mái, đã là mùa thu, gió núi có chút se lạnh, có lá phong màu đỏ, nghĩ đến nàng ở trên núi đã nửa năm chưa từng hạ sơn. Lần cuối cùng xuống núi chính là theo Triển Ẩn đến tam sinh tự. Nàng vuốt ve lưu quang khóa trên tay, trong lòng không hiểu sao có chút bất an.

Đến kinh thành, hỏi chỗ ở của Lâm ngự y. Ở cửa, A Viên vén rèm kiệu, nói với người giữ cửa: “Ta là phu nhân của Trung Lang tướng Triển Ẩn. Muốn mời phu nhân bắt mạch. Đây là chẩn kim.” Nói xong nàng đưa ra lễ vật.

Người hầu đi vào thông báo, một lát trở ra mời A Viên vào.

Lâm phu nhân chưa từng gặp qua A Viên, giờ phút này nàng lại che mặt, liền nhiệt tình chào đón, đem nàng coi là tướng quân phu nhân, cũng không dám chậm trễ.

Cẩn thận bắt mạch hồi lâu, Lâm phu nhân mới nói: “Triển phu nhân, mạch tượng của phu nhân bây giờ rất kỳ quái. Không phải hỷ mạch, mà là trúng độc.”

A Viên không thể tin được, sửng sốt hỏi: “Trúng độc?”

- “Đúng, độc này khiến người ta cảm giác mệt mỏi, luôn muốn ngủ, không phải triệu chứng mang thai. Nếu không chữa trị sớm, dần dần sẽ bị mất trí nhớ, hơn nữa độc này còn rất có hại cho cơ thể, thụ thai là rất khó.”

A Viên kinh ngạc không thôi, nàng khi nào thì trúng độc?

- “Là độc gì, có cách nào giải?”

- “Đây là độc gì ta cũng không dám xác định. Nhưng ta khẳng định nó chắc chắn được làm từ cây hoa anh túc, dần dần bị nghiện không tự thoát ra được.”

- “Như thế nào giải?”

- “Phu nhân thử đi tìm một loại dược thảo này xem, gọi là cây mận gai. Loại cây này cực độc. Uống vào dạ dày sẽ vô cùng đau đớn khó chịu, mỗi lần uống đều bị nôn mửa không ngừng.”

A Viên có chút ngây dại. Nàng chưa từng nghỉ đến mình lại bị trúng độc.

Nàng sốt ruột hỏi: “Ta về sau có thể thụ thai hay không?”

- “Việc này.” Lâm phu nhân muốn nói lại thôi, sau cùng mới lên tiếng: “Phu nhân làm nhiều việc thiện, sẽ được bồ tát phù hộ.”

Nghe xong lời này, toàn thân nàng đều phát lạnh. Ý của Lâm phu nhân chẳng phải là…Nàng tuyệt vọng, toàn thân suy yếu ngay cả một chút khí lực cũng không có.

Lâm phu nhân lại nói: “Phu nhân vẫn là mau chút đi tìm cây mận gai đi, thảo dược này sinh trưởng ở bên trong vùng đầm lầy, không dễ tìm, độc trong người phu nhân phải nhanh chóng được loại bỏ.”

A Viên thất hồn lạc phách đứng dậy, ngơ ngẩn đứng trước cỗ kiệu, trong lòng lạnh lẽo, hoàn toàn không có sức sống. Kết quả như vậy nàng vô luận như thể nào cũng không ngờ đến, không nghĩ ra.

Cỗ kiệu ra khỏi kinh thành, trước mắt chính là hoàng lăng phía sau núi.

Đột nhiên phía trước xuất hiện một đoàn người, ngăn cản lối đi.

Bốn thị vệ đi theo A Viên lập tức chắn trước cỗ kiệu, quát lớn: “Người nào?”

- “A Viên, là ta.”

A Viên thương tâm thất vọng căn bản không chú ý hết thảy bên ngoài, chỉ là nghe thấy giọng nói vừa rồi, cả người chấn động.

Nàng kìm lòng không đậu vén rèm kiệu, phía trước có một người đang đứng, Mộ Dung Lan Ẩn.

Chương 58.1: Khóa lưu quang

6aa3df83gw1efcy2491bxj20zg0l9k16

Toàn bộ ánh sáng trong phòng đều bị khôi giáp của Triển Ẩn hấp thụ, ánh sáng còn hiện trong đôi mắt hắn, gắt gao nhìn nàng, dường như muốn cuốn lấy nàng, khuôn mặt gần trong gang tấc được hắn nâng niu trong lòng bàn tay, ánh mắt chạy trốn tựa hồ đều bị hắn bắt được, giữ lấy, A Viên ngượng ngùng lại ngọt ngào, rốt cuộc đem tâm tư treo lơ lửng hơn một tháng thả xuống, hắn đã bình yên vô sự trở lại.

Triển Ẩn ở trên gương mặt nàng hung hăng hôn mấy cái, lúc này mới chịu đứng dậy, cởi bỏ khôi giáp. Một thân phong trần trong nháy mắt khôi phục lại vẻ tiêu sái ngày xưa.

A Viên mím môi mỉm cười, đảo mắt muốn rời khỏi lòng hắn.

Bàn tay của hắn bắt đầu không an phận luồn vào trong áo nàng, tập kích khắp nơi, làm cho nàng vừa ngứa vừa nhột. A Viên nhịn không được cười rộ lên: “Mau buông ra.”

Triển Ẩn hừ một tiếng: “Không nhớ ta, ta liền đem bạch bánh trôi chà xát thành hồng bánh trôi.”

A Viên nhất thời xấu hổ đỏ mặt, bắt đầu giãy dụa. Khí lực của hắn lại mạnh mẽ nằm ngoài dự kiến của nàng, bàn tay chống lên ngực hắn chẳng khác nào châu chấu đá xe. Lòng bàn tay hắn nóng rực, da thịt nơi nào bàn tay hắn đi qua đều nóng bỏng như lửa, không cần nhìn, cũng biết là rất hồng.

Hắn ở bên tai uy hiếp: “Nói thật, ta sẽ bỏ qua cho nàng.”

- “Nhớ.” A Viên nhỏ giọng hừ một câu, xấu hổ không dám nhìn hắn. Bàn tay hắn ngừng tập kích xung quanh, mà bò lên ngực nàng, dùng sức xoa bóp, da thịt mềm mại phập phồng tựa như tiếng tim đập dồn. Hắn vừa lòng ghé lỗ tai vào, nghe xong một hồi mới nói: “A Viên, trong lòng ta đều là nàng, trong lòng nàng cũng phải có ta.”

A Viên trong lòng rung động, tình ý như vậy, nàng lần đầu tiên nghe thấy, lời hắn nói chân thành mà cẩn thận, gần như là hy vọng. Lòng của nàng nhuyễn đến rối tinh rối mù, toàn thân tựa hồ được ngâm trong nước mật, vị ngọt lan đến tận lưỡi.

Hắn ngẩng đầu, cách một lớp áo hôn xuống ngực nàng, nàng một trận sợ run, nụ hoa nhỏ nhỏ lập tức như hoa sen được một trận gió mát thúc giục nổi lên mặt nước, dưới lớp quần áo đơn bạc như ẩn như hiện. A Viên ngượng ngùng muốn đứng dậy, lại bị hắn đè chặt, hắn cúi đầu xuống, đem nụ hoa nho nhỏ ngậm trong miệng cắn mút, loại kích thích này tựa hồ làm cho người ta khó nhịn.

Gió cuốn lá rụng mãnh liệt đem quần áo tẫn trừ. Nàng vô lực chống cự, tùy ý hắn làm xằng làm bậy. Thân thể yếu nhược, tâm cũng mềm mại, giống như một con thuyền rốt cuộc cập bến, cánh tay hắn hữu lực, vòm ngực rộng lớn, làm cho nàng cam tâm tình nguyện trở thành một nữ tử bình thường, buông tha cho hết thảy, từ nay về sau, chỉ có hắn, đứng ở phía sau hắn, nằm dưới đôi cánh của hắn, không còn là Vân Tưởng công chúa.

Lâu không gặp, tương tư đem lửa tình dâng lên đến cực hạn, giờ phút này mãnh liệt như sóng biển ngập trời, quét qua nàng, động tác của hắn cương mãnh mà bá đạo, ở trên người nàng để lại rất nhiều dấu vết. Vật cương cứng dưới thân ở trên da thịt mềm mại của nàng cọ qua cọ lại, vừa ngứa vừa đau, nàng lại luyến tiếc không muốn để hắn rời đi.

Quấn quýt si mê hồi lâu, hắn mới dừng lại. Vừa lòng nhìn sắc mặt nàng cùng da thịt phấn hồng, cười hì hì nói: “Quả nhiên là hồng bánh trôi.”

A Viên vừa thẹn vừa giận, vơ vôi lấy y phục của mình, nhưng thân thể suy yếu ngay cả khí lực mặc quần áo cũng không có.

Triển Ẩn cười ha hả đem nàng ôm vào ngực.

- “Ta mang nàng đi đến một nơi.”

A Viên thấp giọng nỉ non: “Ta mệt mỏi quá.”

- “Nàng cái gì cũng không làm, còn kêu mệt? Ân? Ta còn chưa nói mệt.” Hắn ý vị thâm trường hỏi ngược lại một câu.

Khuôn mặt A Viên càng thêm hồng. Cũng không biết chuyện gì xảy ra, rõ ràng là hắn nhiều lần dày vò nàng, làm sao có thể không mệt cơ chứ.

Nàng ngượng ngùng nói: “Cổ họng khô.”

- “Nàng vừa rồi kêu.”

A Viên lập tức ngượng chín mặt, vừa thẹn vừa vội phủ quyết: “Ai kêu.”

Triển Ẩn hắc hắc cười, đưa cho nàng một chén nước, nói: “Nàng nói, đừng như vậy, không được, nhẹ chút. Thế mới nói, cổ họng sao có thể không khô?”

A Viên hận không thể đem cả khuôn mặt giấu vào trong chăn, nàng nói sao? Như thế nào một chút cũng không nhớ.

- “Đi thôi, đi thôi, ta chờ không nổi nữa. Ta ôm nàng đi được không?”

A Viên ngượng ngùng ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt hắn vội vàng, đành phải nói: “Vậy được rồi, nhưng là phụ hoàng không cho ta xuất môn, ta muốn thay đổi y phục, che mặt mới được.”

- “Đó là đương nhiên, ta thấy chủ ý này của hoàng thượng rất hay. Ta mới hy vọng không ai trông thấy nàng, chỉ mình ta xem.”

Rõ ràng là một lời nói trẻ con, nhưng lại có thể đả động đến nàng, say đến tận tim.

Đổi xong y phục ngồi lên kiệu, A Viên mới hỏi: “Chúng ta đi nơi nào?”

- “Đến nơi nàng sẽ biết.”

Cỗ kiệu từ trên núi xuống, đi rất lâu.

Thẳng đến khi kiệu dừng, Triển Ẩn vén rèm lên, nàng mới biết được nguyên lai là đến Tam Sinh tự. Chỗ này nàng đã sớm nghe nói qua, cũng từng hy vọng chính mình có thể cùng người mình yêu đến đây một lần. Đáng tiếc, ngại thân phận, nàng không thể tới đây. Mà hiện tại cư nhiên có cơ hội, chỉ là người bên cạnh, đã không phải là người ngày đó nàng hy vọng.

Triển Ẩn nắm tay nàng, lập tức tìm được một vị tăng nhân trong tự.

- “Sư phụ, tháng trước ta có đến tự để lại tín vật làm lễ khai quang, bởi vì có việc không thể tới lấy. Đó là một cái chìa khóa, thỉnh sư phụ mang tới giúp.”

Vị sư phụ cười cười, nói: “Thí chủ xin đợi một lát.”

A Viên nhìn trước cửa phật từng đôi hứa nguyện, trong lòng rục rịch. Thấp giọng hỏi: “Người ta đều cầu nguyện trước, chàng lại để tín vật.”

- “Ta biết, chờ lấy được tín vật, chúng ta đi cầu nguyện.”

A Viên mím môi mỉm cười, đã là vợ chồng, chẳng lẽ còn sợ nàng chạy trốn sao? Cũng không biết tín vật khai quang là gì?

Chỉ chốc lát, vị sư phụ vừa rồi quay lại mang theo một chiếc hòm.

Triển Ẩn mở hòm, đưa ra một sợi dây bằng vàng, đầu sợi dây có chín chiếc khóa nho nhỏ.

Hắn cúi đầu cẩn thận đeo lên cổ tay A Viên. Sau đó chăm chú nhìn vào mắt nàng, chân thành nói: “Đây là ta đặc biệt thiết kế cho nàng, tên gọi khóa lưu quang. Lưu quang dịch thệ, tình so với kim kiên. Chín chiếc khóa nhỏ chính là hy vọng chúng ta thật dài thật lâu, thiên trường địa cửu.”

A Viên sau một lúc lâu vẫn không nói gì, tâm ý của hắn tinh tế tỉ mỉ như vậy, làm cho nàng cảm động không thôi. Năm tháng qua đi, ai rồi cũng già, lưu quang khóa ví như tình cảm của hắn, cả đời này có thâm tình của hắn, nàng còn có gì để nuối tiếc đây?

- “Chúng ta đến trước phật cầu nguyện. Để xem nàng có còn chạy thoát hay không.”

A Viên bị hắn nắm tay kéo đi. Trước tượng phật khói hương lượn lờ. Phật quan âm khuôn mặt từ bi mỉm cười nhìn chúng nhân phía dưới.

Triển Ẩn cùng A Viên quỳ xuống.

Triển Ẩn chắp tay nhắm mắt, bộ dáng cực kỳ thành kính. A Viên yên lặng ghé mắt nhìn hắn. Lòng say như rượu. Tâm nguyện của nữ tử kỳ thực rất đơn giản, chẳng qua chỉ nguyện được cùng một người, bạc đầu không xa rời mà thôi. Có được một phần chân tình như vậy, nàng thật sự cảm kích ông trời hậu đãi. Nàng không thể lại tham lam cầu Bồ tát ngàn kiếp. Cùng hắn, vĩnh viễn không xa rời nhau?

Kim tỏa trên tay lúc lắc, chín, là ý thiên trường địa cửu. Hắn mất nhiều tâm tư, làm ra thứ độc nhất vô nhị nhất trên đời tặng cho nàng.

Bồ tát, ta cầu được tình duyên cửu sinh cửu thế, cùng Triển Ẩn. A Viên hít thật sâu một hơi, yên lặng thành tâm cầu nguyện, sau đó quay đầu nhìn Triển Ẩn, ánh mắt hắn cũng đang dừng ở trên người nàng, thâm tình như biển, thâm thúy u trầm.

- “A Viên, chúng ta từ nay về sau không xa rời nhau.”

- “Được.” A Viên nắm lấy bàn tay hắn, không ngượng ngùng cũng không e thẹn, sảng khoái mà kiên định.

Trở lại núi, A Viên lúc này mới hỏi đến chuyện thủy tặc, Triển Ẩn cười nói: “Đã bắt được thủ lĩnh của bọn chúng, chỉ còn mấy đám dư nghiệp chạy thoát, cơ bản xem như toàn diệt. Hoàng thượng có vẻ rất vừa lòng, ban thưởng không ít.”

A Viên hưng phấn nói: “Phụ hoàng ban thưởng cho chàng cái gì?”

Triển Ẩn nhức đầu: “Ai, ta mở ra vừa thấy, đều là đồ dùng của nữ nhân, hoàng thượng giở chiêu bài tặng thưởng chẳng qua là muốn gửi đồ cho nàng. Quả nhiên vẫn là nữ nhi quý giá hơn con rể.”

A Viên không nhịn được mỉm cười, Triển Ẩn cười nói: “Phụ hoàng cũng không tính là bất công, vì người đã đem bảo bối quý giá nhất tặng cho ta.”

- “Phu hoàng tính tình nghiêm khắc, đều dùng để đối phó với ngoại thần, ngược lại đối xử với người trong nhà tốt lắm. Chàng để ý người đối với mấy vị tỷ phu, liền hiểu được.”

- “Ta biết, ta sẽ không làm cho hoàng thượng thất vọng.”

Triển Ẩn lần này lập công, vướng mắc trong lòng Hướng chính đế xem như được gỡ bỏ. Cẩn thận ngẫm nghĩ, hắn xem ra có năng lực hơn Mộ Dung Lan Ẩn. Chính hắn tay không giành thiên hạ, luôn cảm thấy võ tướng quan trọng hơn văn thần. Triển Ẩn trẻ tuổi nhưng đã có một thân hảo công phu, sau này còn có thể vì triều đình cống hiến, định quốc an bang.

Vì thế, Triển Ẩn có thể coi như một bước lên mây, thăng chức rất nhanh, ngắn ngủi thời gian nửa năm đã làm đến chức Trung Lang tướng.

Dũng si quân là cấm quân gần nhất bên cạnh Hướng chính đế, đảm nhiệm công việc bảo hộ hoàng cung, chỉ có những người mà hắn tâm phúc mới có thể đảm nhiệm chức Trung Lang tướng, hơn nữa nhiệm kỳ chỉ có ba tháng. Trước mắt dũng sĩ Trung Lang tướng trong triều chỉ có sáu vị, ngoại trừ Triển Ẩn, bốn người còn lại đều là phò mã, còn người kia là đường đệ của Hướng chính đế.

A Viên nghe đến việc này, thập phần vui mừng.

Chương 57.3: Có thai

1174523_636369279729498_1830188763_n

Triển Khả Khải vừa đi, trong Triển phủ chỉ còn một chủ nhân duy nhất là A Viên. So với ngày đầu tiên, những công việc lặt vặt bây giờ thật nhiều. Thỉnh thoảng có người đến xin chỉ thị các sự vụ xử trí như thế nào, làm A Viên suýt chút nữa sứt đầu mẻ trán, thế mới biết làm chủ mẫu không phải là chuyện dễ dàng.

Đến buổi chiều, lúc này mới được nghỉ ngơi. Có bốn thị nữ tùy thân, trong đó có một người tên gọi Hoàng Oanh thập phần nhu thuận thông minh, một câu phu nhân hai câu phu nhân, A Viên nghe riết thành quen.

Bóng đêm kéo đến, phủ tướng quân liền trở nên trống vắng. Hành cung này vốn là nơi dùng để nghỉ hè, cho nên mới xây dựng ở trên núi. Xung quanh không có dân cư, quạnh hiu vắng vẻ.

A Viên một mình ngồi yên ở trong phòng ngủ, nỗi lòng phập phồng. Lo lắng nhớ nhung quả nhiên ùa tới, trong lòng tất cả đều là bóng dáng của một người, cũng không biết hắn hết thảy có thuận lợi hay không.

Một vầng trăng cô độc treo lơ lửng giữa không trung. Trong phòng tương tư xa lượn lờ, từng đợt từng đợt vương trên chóp mũi, A Viên hít một hơi thật sâu, trong lòng an bình hơn rất nhiều. Tương lai sẽ là cảnh xuân tươi đẹp, cô tịch chia lìa chỉ là tạm thời. Trước mắt hiện lên khuôn mặt Triển Ẩn, còn có những lời nói nghịch ngợm ấm áp. Tương tư xa là tận cùng của tương tư, đêm dài bát ngát mộng cũng dài.

Đảo mắt đã qua một tháng, Triển Khả Khải ngẫu nhiên đến vài lần mang theo tin tức của Triển Ẩn. Hắn là người nghiêm túc cẩn trọng, nói đến nhi tử của mình tự nhiên cũng không giành nhiều lời khen, cho nên tin tức của hắn luôn khiến A Viên vừa mừng vừa lo. Nỗi nhớ cũng càng ngày càng mãnh liệt.

Gần đây cũng không biết làm sao vậy, đầu óc hỗn loạn, thân thể dường như không có chút khí lực. Mệt mỏi uể oải chỉ muốn ngủ, khẩu vị cũng không tốt.

Hoàng Oanh ở một bên nhìn, vui mừng nói: “Phu nhân, chẳng lẽ là có thai?”

Sắc mặt A Viên đỏ lên, hoảng sợ.

Nàng và Triển Ẩn bất quá chỉ có một đêm vợ chồng vậy mà có thể mang thai sao? Nhưng những biểu hiện này xác thực rất giống. Nhớ tới những hậu phi trong cung có thai, tình hình cũng đại để như thế. Tim nàng đập thật nhanh, khóe môi kìm không đậu gợi lên một nụ cười thẹn thùng.

Hoàng Oanh vui vẻ nói: “Chờ tướng quân lập công trở về, biết được phu nhân có thai, thật đúng là song hỷ lâm môn.”

A Viên ngượng ngùng cúi đầu, nhăn nhó nói: “Đừng nói bậy, ngươi mau đi thỉnh đại phu đến.”

Hoàng Oanh vâng lệnh, vội vàng cao hứng cáo lui.

A Viên ngây ngẩn nhìn bụng mình, cẩn thận đưa tay đặt lên trên, mặc dù trong phòng không có ai nhưng nàng vẫn thẹn thùng không thôi. Thật sự có sao? Có đứa nhỏ của Triển Ẩn?

Qua một canh giờ, Hoàng Oanh dẫn theo đại phu trở về.

A Viên cách mành đưa tay ra, đại phu kia xem mạch hồi lâu, mới nói: “Mạch tượng của phu nhân, lão phu đã cẩn thận xem kỹ, vừa giống hỷ mạch, lại có chút bất đồng. Lão phu y thuật không tinh, thật sự không dám võng đoán. Thỉnh phu nhân mời người khác.

Tiễn bước vị đại phu này, Hoàng Oanh mới nói: “Phu nhân, phủ tướng quân của chúng ta, ở vị trí tương đối hẻo lánh, thật vất vả mới tìm được đại phu nhưng lại không dám chẩn đoán chính xác. Ta xem phu nhân vẫn nên phái người xuống núi vào kinh thành thỉnh đại phu mới tốt.”

A Viên gật đầu, chính nàng cũng đang muốn xác nhận có phải hay không hỷ mạch, vì thế lại phái người xuống núi vào trong kinh thành thỉnh đại phu.

Thẳng đến khi trời tối, mới có một vị đại phu lên núi.

A Viên không yên chờ đáp án. Đại phu này xem mạch nửa ngày, trầm giọng nói: “Mạch tượng của phu nhân xác thực là hỷ mạch, nhưng cũng không phải hỷ mạch.”

A Viên tâm vừa vui mừng lập tức lạnh xuống, tuy rằng mang thai làm cho nàng có chút ngoài ý muốn, nhưng không có hỷ mạch càng khiến cho nàng thất vọng.

- “Vì sao thân mình ta lại có chút không thoải mái?”

- “Phu nhân ưu tư quá mức, thân thể có chút hư mệt, cần hảo hảo điều dưỡng.”

Đại phu viết một phương thuốc, để cho A Viên uống trong vòng mười ngày. Kết quả, thuốc chưa uống xong, Triển Ẩn đã trở lại.

A Viên xa xa nghe thấy thanh âm hắn, liền buông chén thuốc chạy ra ngoài.

Có lẽ đứng dậy quá nhanh, ánh mặt trời cũng quá gay gắt, trong nháy mắt nhìn thấy hắn A Viên lại có chút choáng váng đầu, thấy không rõ khuôn mặt hắn, chỉ thấy vầng hào quang vây quanh một thân ảnh đang dần bước tới.

Hắn khôi giáp chưa cởi, màu da rám nắng đi không ít, vóc người càng thêm cường kiện cao lớn.

Hắn đứng trước mặt nàng nhưng không nói, chỉ híp mắt nhìn nàng cười, cười đến khi cả khuôn mặt của nàng hồng lên, chân tay luống cuống.

Đón lấy ánh mặt trời, khôi giáp trên người hắn càng thêm lấp lánh ánh bạc, xa cách hơn tháng, hắn bỗng chín chắn trưởng thành, nghiễm nhiên là một nam tử cao lớn vạm vỡ, tướng quân anh tuấn uy vũ.

- “Nàng có nhớ ta không?” Hắn khom lưng, cười tủm tủm tiến tới trước mặt nàng, ánh mắt sáng quắc rực lửa. A Viên bị khí thế của hắn áp bách, cả khuôn mặt đỏ bừng.

Cánh tay hắn thực sự cứng cáp, trụ ở sau thắt lưng nàng. Làm cho nàng không có đường lui.

- “Không nhớ?” Hắn không buông tha mà tiếp tục truy hỏi.

- “Không.” A Viên nhăn nhó không chịu nói ra suy nghĩ trong lòng. Làm sao có thể không nhớ, mỗi ngày mỗi đêm đều là nhớ nhung tưởng niệm.

Triển Ẩn cười lớn, đột nhiên ôm lấy nàng tiến vào phòng ngủ. Cửa phòng bị hắn dùng chân đá văng ra.

A Viên vừa thẹn vừa vội nói: “Chàng làm cái gì?”

- “Không nhớ đến ta, tự nhiên phải bị trừng phạt.”

Chương 57.2: Có thai

6aa3df83gw1ehiilh7hqvj20zg0l9qag

A Viên nhìn chiếc giường trước mặt, nhất thời mặt đỏ tim nhảy loạn lên.

Triển Ẩn cười ha ha ôm lấy nàng, thật cẩn thận xem xét bàn chân nàng, đau lòng nói: “Hôm nay đáng lẽ không nên đi lại nhiều, nàng xem còn sưng hơn trước.”

Hắn cầm bình rượu thuốc nhẹ nhàng xoa lên chân nàng. Dưới ánh nến, bàn tay hắn thon dài hữu lực, khuôn mặt tuấn mỹ ấm áp như mùa xuân.

Trong lòng A Viên lần đâu tiên cảm nhận thấy mùi vị yên ổn hạnh phúc. Nhưng sau đó lại bắt đầu lo lắng. Thủy tặc hồng giang cũng không phải dễ tiêu diệt, hắn có gặp nguy hiểm hay không?

- “Triển Ẩn, ngươi trước kia đã từng điều binh chưa?”

Triển Ẩn ngẩng đầu, nhướn mày cười: “Nàng đang lo lắng cho ta? Ta ở quê nhà, cũng không phải mỗi ngày đều câu cá. Phụ thân tuy rằng không ở bên cạnh, nhưng vẫn thỉnh rất nhiều sư phụ dạy ta. Có vài vị từng theo phụ hoàng nàng đánh chiếm thiên hạ, về sau lui về ở ẩn, ẩn cư nơi thôn dã, bởi vì cùng nghĩa phụ ta là nơi sinh tử chi giao, nên cũng hết lòng chỉ dạy cho ta. Nàng không cần lo lắng, cái ta thiếu bất quá chỉ là kinh nghiệm thực chiến thôi. Hoàng thượng nếu muốn xem bản lĩnh của ta, ta đương nhiên phải giành được chiến công, không phải vì chính mình, là vì nàng.”

Trong lòng A Viên ngọt ngào, kìm lòng không đậu cười rộ lên: “Vậy thỉnh mấy vị sư phụ cùng ngươi chiến đấu đi.”

Triển Ẩn lắc đầu: “Bọn họ đã sớm thoái ẩn, từ nay về sau không can thiệp vào chuyện trong triều.”

Nằm ở trên giường, A Viên khó có thể chìm vào giấc ngủ. Tối nay trải qua quá nhiều chuyện, còn vì Triển Ẩn mà lo lắng. Tuy rằng hắn tự tin nhưng nàng lại tránh không được sầu lo. Hắn chung quy không hề có kinh nghiệm, đối mặt với đám thủy tặc xuất quỷ nhập thần, ở hồng giang kiêu ngạo nhiều năm, như cỏ dại ương ngạnh.

Triển Ẩn nằm bên cạnh, cảm giác được nàng trằn trọc không ngủ, quan tâm hỏi: “Là chân đau sao? Nếu không, lại uống một chén rượu?”

Mỗi lần hắn nhắc tới rượu A Viên đều cảm thấy rất xấu hổ, cũng không biết đêm đó nàng lôi kéo hắn như thế nào, nàng không nhớ rõ từng chi tiết, chỉ biết khi tỉnh lại đã là người của hắn. Hắn tuy rằng thân thiết hỏi, nghe vào trong tai nàng đều khiến tâm thần rung động, may mắn bóng đêm che giấu vẻ ngượng ngùng của nàng.

- “Về sau không được nhắc đến rượu nữa.”

Triển Ẩn giật mình nói: “Nga, được.” Trong giọng nói rõ ràng có ẩn chứa ý cười.

A Viên giận, cắn hắn một ngụm.

Triển Ẩn vội nói: “Nàng đợi một chút.”

Hắn đứng dậy đi ra khỏi phòng, sau một hồi thì đi vào, trên tay mang theo một thứ rất kỳ lạ. Hắn mở nắp ra một làn hương dịu mát tràn khắp phòng.

- “Đây là hương gì?”

A Viên ở trong cung nhiều năm cũng có một chút kiến thức về các loại hương, nhưng mùi hương này thì chưa bao giờ nghe thấy, thơm mát dịu nhẹ vô cùng.

- “Hương này, tên là tương tư xa. Có tác dụng an thần. Là do mẫu thân ta điều chế ra. Năm đó phụ thân theo hoàng thượng đi đánh giặc, mẫu thân ngày đêm lo lắng không thể ngủ yên, liền nghĩ ra loại hương này.”

- “Mẫu thân ngươi đâu?”

- “Thời điểm sinh ta, đã qua đời. Phu thân khi đó đang ở trong cung, người sợ mọi người cười nhạo ta, vội đưa ta về quê, bảo ta gọi người là nghĩa phụ.”

A Viên có chút thổn thức, tên thật hay, mùi hương dễ chịu, còn là một chuyện xưa thê lương. Hương thơm lượn lờ, dần dần làm cho nàng có chút buồn ngủ. Vòng tay hắn dài rộng mà ấm áp, đây là chỗ trở về của nàng.

Hôm sau, thánh chỉ của hoàng thượng hạ xuống, Triển Ẩn được phong làm Hữu Vệ tướng quân.

Ngày thứ hai, Triển Khả Khải thu thập hành lý, đến đón A Viên đưa vào hành cung.

A Viên đứng ở trong phòng ngủ của Triển Ẩn, lại có chút lưu luyến không nỡ. Mấy ngày ở đây, có hơi thở của hắn quyện chặt, cũng có tâm sự bối rối mà ngọt ngào của nàng. Bát hương trên bàn, còn có tro tàn của tương tư xa.

Triển Ẩn ôm nàng không buông, thấp giọng nói: “Nàng ở trong hành cung, nhớ chiếu cố bản thân mình. Ta rất nhanh sẽ trở về.”

A Viên lo lắng nhìn vẻ mặt hào hứng của hắn: “Chàng mọi sự phải cẩn thận.”

Hắn dường như tuyệt không lo lắng cho chính mình, thoái mái vô sự nói: “Được, chờ ta trở lại, chúng ta vĩnh viễn sẽ không xa rời nhau.”

A Viên ngẩng đầu nhìn hắn, thấp giọng nói: “Ta sợ nhất là đánh giặc, mới trước đây vừa nghe nói phụ hoàng định xuất chinh, liền bị dọa khóc.”

- “Nha đầu, hiện tại là thái bình thịnh thế. Thủy tặc chỉ là loại giặc cỏ, sao có thể đem ra so sánh với hoàng thượng. Đối thủ của hoàng thượng năm đó đều là các nước kiêu hùng, còn có Bắc Yến.”

- “Dù sao cùng đều là gươm đao không có mắt, ta thực sợ hãi, chàng nhất định phải bình an trở về.”

- “Ta biết. Nàng nhớ mang theo tương tư xa, đến lúc nhớ ta không ngủ được thì đem ra dùng, nằm mơ nhất định cũng phải mơ thấy ta.”

A Viên bị hắn nói đến ngượng ngùng cúi đầu. Tương tư xa, vì tưởng niệm cách nhân mà chế.

Trước đây A Viên đã từng theo Hướng chính đế tới hành cung. Lần này đến, A Viên phát hiện hành cung đã đổi tên thành phủ Hữu Vệ tướng quân. Nguyên lai tất cả cung nhân thái giám đều đã bị đổi đi, những người mới này nhìn qua đều rất thành thật cẩn trọng.

Triển Khả Khải gọi đám hạ nhân đến, phân phó nói: “Về sau chuyện lớn nhỏ trong phủ đều phải xin chỉ thị phu nhân, nghe phu nhân an bài.” A Viên nhìn hơn mười người đứng chỉnh tề phía dưới, lại chợt nghe thấy cách xưng hô “phu nhân” này, nhất thời có chút ngượng ngùng không tự nhiên.

Triển Khả Khải sau khi đem mọi thứ trong phủ thu xếp thỏa đáng, liền cáo từ rời đi. Trước khi đi còn đặc biệt dặn dò: “A Viên, nếu không có chuyện gì thì đừng xuất môn. Còn nhiều thời gian, chờ sau này mọi chuyện lắng xuống, ngươi còn có cơ hội ra ngoài.”

A Viên mỉm cười: “Phụ thân không cần lo lắng, ta ở trong hoàng cung buồn mười mấy năm cũng thế thôi, ta biết phụ hoàng khổ tâm, sẽ không chạy loạn khiến người phải vì ta mà lo lắng.”

Chương 57.1: Có thai

6aa3df83gw1ek57v2gwk8j20tx0hygp5

Cùng Mộ Dung Lan Ẩn gặp mặt đã là vài giờ sau, lần tái kiến này không hiểu sao lại có cảm giác xa lạ. Hắn vẫn như trước phong tư tú nhã, trong lao ngục càng làm nổi bật phong thái của hắn, vẻ tiều tụy chỉ làm hắn thêm thoát tục hơn thôi.

A Viên cách song sắt nhìn hắn, trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Đã từng là phu thê, vậy mà giờ phút này gần ngay trước mắt xa tận chân trời.

Lan Ẩn nhìn thấy A Viên, sau phút chốc kinh ngạc, cách song sắt hắn vươn tay nắm lấy bàn tay nàng. Bàn tay hắn thực lạnh, đem tay nàng bao bọc lấy, chặt đến mức khiến cho người ta sợ hãi.

- “A Viên, nàng không chết?”

Chỉ mới qua mấy ngày nhưng tựa hồ đã phá vỡ toàn bộ cuộc sống vốn có của nàng. Nhớ tới những ngày gian nan vừa qua, nước mắt A Viên lã chã rơi, nếu không phải Triển Ẩn cứu nàng, sợ rằng sẽ gặp lại Mộ Dung Lan Ẩn ở trên cầu nại hà đi.

Nàng nghẹn ngào giống như có rất nhiều điều muốn nói, mà nay chỉ thốt ra được một tiếng: “Xin lỗi.”

Lan Ẩn vội la lên: “A Viên, là ta có lỗi với nàng.”

A Viên lắc đầu: “Lan Ẩn, là ta không tốt, hôn sự này là do ta áp đặt cho ngươi. Ngươi thích người khác cũng không có gì sai. Ta nhất định sẽ cầu Triển thúc thúc cứu ngươi ra.”

Lan Ẩn kinh ngạc không nói, chỉ thật sâu nhìn nàng.

Triển Khả Khải ở một bên thúc giục: “A Viên, đi nhanh đi, nếu để thánh thượng biết, chỉ sợ sự việc không cứu vãn nổi.”

- “Lan Ẩn, ngươi hãy bảo trọng.” A Viên muốn rút tay ra, lại bị Lan Ẩn nắm chặt, không chịu buông.

Trong lòng A Viên đau xót, hôm nay từ biệt, xác định không hẹn gặp lại, từ nay về sau trời nam đất bắc, trở thành một giấc mộng tuổi trẻ, để mỗi khi ngẫu nhiên nhớ lại, cũng bất quá chỉ là những nỗi phiền muộn bên môi.

- “Lan Ẩn, ta không thể không đi, về sau cũng sẽ không có cơ hội đến nữa. Phụ hoàng đang nổi nóng, ủy khuất ngươi nhẫn nại thêm một thời gian ta sẽ nghĩ cách đưa người ra ngoài.”

Lan Ẩn lắc đầu: “A Viên, lòng của ta đã chết rồi. Nếu như, có một ngày ta được ra ngoài, ta sẽ mãi không rời xa nàng.”

A Viên cười khổ: “Ngươi đang cảm kích ta sao? Chúng ta trong lúc đó vốn là se nhầm nhân duyên thôi, kể từ đây chúng ta đều là những người tự do.” Chờ hắn thoát ra, nàng đã sớm ẩn cư ở hành cung trên núi, làm Triển phu nhân, cuộc đời này sẽ không liên quan gì đến hắn nữa. Hắn cũng sẽ có cuộc sống hạnh phúc của mình, nàng hy vọng còn kịp bù đắp lại hết thảy, để hắn trở về làm Mộ Dung Lan Ẩn trước kia, có thể cùng người trong lòng hắn song túc song phi.

Lan Ẩn giống như có rất nhiều điều muốn nói, lại gắt gao cắn môi, chính là si ngốc nhìn nàng.

A Viên xoay người rời đi. Trong lòng như trút được gánh nặng. Rốt cuộc đem những chấp nhất tuổi trẻ buông xuống.

Lan Ẩn nhìn theo bóng dáng của nàng, chậm rãi nhắm hai mắt lại, trong lòng trướng đau, lặp lại trên môi một câu nói: “A Viên, kỳ thật, ta thích nàng. Người nên nói xin lỗi là ta, hy vọng nàng về sau khi biết được chân tướng sẽ không hận ta.”

Trở lại Triển phủ, đã là đêm khuya. A Viên vừa bước xuống kiệu, đã được một vòng tay rộng lớn ôm lấy.

- “A Viên, A Viên, nàng không bỏ rơi ta, nàng đã trở về thật sao?” Thanh âm Triển Ẩn kích động mừng rỡ, giống như một đứa nhỏ ôm lấy nàng xoay vài vòng.

A Viên đầu váng mắt hoa, vừa thẹn vừa vội nói: “Phụ thân đang nhìn kìa, chàng mau buông ta xuống.”

Triển Ẩn đỡ lấy thắt lưng nàng, cười khì khì nhìn Triển Khả Khải nói: “Nghĩa phụ, sao lại thế này, con không phải đang nằm mơ chứ?”

- “Ngốc tiểu tử, vào trong rồi nói.”

Vào trong đại sảnh, Triển Ẩn nghe Triển Khả Khải thuật lại, vui vẻ nói: “Phụ thân, hoàng thượng đối với chúng ta thật sự là ân sủng có thêm, con nhất định sẽ không cô phụ sự kỳ vọng của hoàng thượng. Con muốn để cho A Viên làm nhất phẩm phu nhân, vinh quang không thua gì công chúa.”

Triển Khả Khải nghiêm mặt nói: “Đừng có mạnh miệng, ngươi cho rằng thủy tặc Hồng giang dễ diệt trừ như vậy sao?”

Triển Ẩn hào khí như mây, nắm chặt tay nói: “Phụ thân, con sẽ không làm cho người thất vọng.”

- “Được rồi, giữ lại hào khí đó của ngươi cho việc lớn đi, ta xem xem mười mấy năm binh thư của ngươi có dùng được không. Không riêng gì ta, mà còn là tránh cho các sư phụ của ngươi mất thể diện. Những người đó đều là những tướng quân năm đó theo hoàng thượng giành thiên hạ. Cũng đừng khiến cho bọn họ thất vọng mới phải.”

- “Con biết.”

- “Sắc trời không còn sớm, các ngươi cũng sớm đi nghỉ đi.”

Triển Khả Khải nói xong, đứng dậy rời đi.

Trong phòng chỉ còn Triển Ẩn, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm nàng. Sắc mặt A Viên đỏ lên, nhất thời cảm thấy mất tự nhiên.

Triển Ẩn vẻ mặt hân hoan hưng phấn. Thật vất vả đợi được phụ thân rời đi, liền duỗi cánh tay đem A Viên gắt gao ôm vào trong ngực, hung hăng hôn một cái, khiến cho cái má phấn nộn của nàng bị nghiến đến phát đau. Nàng ngượng ngùng dùng sức đẩy hắn ra. Nghiêm mặt nói: “Về sau, ngươi nếu đối với ta không tốt, ta thực sự không còn nơi nào để đi.”

Triển Ẩn yêu thương nhìn thiên hạ trong lòng, nhẹ nhàng hôn xuống, ôn nhu nói: “Ta sao có thể không đối xử tốt với nàng?” Nói xong, hắn lại lặp lại một lần: “Như thế nào bỏ được?”

Ngữ khí của hắn vừa ôn nhu lại săn sóc, trong mắt có khẩn trương lo được lo mất. Trong lòng A Viên nhất thời ngọt như đường, khẽ thở dài một hơi, về sau cũng chỉ có hắn.

Triển Ẩn cười hì hì nói: “Ta ước gì nàng không còn đường lui, về sau chỉ có thể dựa vào ta.”

A Viên cong môi, kỳ thật nàng đồng thời còn muốn có được sự thương yêu của phụ hoàng, đáng tiếc…

Triển Ẩn lấy tay vuốt ve môi nàng, cười nói: “Triển phu nhân, chẳng lẽ nàng không vui khi được ở cùng ta sao? Đừng giả bộ mất hứng nữa, cười lên nào.”

A Viên nhịn không được phì cười: “Ai giả bộ?”

- “Nàng xem, nàng xem, rõ ràng là cao hứng đến như vậy, còn chịu đựng.”

A Viên quá hiểu tính tình hắn, bị hắn đùa cười rộ lên. Ở cùng một chỗ với Triển Ẩn, luôn luôn là niềm vui.

- “Chúng ta đi nghỉ thôi.”