Chương 12.1: Tam sinh (ba đời)

image005

Tiểu Từ và Kế Diêu đem ngựa gửi lại khách điếm, đến một tửu lâu gần nhất ăn cơm. Tiểu Từ đã sớm tính đi dạo kinh thành, vì thế sau khi ăn xong gọi tiểu nhị tới cẩn thận hỏi thăm các danh thắng ở kinh thành. Không biết vì sao, cảm thấy rất nóng lòng.

Hai tay nàng nắm chặt, khuôn mặt bừng sáng, hào quang bốn phía: “Kế Diêu, ta muốn đến Tam Sinh tự!”
Quả nhiên! ngón tay bưng trà của Kế Diêu có chút run run. Kỳ thật hắn đã sớm nghe nói ở kinh thành có Tam Sinh tự. Tương truyền, những người yêu nhau tới tự, thành tâm cầu nguyện trước thần phật, sau đó để lại một vật mình yêu thích nhất làm tín vật, có thể cùng người mình yêu gần nhau cả đời. Truyền thuyết này đã có từ trước đây rất lâu, thế gian có bao nhiêu nữ nhân tâm si, hy vọng xa vời có thể đời đời kiếp kiếp. Vì thế Tam Sinh tự vẫn khói hương thịnh vượng.

Hắn nhìn thoáng qua Tiểu Từ, trong lòng thấp thỏm không yên, xem thần sắc nàng thế kia, nhất định phải đi cầu nguyện, không cần phải nghĩ, một nửa tâm nguyện kia hẳn là hắn đi. Hắn một miệng nước trà sặc xuống cổ họng, sắc mặt đỏ bừng.

Tiểu Từ tinh thần phấn chấn, thấy thế vội đưa tay chụp lấy tay hắn.

Kế Diêu chặn lấy tay nàng, lẩm bẩm nói: “Có thể đi nơi khác hay không? Đúng dịp hoa đỗ quyên trên Hương sơn nở, hoặc đi vườn trà phẩm trà?”

 – “Không, phải đi Tam Sinh tự!” Tâm trí Tiểu Từ quay về, có nơi tốt như vậy, sao có thể không đi?

Kế Diêu nhìn chằm chằm tiểu nhị, hối hận vừa rồi không lén đưa cho hắn ít bạc. A, hối hận thì đã muộn!

Đến Tam Sinh tự, dòng người đông đúc nối gót nhau lũ lượt. Quả nhiên mùa xuân đã tới rồi.

Trước cửa chùa có một hòa thượng bán tráp, mọi người xếp một hàng dài hào hứng lấy bạc. Tiểu Từ sau khi nghe ngóng, nguyên lai là để làm lễ mở vải phủ tượng phật, cố ý chuẩn bị. Trong tự quả nhiên suy nghĩ chu toàn. Tiểu Từ cũng mua một hộp nhỏ, thích thú bưng ở trong tay, vào tự.

Trên đường, Tiểu Từ sợ hãi nhiều người làm thất lạc, gắt gao lôi kéo ống tay áo Kế Diêu. Phần đông đều là trai thanh gái lịch, uyên ương hồ điệp sóng đôi, chỉ có bọn họ là một đôi “Đồng tính”, lại xinh đẹp tuyệt trần, tất nhiên là mộc tú cùng lâm, đưa tới vô số ánh mắt kinh dị. Có người bên ngoài thầm than, người dân kinh thành quả nhiên rất cởi mở, đoạn tụ cũng không kiêng nể gì tới Tam Sinh tự cầu nguyện.

Vào đại điện, phải xếp hàng mới có thể đến trước thần phật. Nhìn các cặp nam nữ si tình bộ dáng tiều tụy, lại nhìn Tiểu Từ gắt gao nắm chặt tay áo hắn. Kế Diêu cảm thấy chính mình bị ép buộc làm người bị hiềm nghi, hắn trên dưới nhìn lướt qua, muốn tìm sư phó trong đền hỏi một chút, nếu như chỉ có một bên đơn phương hứa nguyện thì có ý nghĩa gì không?

Tiểu Từ nhảy nhót hân hoan đến trước tượng phật, quỳ trên mặt đất cung kính dập đầu ba cái, sau đó chắp tay trước ngực, yên lặng cầu khẩn. Kế Diêu chỉ cảm thấy lỗ tai nóng bừng, nheo mắt.

Chỉ chốc lát, Tiểu Từ mở mắt ra, từ trong cổ áo lấy ra một chiếc vòng cổ, làm bộ muốn thả vào trong tráp, lưu cho phương trượng làm lễ.

Kế Diêu nhanh tay lẹ mắt, giữ chặt tay nàng, thấp giọng nói: “Không được.”

 – “Làm sao vậy? Đây là vật ta thích nhất đó.”

 – “Cái kia, thứ này một khắc cũng không được rời khỏi ngươi, di nương đã dặn qua.”

Tiểu Từ buồn bực không vui, nhìn Kế Diêu có một tia thương tâm: “Ngươi có phải có ý định ngăn cản ta hứa nguyện?”

Oan uổng, Kế Diêu thực không có ý định phá hư hứa nguyện của nàng. Chỉ là chiếc vòng cổ nàng rất quan trọng, một khắc cũng không được rời khỏi người.

Phía sau có người thúc giục: “Ngươi xem hai người đoạn tụ kia trước mặt thần phật còn ta ta ngươi ngươi.”

Kế Diêu quýnh lên, vã mồ hôi, vội hỏi: “Ngươi tìm thứ riêng biệt gì đó.”

Tiểu Từ ngẩn người, sờ soạng một lần trên người, lại không có thứ gì khác. Giương mắt nhìn Kế Diêu lấy ra ngọc bội bên hông, đưa tay bỏ vào trong tráp, khóa lại.

Kế Diêu thở phào, kéo nàng ra khỏi đại điện. Thừa dịp nàng đi uống nước, rốt cuộc chạy đến hòa thượng phía trước, vụng trộm hỏi: “Sư phụ, khụ khụ, nếu là nữ tử tự mình hứa nguyện, nam tử không biết tình, có linh nghiệm không?”

 – “Nga, chủ yếu là xem tín vật đưa cho ai, tín vật khai quang, tự nhiên sẽ linh nghiệm.”

Sắc mặt Kế Diêu trắng nhợt.

Tiểu Từ bưng một gáo nước đi qua, đưa cho hắn: “Ngươi cùng tiểu sư phụ nói cái gì?”

Kế Diêu nuốt một ngụm nước miếng, liếc mắt nhìn nàng một cái, cảm thấy chính mình bước vào lồng giam. Bất quá như thế nào cũng không thấy nội tâm đau đớn xót xa? Chỉ là có chút sợ hãi nho nhỏ, còn có một cảm giác kỳ diệu không tên.

Hắn trấn định tự nhiên khoát tay, nói: “Không có gì, hỏi một chút khi nào thì tới bắt ngọc bội.”

 – “Ta đã hỏi qua, phương trượng bảo ngày mười lăm mỗi tháng khai quang. Chúng ta còn phải chờ thêm mấy ngày, vừa vặn đi thăm những nơi khác.”

Kế Diêu lông mày nhíu chặt, nhớ tới năm đó ở Định châu lần đầu tiên gặp nàng, theo nàng từ đầu đường cho đến cuối phố, từ giữa trưa dạo đến hoàng hôn, tiện thể xem hết chợ đêm.

Hắn một tay đỡ trán, nhìn thoáng qua sắc trời, bắp chân mềm nhũn. Hồi lâu hừ nói: “Ngày mai lại tiếp tục đi dạo sao? Ta hơi mệt.” Hôm nay đánh một trận, tốt xấu gì cũng có chút mệt mỏi, vẫn là nghỉ ngơi dưỡng sức một ngày thì hơn.

Tiểu Từ hiểu chuyện, đỡ lấy cánh tay hắn mang theo áy náy, càng thêm ôn nhu điềm đạm: “Ta suy nghĩ không chu toàn, chúng ta về khách điếm nghỉ ngơi đi.”

Kế Diêu cánh tay tê rần, nói một tiếng “Được”, một đôi “đoạn tụ” dưới ánh mắt xem thường của mọi người chạy ra khỏi Tam Sinh tự.

Đi ngang qua hiệu thuốc, Tiểu Từ cố ý ghé vào, lúc trở ra mang theo một gói dược thảo.

Kế Diêu hỏi: “Đây là?”

 – “Ai nha, giang hồ hiểm ác, ta làm chút thuốc bột phòng thân.” Tiểu Từ nhỏ giọng nói, kéo Kế Diêu bước đi.

Trở lại khách điếm, nàng đóng cửa phòng lại, ở trong phòng bắt tay làm.

Kế Diêu đợi cho đến khi bụng đói kêu vang cũng không thấy nàng đi ra, kiên nhẫn không nổi, vội đi qua gõ cửa.

Tiểu Từ lên tiếng mời vào. Kế Diêu vừa bước vào, đã bị hù sợ. Trong phòng một mảnh bừa bãi, trên bàn đầy màu sắc sặc sỡ nhìn không ra là thứ gì.

 – “Ngươi đang chế thuốc bột?”

 – “Đúng vậy, cái này làm cho người ta rơi lệ, cái này khiến người ta ngứa ngáy, còn cái này hại người ta tiêu chảy.”

Tiểu Từ chỉ vào từng thứ trên bàn giới thiệu, rất đắc ý. Kế Diêu nhịn xuống ý nghĩ đả kích nàng, hừ, nếu hữu dụng, thế nào còn bị Thư Thư khống chế?

Tiểu Từ thấy hắn không nói gì, mày nhíu chặt, nói: “Ta biết trong lòng ngươi đang nghĩ cái gì.”

 – “Ta cái gì cũng không nghĩ.” Kế Diêu lập tức biện bạch, làm giống như rất vô tội.

 – “Hừ, Thư Thư người nọ, có một chiếc quạt rất kỳ quái, có thể hấp thụ thuốc bột. Cho nên ta mới bại ở trong tay hắn.”

 – “Thật không?” Kế Diêu gật đầu, pha chút tán thành.

 – “Còn có, hắn là tiểu nhân đê tiện bỉ ổi, về sau thấy hắn, ngươi nếu để ý hắn, ta sẽ không để ý ngươi.”

Kế Diêu lập tức đáp: “Ta tự nhiên, sẽ không để ý hắn.”

 – “Đi ăn cơm thôi?”

 – “Được.”

Hai người kích động đi ra khỏi khách điếm, đến tửu lâu Trầm Hương bên cạnh.

Chương 11.2: Song phi

6aa3df83gw1ehygwtm50nj20x30judl0

Kế Diêu sắc mặt càng hồng, tay chân luống cuống vơ lấy y phục bước nhanh ra ngoài, vì sao hắn ở trước mặt nàng luôn là bộ dáng chạy trối chết như vậy, căn bản không có khí chất của hiệp khách. Tiểu Từ thật sự nhịn không được, cười khanh khách đứng lên. Bộ dáng chật vật của hắn kỳ thực rất đáng yêu.

Kế Diêu tìm tiểu nhị mượn cái bếp lò, ở trong phòng hong khô quần áo Tiểu Từ. Hơi nóng từ y phục bốc lên, lại có một cỗ hương thơm xông vào mũi. Váy dài, áo ngắn, đột nhiên một cái yếm màu đỏ đập vào mắt hắn. Nha đầu kia! Quả nhiên là ngây thơ không biết gì! Hắn đè nén tức giận đứng dậy, cái yếm đỏ cầm trong tay như phải bỏng, tiếp theo, tâm cũng hoảng. Trong đầu hiện lên khuôn mặt như say lòng người làm hắn nóng bừng cả người, giống như lửa cháy lan ra đồng cỏ. Mà cái yếm đỏ như đâm vào lòng bàn tay, tê dại, trong bụng cư nhiên truyền đến từng đợt sóng nhiệt không rõ.

Y phục trong tay có chút ẩm ướt, về sau mới phát giác hóa ra lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Hắn hít sâu một hơi, cầm y phục đã gấp cẩn thận, kiên trì lại đi gõ cửa.

Tiểu Từ ở bên trong hô “mời vào”. chỉ thấy vẻ mặt Kế Diêu nghiêm túc, khuôn mặt ửng hồng, cứng ngắc đi đến.

Tiểu Từ cắn môi nhịn cười, vươn cánh tay đón y phục, Kế Diêu vừa thấy da thịt của nàng, nhất thời hoảng loạn ném quần áo xoay người bỏ chạy. Tiểu Từ rốt cuộc nhịn không được, ôm chăn cười ra tiếng.

Kế Diêu trở về phòng, bên trong tựa hồ còn đọng lại hương thơm của nàng, hắn liền ngồi xuống bếp lò, móc ra phong thư trong ngực, bút tích bị ngấm mưa mơ hồ nhìn không rõ, hắn đưa vào trong hỏa lò, nhìn mảnh giấy hóa thành tro tàn, thở dài một tiếng.

Ngoài cửa sổ gió đêm cuồn cuộn, mưa xuân mù mịt, ngày mai hoa rơi đầy đất, ai biết mùi hương ban đầu.

Sáng sớm, cơn mưa đêm qua sớm đã ngừng, gió thổi vi vu, bầu trời xanh cao.

Ăn xong điểm tâm, Tiểu Từ cùng Kế Diêu vào kinh thành.

Tới trước cửa hàng may mặc, mua vài món y phục, nhưng là nam trang. Tiểu Từ sửng sốt, giây lát hiểu được ý tứ của Kế Diêu. Liền thuận theo vào trong phòng thay đồ.

Kế Diêu nhìn thoáng qua, cất tiếng: “Đi mua ngựa.”

Tiểu Từ gật đầu, cùng Kế Diêu cưỡi chung ngựa, kết quả, dọc đường rước lấy vô số ánh mắt xem thường. Còn có chi sĩ (trai tân) làm như công chính nói xấu: “Thói đời ngày sau, nhân tâm bất cổ.”

Tiểu Từ ù ù cạc cạc, quay đầu nhìn Kế Diêu phía sau. Đã thấy hắn mặt đỏ tới mang tai cúi đầu.

 – “Làm sao vậy, chúng ta có chỗ nào không đúng sao?”

Kế Diêu bất đắc dĩ ngẩng đầu, cắn răng hừ một tiếng: “Bị trở thành đoạn tụ.”

Tiểu Từ sửng sốt, “phì” cười một tiếng, thanh âm giòn tan, rõ ràng là bộ dáng không có chút sợ hãi, lập tức lại nhận thêm vô số ánh mắt khinh thường.

Kế Diêu rốt cuộc vẫn là lần đầu bước ra giang hồ, có nhiều việc không tính toán hết. Nghĩ rằng Tiểu Từ mặc nam trang sẽ tiện di chuyển, lại không ngờ cưỡi chung một ngựa dọc đường lãnh đủ mọi ánh mắt.

Tiểu Từ muốn chơi đùa, cố ý ở trên ngựa dáo dác nhìn quanh, lúc thì kéo vạt áo Kế Diêu, sau lại sờ sờ tay áo hắn. Trêu chọc càng nhiều ánh mắt chỉ trích.

Kế Diêu dĩ nhiên tức giận, nhưng cũng khó mà nói nàng. Dứt khoát nhảy xuống ngựa, Tiểu Từ ngồi ở trên ngựa, cười tươi như hoa.

 – “Kế Diêu, ngươi vì sao đỏ mặt?” Nàng cố tình từ trên lưng ngựa cúi xuống, cười khẽ đùa hắn.

Kế Diêu nhìn thẳng phía trước, mím môi không nói, khóe miệng lại có chút run rẩy.

Tiểu Từ cười hì hì ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn đặt ở trên người hắn. Trên người hắn luôn có hơi thở sạch sẽ ôn nhuận, lại giống như thanh kiếm sắp ra khỏi vỏ, chờ thời khắc phát động cương mãnh cùng sắc bén.

Mua được ngựa, Tiểu Từ và Kế Diêu đều thừa một con, Ra khỏi chợ ngựa, mắt thấy kinh thành phồn hoa tấp nập, khắp nơi không khí rộn ràng. Tiểu Từ có chút động tâm, nói: “Kế Diêu, nghe nói kinh thành có rất nhiều chỗ tốt, chúng ta khó có dịp đến một lần, cùng đi dạo đi?”

Nhìn vào đôi mắt sáng long lanh chờ đợi của nàng hắn không cách nào cự tuyệt, Kế Diêu suy nghĩ một lát, nói: “Được.”

Thư Thư đứng ngoài cửa chính nhất phiến môn, lạnh lùng đưa cho thị nữ mở cửa một tấm ngân phiếu. Thị nữ có chút khó xử nói: “Môn chủ nhà ta hôm qua bị bệnh.”

 – “Bị bệnh cũng không thể chậm trễ kiếm tiền, không phải sao?” Thư Thư cười lạnh một tiếng.

Thị nữ cảm thấy cũng có đạo lý, cầm ngân phiếu đi vào thông báo.

Một lát, nàng khuôn mặt tươi cười, đi ra nghênh đón: “Lời nói của chủ nhân quả nhiên giống công tử như đúc.”

Thư Thư bước qua cánh cửa, đột nhiên thấy trên mặt đất có một vết máu đỏ sậm. Thân thể hắn rùng mình, thần sắc có phần vội vàng.

Phàm Y tựa vào trên nhuyễn tháp, hữu khí vô lực nói: “Thư công tử lại có chuyện gì muốn hỏi?”

 – “Ngày hôm qua không thấy Tiêu Dung tới đón đồ đệ của nàng, ta muốn tới hỏi thăm xem sao.”

Phàm Y buồn bã cười: “Về sau, chuyện của nàng ta sẽ không nói nữa.”

Thư Thư lại xuất ra ba tấm ngân phiếu.

Đôi mắt ảm đạm của Phàm Y nháy mắt sáng ngời, nhưng cuối cùng vẫn không không hề vươn tay tiếp nhận. Nàng trầm ngâm một lát, cúi đầu thở dài: “Nàng đã chết.”

Thư Thư chấn động: “Ta ngày hôm qua vẫn còn gặp nàng.”

 – “Không sai, ta ngày hôm qua cũng gặp nàng, ta xem như là người cuối cùng nhìn thấy nàng.” Phàm Y mệt mỏi cười, nàng rõ ràng chết trong tay chính mình, nàng khi còn sống cũng bị chính mình bức đến sống không bằng chết, vì sao lại luôn cảm thấy chính mình thất bại thảm hại, mà nàng trước khi chết nói một câu “Ngươi thật đáng thương”, như một trường kiếm sắc bén đâm sâu vào nội tâm, thật trống rỗng bi ai, trợn mắt nhắm mắt đều là hình ảnh máu tươi từ trên khóe miệng nàng trào ra, cùng nụ cười lãnh nhiệt trào phúng. Cẩn thận nghĩ lại, thắng thua từ lúc nhớ nhung Vân Cảnh liền định ra, chỉ là nàng vẫn không thể buông bỏ mà thôi.

Thư Thư im lặng rời đi, ngoài cửa nhất phiến môn là đường cái rộng lớn, dòng người như nước. Sau lưng đám đông là hoàng thành, sừng sững như núi, con người càng thêm nhỏ bé, chúng sinh, như loài kiến hối hả ngược xuôi.

Hắn ngửa đầu cười ngạo nghễ, nghi hoặc lớn nhất đã được xác thực, bàn tay đằng sau lưng siết chặt thành nắm đấm, cao lớn nổi bật.

Chương 11.1: Song phi

6aa3df83gw1eca5ba7kjmj20x30jujx3

Tiểu Từ chờ ở Họa Mi sơn trang một ngày tựa mười năm, từ cửa chính sơn trang đến Bảo Quang các không biết bao nhiêu vòng. Đi ngang qua thư phòng Thư Thư, ánh mắt cũng không quên dừng lại trên người hắn.

Thư Thư trong tay cầm bút lại không biết viết vào đâu, hắn dứt khoát ném bút, liếc mắt nhìn Tiểu Từ qua khung cửa sổ, nói: “Hắn nếu trở lại, tự nhiên sẽ có người đến thông báo, ngươi đi đi lại lại làm cái gì?”

Tiểu Từ không cho là đúng: “Ta nghĩ từ giờ trở đi, sẽ không nhận biết ngươi, người ta nói bất đồng bất tương mưu! Hy vọng về sau chúng ta trời cao nước ở xa, vĩnh viễn không gặp lại, cho dù tái kiến, cũng xem như không quen biết.” Nói xong, cười ngọt ngào, ánh sáng trong mắt lưu chuyển, cảm xúc phơi bày, không nhịn được vui vẻ.

Thư Thư một trận phiền chán, ném cuộn giấy trong tay, đi ra khỏi phòng.

Tiểu Từ trở về Bảo Quang các, nhìn đồng hồ cát, tính canh giờ.

Sắc trời dần mờ nhạt, nàng lòng dạ không yên đứng lên, chạy ra ngoài cửa chính sơn trang, kiễng chân nhìn về nơi xa.

Hai bên đường hàng dương liễu đung đưa theo gió, con đường như trải dài cuối chân trời. Thật lâu sau, rốt cuộc nhìn thấy một bóng đen phi đến, lập tức đập vào mắt một người y phục trắng như tuyết.

Tiểu Từ thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nụ cười đều tràn ngập niềm vui.

Mà trước mắt đã thấy Kế Diêu thần sắc ngưng trọng, mí mắt trũng sâu.

Tiểu Từ vội hỏi: “Sư phụ đâu?”

Kế Diêu dừng một chút, thanh âm giống như nghẹn ở cổ họng, khàn giọng nói: “Nàng nói, muốn đi khắp nơi tìm kiếm dược thảo, sẽ không quay về Cẩm Tú sơn.”

Tiểu Từ sửng sốt, kinh ngạc nói: “Ta tự mình trở về?”

 – “Ngươi không cần trở về. Đào cư cũng không cần ở, ngươi đi theo ta là được.”

Đi theo hắn là có ý tứ gì? Trong lòng nàng không yên nhưng lại có chút mừng vui, chần chờ một lát nhỏ giọng ngập ngừng: “Ngươi không chê ta vướng chân vướng tay sao?” Nói xong, lại âm thầm hối hận, gì chứ sao phải nhắc nhở hắn, nên từ nay về sau dựa vào hắn mới đúng. Nàng mân mê đôi môi đỏ mọng, áp chế niềm vui trong lòng.

 – “Ta khi nào thì nói ngươi vướng chân vướng tay?” Kế Diêu hỏi ngược lại một câu, thấy trong mắt nàng lóe lên ánh hào quang, như ngọc sáng lấp lánh. Hắn quay đầu không đành lòng nhìn, trong lòng thập phần khó chịu.

 – “Kế công tử, như thế nào không thấy Tiêu tiền bối?” Thư Thư từ bên trong sơn trang đi ra, cầm trong tay thiếp vàng.

Kế Diêu lạnh lùng nói: “Nàng khắc có chuyện quan trọng, không cần công tử phải nhọc lòng.”

Thư Thư đối với thái độ lãnh đạm của hắn cũng không ngại, tiếp tục cười: “Tại hạ đối với kiếm pháp của Kế công tử thập phần khâm phục, kinh thành mấy ngày tới có sự kiện trọng đại, không biết Kế công tử có nghe nói?”

Kế Diêu lắc đầu, cũng không tò mò.

 – “An Vương điện hạ vừa thu được một thanh kiếm quý, có tên gọi “hàm quang”. Điện hạ là người luôn quý trọng nhân tài, cùng các nhân sĩ trong giang hồ thường xuyên lui tới, xưa nay chiêu hiền đãi sĩ. Điện hạ muốn tặng cây kiếm này cho người có kiếm pháp xuất chúng nhất trong giới võ lâm. Cho nên gửi bái thiếp chiêu mộ các anh hùng hào kiệt, đầu tháng sáu này ở Sùng Vũ lâu so kiếm, Kế công tử khó có dịp đến kinh thành, không bằng đi thử một lần, có thể đánh một trận thành danh.”

 – “Ngươi tại sao không đi?” Tiểu Từ hỏi lại, đối với đề nghị của hắn có chút đề phòng.

 – “Việc này, ta không quen sử dụng kiếm, không thể tham gia náo nhiệt. Huống chi, chiết phiến của ta so với bảo kiếm cũng không kém, nếu có người tạt phấn độc, còn có thể chắn được.” Hắn ngữ khí trêu chọc, rõ ràng là nhắc đến chuyện ngày đó ở Đào cư.

Tiểu Từ tức giận lườm hắn một cái.

Thư Thư đưa bái thiếp ra, Kế Diêu nhận lấy, nhìn lướt qua, cất vào trong ngực.

Tiểu Từ hỏi: “Ngươi thật muốn đi sao?”

 – “Sau rồi tính.”

Kế Diêu lập tức vươn tay, Tiểu Từ nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay hắn, hắn khẽ dùng sức, kéo nàng lên đặt ở trước người, quay đầu giục ngựa phóng đi.

Thư Thư mắt phượng híp lại, nhìn bóng dáng hai người xa xa, cười cười.

Tiếng gió thổi bên tai, trong không khí có mùi ẩm ướt.

Nàng ở trước ngực hắn, khóe môi hơi nhếch lên, vui sướng vô cùng, lại không biết người thân cận nhất sớm đang thả hồn theo gió. Mà hắn, hai hàng lông mày nhíu chặt, chợt sinh ra trách nhiệm và gánh nặng, khiến cho trong lòng hắn trăn trở.

Mưa bụi rơi nhanh, cây dương liễu bị gió thổi đến xiêu vẹo, con đường vắng lặng. Tiểu Từ rụt cổ trong ngực hắn, xót cho cái áo đơn mỏng manh trong gió lạnh, hắn không kịp vào thành, vội vàng tìm một nhà trọ ở gần đây, kéo tay nàng đi vào trong.

Nhà trọ đơn sơ, lạnh lẽo vắng khách. Lác đác vài người khách qua đường, đang tàn chén rượi.

Kế Diêu gọi vài món ăn, nhìn Tiểu Từ cầm trên tay một chén cháo nóng hổi. Khói trắng lượn lờ quanh dung nhan bạch ngọc của nàng, giống như không nhiễm bụi trần. Hắn thở dài, cảm thấy gánh nặng trên vai càng thêm vài phần.

Tiểu Từ ăn hết chén cháo, thân thể ấm áp hơn rất nhiều, lên lầu, lại dùng nước ấm tẩy sạch, càng thoải mái. Nghĩ đến từ nay về sau không còn gặp lại Thư Thư, từ nay về sau có thể cùng Kế Diêu ngao du giang hồ, trong lòng vui sướng, giống như một chén rượu chậm rãi ngấm vào, làm người ta có chút say.

Đột nhiên vang lên hai tiếng gõ cửa. Kế Diêu đứng ở cửa, vẻ mặt không được tự nhiên, ngữ khí có chút xấu hổ:

 – “Nhất thời không tìm thấy y phục để thay, ngươi đem quần áo ướt cởi ra, đặt ở trên giường, ta cầm đi hong khô. Chờ ngày mai mua bộ mới.”

Hắn nguyên lai cũng biết quan tâm chăm sóc? Trong lòng Tiểu Từ như được rót mật, cúi đầu mỉm cười, gật gật đầu.

Kế Diêu đóng cửa lại, hầu ở ngoài cửa.

Tiểu Từ đem y phục ẩm ướt thoát ra, đặt ở bên giường, còn mình nằm ở trong chăn, đối với ngoài cửa hô một tiếng: “Được rồi.”

Kế Diêu đẩy cửa tiến vào. Đi đến bên giường, sắc mặt đỏ bừng. Tiểu Từ nhìn hắn một cái, trên mặt cũng đỏ, trong lòng càng ngọt ngào, cũng ngượng ngùng.

Hắn không dám nhìn thẳng, cầm y phục xong liền xoay người, kết quả dẫm trúng tà váy, hắn lảo đảo một cái, suýt nữa ngã.

Tiểu Từ nhịn không được “phì” cười một tiếng.

Phiên ngoại 2: Tiếu Dung

581513_508876152478812_599082200_n

Sáng sớm sương mù bao phủ, dường như có linh khí tiên sơn.

Tiêu Dung mở cửa, đập vào mắt là một nam tử tuấn tú như tiên nhân. Hắn hơi hơi mỉm cười, nhìn thấy nàng, tựa hồ trong mắt cũng có một tia hoảng hốt.

 – “Ngươi tìm ai?”

 – “Tại hạ Vân cảnh, muốn tìm dược vương cầu dược.”

Người như vậy mỗi ngày đều có, đáng tiếc thuốc của dược vương không phải mỗi ngày đều cấp cho. Tiêu Dung đi theo hắn mười năm, vẫn không hiểu tính tình của hắn, hắn thu mười bảy đệ tử, đều lần lượt chạy trốn, bị đuổi đi đã mười bốn người. Nàng là đồ đệ hắn hài lòng nhất, nhưng cũng thường bị hắn răn dạy.

Tiêu Dung cười khổ: “Thuốc của sư phụ ta đặc biệt quý giá. Không phải ai cũng có thể cầu được.”

Vân Cảnh lạnh nhạt mỉm cười, ánh mắt sáng quắc: “Ta muốn thử một lần.”

Hắn theo nàng đi vào, gặp dược vương Tiết Chi Hải.

Tiêu Dung liếc nhìn sắc mặt Tiết Chi Hải, trong lòng trầm xuống. Hắn nhìm chằm chằm vào viên thuốc trước mặt, tròn như trân châu, đẹp như đậu đỏ tương tư.

Nhất mộng đầu bạc, làm cho hắn đắc ý lại thất ý, làm cho hắn kiêu ngạo lại thất bại.

Trong lòng Tiêu Dung khẽ thở dài, chỉ sợ hôm nay Vân Cảnh đến không phải lúc, sư phụ đang buồn rầu vì nhất mộng đầu bạc, tâm tình không tốt, tự nhiên sẽ không đưa hắn dược.

Không ngờ, Tiết Chi Hải đánh giá Vân Cảnh, khó có được kiên nhẫn nghe xong thỉnh cầu của hắn.

Hắn trầm mặc không nói, đột nhiên hỏi một câu: “Tay phải của ngươi cầm không được cái gì?”

Vân Cảnh sửng sốt, không hiểu những lời này cùng việc hắn đến cầu dược có gì liên quan.

Hắn không tự chủ được nhìn thoáng qua Tiêu Dung phía sau Tiết Chi Hải, nàng khuôn mặt như họa, hai tròng mắt linh động cũng đang nhìn hắn.

Lông mày hắn nhíu chặt, thấy tay phải của nàng nhẹ nhàng nắm chặt, buông ra, lại nắm chặt.

Vân Cảnh suy nghĩ khẽ động, cười nói: “Tay phải, cầm không được chính là tay phải.”

Thân thể Tiết Chi Hải chấn động, một lúc sau lại trầm mặc, giống như thất thần, hoàn toàn quên mất hai người trước mắt.

Thật lâu sau, hắn phân phó nói: “Dung nhi, ngươi đi lấy thuốc cho hắn.”

 – “Vâng.” Tiêu Dung đối với Vân Cảnh mỉm cười, cảm thấy hắn hôm nay vận khí thật không tệ.

Tiễn hắn ra khỏi cửa, hắn đột nhiên dừng bước, nhẹ giọng hỏi: “Nàng tên gì?”

Tiêu Dung có chút luống cuống chân tay, nàng cúi đầu, thấp giọng trả lời: “Tiêu Dung.”

 – “Tiếu Dung?” Thanh âm hắn có chút nâng cao, có phần kinh ngạc, còn mang theo một chút tiếu ý.

 – “Tiêu Dung.” Sắc mặt nàng đỏ lên, kiên nhẫn nhắc lại

Hắn mỉm cười, thật sâu nhìn nàng. Sau đó xoay người bước vào trong rừng đào. Cành lá như ngọc bích, bóng dáng màu trắng dần dần mất đi.

Tiết Chi Hải vẫn trầm tư, ánh mắt yên lặng nhìn nhất mộng đầu bạc. Ăn nó vào, từ nay về sau vô tri vô giác, có lẽ lúc tỉnh lại, đầu tóc bạc trắng, dung mạo già nua. Cũng có thể vĩnh viễn bất tỉnh, cả đời chỉ như giấc mộng.

 – “Tay phải cầm không được tay phải. Ta chế ra vị độc này, lại không nghĩ ra cách nào để giải nó. Ta là thành công hay vẫn thất bại?” Hắn ngẩng đầu, vẻ mặt ảm đạm.

Tiêu Dung sửng sốt, chậm rãi đến gần, trấn an hắn: “Sư phụ, người nhất định sẽ tìm ra cách giải.”

 – “Ta hao hết tâm huyết nửa đời, mới chế ra nhất mộng đầu bạc, kỳ thật lúc ta nghiên cứu nó, tưởng rằng sẽ có giải pháp, nhưng đến lúc này vẫn nghĩ mãi không ra, không thể nào bắt tay làm. Vừa rồi người nọ một câu vạch trần ta. Dung nhi, ngươi hảo hảo dụng tâm, nhất định phải giúp ta chế ra giải dược. Có sinh ắt có diệt, một vật khắc một vật, ta không tin vô phương hóa giải.”

Phiên ngoại 1: Phàm Y

0acfc8ef65116600acafd5d4

Nàng đứng trước gương đồng, nhìn chính mình trong gương, xiêm y lộng lẫy thượng hạng, đồ trang sức đắt tiền, càng tôn thêm dung nhan như cảnh xuân tươi đẹp của nàng. Nàng vừa lòng thở ra một tiếng, ai có thể biết, nàng từng là một tên khất cái ăn xin chứ?

Thị nữ ở bên ngoài cửa bẩm báo: “Môn chủ, có khách.”

Thân thể nàng rung lên, chỉ cần nhắc tới tiền, nàng cảm thấy bản thân ngay lập tức sinh ra sức lực vô hạn.

Một nam tử đứng chờ trong đại sảnh, khoanh tay nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặc y phục màu lam, nhìn tựa biển sâu.

Hắn nghe tiếng đinh đang, vội xoay người. Nàng kinh ngạc trong chốc lát, chưa từng thấy qua nam tử đạm mạc như vậy, ánh mắt lại có chút nhàn nhạt từ bi.

 – “Quấy rầy.” Thanh âm của hắn rất êm tai, như tiếng tiêu, như châu ngọc.

Khóe môi Phàm Y hiện lên nụ cười, không phải có lệ, không phải khách khí, là trong lòng cảm thấy hân hoan.

 – “Ta muốn tìm một quyển kiếm phổ, tên gọi lưu quang.”

Hắn nói xong, từ trong tay áo xuất ra ba tấm ngân phiếu.

Phàm Y nhìn hắn, bàn tay trắng nõn thon dài, có đường gân màu xanh nhạt. Nàng lần đầu tiên đối với tiền đưa đến tận tay có chút chần chờ, không biết có nên nhận lấy hay không. Nếu nàng không nhận, có phải sau này hắn sẽ không đến hỏi nàng tin tức nữa? Nếu nàng nhận, có phải hắn liền cùng nàng chỉ như mối quan hệ khách hàng?

Nàng liếc nhìn đôi mắt hắn, ôn nhã bình thản như vậy, nàng chợt nhớ tới một câu thơ: Lam điền ngày ấm ngọc khói bay.

 – “Môn chủ là ngại ít sao?” Hắn không hờn không giận, thản nhiên mỉm cười.

 – “Không, không phải.” Phàm Y cuối cùng vẫn nhận lấy, cười: “Ta cũng không biết khi nào mới có được tin tức, ngươi mỗi ngày đến hỏi thăm một chút đi.”

 – “Được.” Hắn nói xong, liền cáo từ.

Hắn từ đầu đến cuối đều là vẻ mặt bàng quan thanh âm ôn tồn. Phàm Y ở trong đại sảnh đứng im hồi lâu, mới biết được, nguyên lai trên đời này nàng yêu nhất có lẽ cũng không phải là tiền.

Nàng lén hỏi thăm lai lịch của hắn, thì ra hắn tên là Vân Cảnh, gốc gác là Định vương tiền triều. Như vậy, lời đồn trong giang hồ kia, đến tột cùng là thật hay giả? Hắn phong thái quang minh tao nhã, coi nhẹ tiền tài, làm sao cũng không giống một tài phú.

Hắn mỗi ngày đều đến, cũng không ở lâu quá một khắc. Hắn làm như không nhìn thấy ánh sáng rực rỡ của nàng, cho dù nàng một ngày tiêu xài nhiều bạc vào xiêm y trang sức. Ở trong mắt hắn, cũng không thấy một tia dao động.

Kỳ thật, kiếm phổ nàng chỉ cần bốn ngày liền nghe ngóng được. Nhưng nàng cố tình muốn hắn đến mỗi ngày, muốn nhìn thấy hắn, mặc dù mỗi ngày chỉ kịp liếc mắt một cái, chỉ nói được một câu, rồi ngay sau đó tất cả đều trở về như trước.

Rốt cuộc, có một ngày, hắn đến cáo từ. Hắn nói, người hắn yêu nhất có thai. Hắn muốn một thời một khắc đều làm bạn bên nàng, cho dù kiếm phổ tìm không thấy cũng không sao.

Một câu kia, làm cho nàng như rơi xuống vực sâu. Hắn nguyên lai đã có người trong lòng.

 – “Nàng tên gì?” Nàng cười hỏi, trong lòng lại rỉ máu. Chỉ cần hắn nói ra là ai, chân trời góc bể nàng đều có thể tìm được. Nàng theo Cái Bang lập nghiệp, ở trong thiên hạ người vô số, nàng tin chắc, tiền là thứ tốt nhất trên đời, chỉ cần có tiền, muốn bao nhiêu tin tức cũng được.

Hắn liễm mi mỉm cười, không nói.

 – “Kỳ thật, kiếm phổ, ta ngày hôm qua đã nghe nói đến. Chỉ cần ngươi nói ra tên của nàng, ta liền nói cho ngươi.”

Hắn trầm ngâm một lát, cười nói: “Xưng hiệu trong giang hồ là Tiếu Vân tiên tử.”

Nàng ngẩn người, bốn chữ khắc vào cốt tủy, từ nay về sau huyết nhục dây dưa, đêm không thể ngủ.

Hắn đi, từ đó không tin tức. Nàng làm sao chịu bỏ qua, người của hắn, thân thế hắn, hắn có lẽ không phải tài phú, nhưng chính là nam châm cực lớn, nàng thường nghĩ, đây là lễ vật ông trời ban tặng cho nàng, vì thế nàng có thể tùy tiện nhận nó một cách tự nhiên.

Mất mấy tháng, mới dò xét được tin tức của hắn, hóa ra hắn đã rời khỏi kinh thành, ẩn cư nơi sơn dã, Nàng chua xót mà ghen tị. Vì một nữ nhân, một người tao nhã tuyệt thế như hắn lại có thể đi làm sơn dân?

Nàng không cam lòng, trong lúc đó thì biết được tin tức, nữ nhân kia cư nhiên là đệ tử của Tiết thần y. Nàng nở nụ cười, ai cũng biết, Tiết thần y tính tình cổ quái, đồ đệ của ông ta nhất định phải độc thân, đem toàn bộ tinh lực đặt lên việc nghiên cứu thuốc. Nữ nhân kia sao có thể rời khỏi dược vương cốc cùng người song túc song phi?

Nàng viết một phong thư, phái người đưa đến dược vương cốc.

Lần đầu tiên, tin tức của nàng không bán được một lượng bạc, nhưng lại có cảm giác thư thái trong lòng.

Thế nhưng, nàng thật không ngờ, về sau lại nghe được kết quả như vậy. Nghe nói, hắn che chở cho một người đỡ lấy một kiếm của dược vương. Từ đó, nàng không dám hỏi thăm tin tức về hắn nữa. Cũng từ đó lòng của nàng không có một ngày thanh thản, mặc dù thu được nhiều bạc cũng không thể đổi lại một nụ cười của hắn.

Trước khi hắn chết còn đặc biệt truyền đến một lời nhắn. Chỉ một câu nói, hắn nói, hắn chưa bao giờ hận bất cứ người nào, ngoại trừ nàng.

Chương 10.3: Đoạn tuyệt nhớ nhung

1902743_711144805585278_1465806621_n

Một cánh cửa rách nát nổi bật giữa kinh thành phồn hoa, ở bên trên treo một tấm gỗ, viết lung tung ba chữ: nhất phiến môn.

Tiêu Dung nhìn trên mặt gỗ nước sơn đã phai màu, lắc đầu than thở: “Quả thật là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.”

Nàng gõ gõ cửa, sau đó từ trong tay áo rút ra một phong thư, nói: “A Diêu, thư này đợt lát nữa hãy mở ra xem, nhớ ở trong đầu, đốt nó.”

Kế Diêu tiếp nhận, chạm vào, cảm thấy bàn tay Tiểu Dung nhưng lại lạnh đến thấu xương.

Cửa mở ra, một tiểu nha đầu lạnh nhạt nói: “Môn chủ của ta hôm nay không tiếp khách.”

- “Ngươi chuyển lời, Tiếu Vân tiên tử đến gặp nàng.”

Tiểu nha đầu không kiên nhẫn, nói: “Môn chủ nhà ta chỉ nhận bạc, không tiếp người, lại càng không nhận thức các quý danh trên giang hồ.”

Tiêu Dung cười nhẹ: “Ngươi cứ đi nói một tiếng cho ta là được.”

Tiểu nha đầu không tình nguyện đi vào, một lát, tươi cười quay lại: “Mời vào!”

Kế Diêu đi theo Tiêu Dung vào cửa lớn. Nguyên lai ở bên trong chẳng khác nào động tiên, cùng với cánh cửa bên ngoài thực bất đồng, khắp nơi dát vàng, chỗ khảm bảo thạch. Tiêu Dung trào phúng cười, nhìn người trong đại sảnh, chậm rãi đi qua.

- “Không nghĩ tới, hai mươi năm không gặp. Ngươi vẫn mê tiền như thế.”

Nữ nhân trong đại sảnh nhìn Tiêu Dung một thân bố y phong tư yểu điệu, vừa hận lại vừa đố kị, thản nhiên nói: “Đúng, Bản môn chủ được xưng là thiên hạ đệ nhất ham tài, không thể không gánh cái tên này.”

Nguyên lai nàng chính là môn chủ nhất phiến môn Phàm Y. Kế Diêu có chút tức cười. Trên đầu nàng chỉ sợ có đến hai cân hoàng kim, ba cân bảo thạch, mười ngón tay đầy là nhẫn. Dung nhan cũng được tính là cực kỳ xinh đẹp, nhưng có thêm vài phần tục khí.

- “Ta biết nhất định là ngươi. Thiên hạ biết danh xưng Tiếu Vân tiên tử này chỉ có ngươi.”

- “Thật không? Ta cũng không muốn nghĩ tới ngươi, bất quá ta yêu tiền, có người cho bạc, ta tự nhiên cũng sẽ không cố ý giấu diếm.”

- “Tiếu Vân tiên tử căn bản không phải danh hào gì, bất quá vì hắn họ Vân, ta họ Tiêu, hắn thuận miệng chỉ đùa một chút mà thôi, bị ngươi nhớ đến hai mươi năm, làm khó ngươi. Ta biết ngươi đối với hắn có tình. Đáng tiếc, hắn đã chết, ta là người duy nhất biết nguyên nhân, ta cũng sẽ không nói, ta sẽ cùng hắn giữ bí mật. Ngươi cũng không phải hao tâm tổn trí bán tin tức này. Đáng tiếc, ngươi cả đời, ngoài tiền ra, còn có cái gì?”

Tiêu Dung cười nói, đột nhiên khóe miệng có tơ máu tràn ra.

Phàm Y biến sắc.

- “Ta cứ tưởng rằng ngươi đối với chúng ta còn mang áy náy sẽ không nhắc lại chuyện cũ, không ngờ rằng hai mươi năm sau ngươi vẫn còn nhớ nhung. Đơn giản ta hôm nay cho ngươi một kết thúc vừa lòng, cho ngươi tận mắt mới hết hy vọng.”

Tiêu Dung đưa lưng về phía Kế Diêu, thẳng đến khi một giọt máu rơi xuống bảo thạch, Kế Diêu mới cảm thấy không đúng. Hắn phi thân lên trước, đã thấy khóe miệng Tiêu Dung tràn đầy máu tươi.

- “Di nương!”

Kế Diêu cuống quýt lau đi vệt máu trên khóe miệng Tiêu Dung, lại đưa chân khí vào sau lưng nàng, đã thấy mắt nàng có màu đỏ quỷ dị.

Tiêu Dung buồn bã cười: “A Diêu, là ta tự hạ độc. Về sau nhờ ngươi chiếu cố nàng.”

Kế Diêu khiếp sợ nhìn nàng, khó có thể tin.

Nàng nhìn thoáng qua Phàm Y, cười: “Ngươi vừa lòng chưa? Ngươi thật sự rất đáng thương.” Nói xong, mỉm cười tắt thở.

Kế Diêu tim phổi như nứt ra! Vì sao lại như thế này? Di nương vì sao đột nhiên tự sát? Hắn ngơ ngác nhìn khuôn mặt Tiêu Dung, nhất thời cảm thấy thời gian đình trệ, trời đất quay cuồng!

- “Đi ra ngoài!” Phàm Y đột nhiên cuồng loạn hô to.

Kế Diêu tỉnh táo lại, nhìn thấy khóe mắt nàng ta tràn lệ, khuôn mặt vặn vẹo đáng sợ.

Kế Diêu hốt hoảng ôm lấy thân thể Tiêu Dung, tùy tiện ra khỏi cửa nhất phiến môn. Ánh mặt trời chiếu thẳng đâm vào hai mắt hắn, đau nhói.

Hắn ngồi trên bậc thềm, ngón tay xoa nhẹ khuôn mặt di nương, tự huyễn hoặc nàng đang ngủ. Nhưng da thịt của nàng lại lạnh như băng.

Kế Diêu rùng mình một cái, nhớ tới hành động kì dị của nàng trên Cẩm Tú sơn, lại nghĩ tới phong thư trước ngực. Hắn rút ra, vội vàng nhìn, ngón tay có chút run run.

Nguyên lai, hết thảy nàng đã an bài từ trước. Thời điểm nàng nghe thấy bốn chữ “Tiếu Vân tiên tử” thì đã có quyết định. Nước mắt vô thanh vô thức chảy xuống, bi thương lại bi thương, nhưng không cách nào vãn hồi. Điều duy nhất an ủi chính là, di nương làm như vậy, trong lòng cũng rất an tường, nàng rốt cuộc có thể gặp người kia, cùng bảo toàn chính mình và người nàng muốn bảo toàn.

Một lát sau, Kế Diêu giật mình đứng lên ôm Tiêu Dung lên ngựa, thẳng đến Kinh Giao Vĩnh Thọ sơn, chỗ hoàng lăng tiền triều.

Từ chân núi nhìn qua, Kế Diêu có thể thấy được hoàng lăng ngày xưa, nguy nga cao lớn lại cô tịch hoang vắng. Kế Diêu dựa theo chỉ dẫn trong phong thư, ở trong rừng tùng tìm thấy một ngôi mộ.

Cỏ xanh um tùm, tùng bách cao thẳng. Trên bia đá chỉ khắc sáu chữ: Vân Cảnh Tiêu Dung chi mộ.

Hóa ra mười năm trước nàng đã an bài. Kế Diêu thở dài một hơi, trường kiếm lật đất, đem thi thể Tiêu Dung đặt cạnh Vân Cảnh trong quan tài. Hậu thổ một lần nữa mai táng cho hai người họ, lục thảo tùng chi bao trùm, yên tĩnh không một tiếng động. Hai hàng lệ rơi trên bia mộ, ẩm ướt bốn chữ: Vân Cảnh Tiêu Dung.

Kế Diêu buồn bã ngẩng đầu, trời xanh bát ngát, mây trôi lững lờ. Nguyên lai, âm dương xa cách, chẳng qua chỉ một khắc. Mà nỗi đau sinh tử, cũng như nước uống của người, ấm lạnh tự hiểu.

Chương 10.2: Đoạn tuyệt nhớ nhung

me1bbb9-nhc3a2n-18

Kế Diêu sửng sốt, giật mình không biết làm thế nào.

 – “Đã có người đầu tiên tìm đến, về sau sợ sẽ còn nhiều hơn, vẫn nên đốt cho sạch sẽ.” Nàng không hề quay đầu, trong lòng hiện lên dung nhan một người, điềm đạm thong dong, ánh mắt ngời sáng, tựa hồ đã đợi nàng thật lâu.

Kế Diêu trong lòng thập phần không muốn, nhưng cũng biết lời nói của di nương có đạo lý. Hắn không biết di nương đến tột cùng có phải là Tiếu Vân tiên tử hay không, nhưng lại biết hai mươi năm yên bình của người không muốn bị bất kỳ người nào phá vỡ. Hắn từ trong ngực lấy ra một thanh đánh lửa, châm lửa từ trong phòng bếp. Gió từng đợt quét qua ngọn lửa, nhất thời lửa cháy hừng hực, bao trùm cả Đào cư.

Tiêu Dung nghe thấy tiếng lách tách, nhất thời nước mắt lã chã tuôn rơi. Còn nhớ rõ, hắn ôm lấy thắt lưng của nàng, xa xa ngắm mây mù trên núi, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc. Hắn nói: “Ở Đào cư, chúng ta làm một cặp vợ chồng, không hỏi hồng trần ưu phiền, chỉ là sơn dân nhàn tản.”

Lời thề còn đó, hắn lại sớm hóa thành bụi đất. Mười năm âm dương xa cách, bất quá là năm tháng hoang vắng, hàng đêm tương tư.

Một đường Tiêu Dung trầm mặc không nói gì, dường như tâm sự chồng chất.

Đến Họa Mi sơn trang đã là giữa trưa ngày thứ sáu. Tiểu Từ biết được tin tức, từ Bảo Quang các chạy vội ra, bổ nhào vào trong lòng Tiêu Dung, vừa khóc vừa cười.

Tiêu Dung vuốt ve đầu nàng, đem nàng từ trên xuống dưới, cẩn thận xem xét, cười nói: “Hoàn hảo, không thiếu cái gì, nhưng thật ra có béo một chút.”

Tiểu Từ biết rõ sư phụ đang an ủi mình, cái mũi chua xót, nói: “Sư phụ, về sau người đi đâu, ta đi theo đấy.”

Thần sắc Tiêu Dung cứng đờ, thở dài: “Nha đầu ngốc.”

 – “Thư công tử, không nghĩ tới một người sống trên núi rảnh rỗi như ta cũng bị coi là tiên tử, thật sự làm cho người ta thẹn không dám nhận. Lại liên lụy công tử hao phí tâm tư mời ta, làm cho ta thực thụ sủng nhược kinh.” Tiêu Dung ngữ khí không mặn không nhạt, hơi trào phúng.

Thư Thư ngược lại có chút không được tự nhiên, cười yếu ớt: “Nghe nói tiền bối không tùy tiện gặp người khác, cho nên mới ra hạ sách này, đúng là bất đắc dĩ, tại hạ trước bồi một lễ.”

 – “Người ở đâu?”

 – “Thỉnh tiền bối đi theo ta.”

Tiêu Dung nhìn thấy Mộ Dung Trực không hề kinh ngạc, chỉ lạnh lùng nói một câu: “Quả thế.”

Thư Thư nghe không rõ, hỏi: “Xin hỏi tiền bối bệnh này trị như thế nào?”

Tiêu Dung nhìn thoáng qua Kế Diêu cùng Tiểu Từ, nói: “Các ngươi ở bên ngoài chờ ta.”

Tiểu Từ cùng Kế Diêu đi ra khỏi phòng, thuận tay đóng cửa lại.

 – “Hắn trúng độc nhất mộng đầu bạc, không có thuốc trị.”

Thư Thư sửng sốt: “Nhất mộng đầu bạc?”

 – “Đúng, độc như tên gọi, giống như một giấc mộng, đợi hắn tỉnh lại, sợ đã đầu tóc bạc trắng, là một phế nhân.”

Thư Thư trầm mặc, giống như không tin cũng tựa như không cam lòng, lại nói: “Môn chủ nhất phiến môn nói tiền bối có thể giải được độc này.”

Nhất phiến môn, quả nhiên là nàng. Tiêu Dung khẽ cười lạnh, đôi môi gắt gao mím chặt áp chế phẫn nộ cùng hận ý trong lòng.

Thư Thư trầm mặc, chờ Tiêu Dung mở miệng.

 – “Độc này, ta chỉ biết một giải pháp, chính là để một người dùng công lực mạnh mẽ đả thông huyết mạch toàn thân của hắn, chẳng qua lấy mạng đổi mạng, mà hắn, cũng bất quá chỉ sống lâu hơn mười năm mà thôi.”

 – “Tiền bối là nói người cứu hắn sẽ chết?”

 – “Đúng vậy, độc này không được coi là có cách giải, chẳng qua là sống được lâu thêm mười năm, nhưng lại phải đổi bằng tính mạng của người khác.”

Thanh âm của nàng lạnh lẽo thê lương, mỗi một chữ, đều mang theo nỗi khổ riêng.

Thư Thư khó nén thất vọng, bên môi lại hiện lên vẻ tươi cười: “Đa tạ tiền bối chỉ điểm. Ta ở đây có một phần lễ mọn, cố ý đáp tạ tiền bối.” Thư Thư từ trong ngực lấy ra ba tờ ngân phiếu, hai tay đưa đến.

Tiêu Dung tiếp nhận, cười nhẹ, đem ngân phiếu nắm trong lòng bàn tay, nháy mắt, một mảnh bụi phấn theo kẽ tay nàng rơi xuống. Thư Thư giật mình, lại không nói gì.

 – “Ta muốn nói một câu, Tiểu Từ là một nữ hài được ta nhặt ở Cẩm Tú sơn, tuy nói là đồ đệ, nhưng lại không biết nhiều y thuật, ngươi nếu có chuyện gì, hãy đi dược vương cốc tìm Tiết thần y, đừng khó xử nàng. Mặc dù không phải quân tử, nhưng cũng biết khinh thường việc làm của tiểu nhân.”

Tiêu Dung nói chuyện thoải mái, nhưng ẩn chứa bên trong là những từ ngữ sắc bén.

Thư Thư toát mồ hôi lạnh. Hắn có chút xấu hổ, cười nói: “Kỳ thật ta chẳng qua chỉ hù dọa nàng mà thôi, vẫn chưa làm gì nàng.”

Tiêu Dung thanh âm lạnh lùng nói: “Một khi đã như vậy, chúng ta xin cáo từ.”

Nàng đi ra cửa phòng, thấy người trên hành lang, thân thể cứng lại. Hắn cao lớn anh tuấn, nàng lả lướt thướt tha, như mở ra năm tháng chôn sâu trong lòng làm nàng có chút hoảng hốt, giống như thời gian quay ngược, lại nhớ tới hai mươi năm trước. Hắn và nàng đã từng dựa vào nhau như vậy, tưởng rằng sẽ vĩnh viễn.

Kế Diêu quay đầu lại: “Di nương.”

 – “A Diêu, ngươi đi theo ta, Tiểu Từ, ngươi trước ở chỗ này chờ, đợi lát nữa A Diêu tới đón ngươi.”

 – “Sư phụ, người vào trong đó? Ta đi theo không được sao?” Vừa nghe đến phải một mình ở lại chỗ này, Tiểu Từ thập phần bất an.

 – “Sư phụ muốn đi làm một chuyện.” Tiêu Dung lẳng lặng nhìn nàng, ánh mắt dừng lại trên mặt nàng, yêu thương cùng thương cảm.

 – “Thư công tử, ta gửi đồ đệ của ta ở lại đây vài canh giờ, không sao chứ?” Tiêu Dung ngoái đầu nhìn Thư Thư.

Thư Thư cười nói: “Cái này cứ tự nhiên, tiền bối có thể yên tâm.”

Họa Mi sơn trang xa dần, Kế Diêu hỏi: “Di nương muốn đi nơi nào?”

 – “Nhất phiến môn.”