Thông báo về lịch post “Châu viên ngọc ẩn”

Tình hình là lúc đầu sau khi tốt nghiệp xong đại học, mình định edit hoàn một cuốn truyện mà hiện tại chính là “châu viên ngọc ẩn”. Dự định là thế nhưng dòng đời xô đẩy, mình bắt đầu phải đi làm rồi. Cho nên không thể edit và post truyện thường xuyên như lúc trước được. Khả năng từ bây giờ nhiều nhất một tuần mình chỉ làm và post được 1 chương thôi. Các bạn thông cảm nhé. Mình chắc chắn sẽ không drop đâu, hứa đấy.♥

Chương 51.3: Động phòng

6aa3df83gw1eisorunnjij20gj0rkjxb

A Viên sửng sốt, mất đi nụ hôn cùng vòng tay ấm áp của hắn, cơ thể chợt cảm thấy lạnh lẽo. Nàng khoác áo ngủ bằng gấm, không hiểu sao lại khẩn trương hồi hộp. Nàng làm hắn giận sao? Là vì vừa rồi nàng hai lần khước từ hắn? Nàng hối hận, nàng đáng nhẽ phải nghe theo lời của Nặc phu nhân, tùy ý hắn. Nhưng là, nhưng là, hiện tại phải như thế nào? Hắn đi đâu? Nàng chân tay luống cuống, vừa thẹn vừa vội, nước mắt suýt chút nữa lăn xuống, lại quật cường nín nhịn.

Đây là động phòng hoa chúc sao? Nàng một lần nữa mặc y phục vào, gọi Dung nhi đang thị hầu bên ngoài vào, phân phó nói: “Gọi Nặc phu nhân đến đây.”

Nặc phu nhân vừa thấy A Viên, kinh dị không thôi: “Công chúa, làm sao vậy? Phò mã đâu?”

- “Bà vú, ta cũng không biết vì sao, hắn đột nhiên ra ngoài, không biết là đi nơi nào.” A Viên rốt cuộc nhịn không được, gục đầu vào gối, đem nước mắt thấm ướt y phục.

- “Công chúa, vừa rồi có phải hay không người nói cái gì?”

- “Ta, vừa rồi hắn, hắn, ta nói hai tiếng “đừng”. Hắn liền rời đi.”

- “Ai nha, phò mã này như thế nào không hiểu phong tình, công chúa là tấm thân xử nữ, e lệ vốn không tránh khỏi, hắn cũng quá…” Nặc phu nhân có chút tức giận, nhưng bản thân rốt cuộc chỉ là hạ nhân, biết làm thế nào, hắn dù thế nào cũng là trượng phu của công chúa, làm sao có thể trách móc nặng nề. Bà đành phải hạ thấp ngữ điệu, trấn an nói: “Ta đi thỉnh phò mã đến đây. Công chúa chớ gấp.”

- “Bà vú, ta.” A Viên từ nhỏ đến lớn, đã khi nào chịu ủy khuất như thế, muốn ngăn Nặc phu nhân, lại cắn môi.

Sau một lúc lâu, Nặc phu nhân một mình trở về, tức giận không thôi: “Phò mã nói hắn tối nay uống nhiều rượu, sợ quấy nhiễu công chúa, vì vậy quyết định ngủ trong thư phòng.”

A Viên ngẩn ra, nhưng lại không nói thêm một lời.

Nặc phu nhân đã muốn bất chấp thân phận của mình, tức giận vô cùng.

- “Phò mã cũng là biết thư đạt lễ người, như thế nào lại cổ hủ quái dị như thế. Cái gì mà kêu sợ quấy nhiễu công chúa. Nhà ai tân hôn, chú rể chẳng uống rượu mừng, chỉ có hắn khác người, việc này ngày mai hạ nhân trong phủ đều biết, làm thế nào mới phải?”

A Viên ngơ ngác ngồi trên giường, nến đỏ đã đốt quá nửa.

- “Công chúa, người cứ đi ngủ trước đi, có lẽ phò mã nửa đêm tỉnh rượu, tự nhiên sẽ tới đây.”

Nặc phu nhân vừa thấy sắc mặt nàng tái nhợt, vội vàng an ủi, sau đó ra khỏi phòng nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Phòng tân hôn yên ắng chỉ có tiếng lồng đèn chao nghiêng trong gió. A Viên nhìn ánh trăng bên ngoài cửa sổ, không hề cảm thấy buồn ngủ.

Nàng là ấu nữ mà chính đế sủng ái nhất. Sinh ra vào ngày hội trung thu, lại đúng lúc Yến quốc quy phục, chính đế long tâm đại duyệt, ban cho nàng cái tên A Viên, chính là mong nàng càng tròn càng đầy. Mười bảy năm qua coi nàng như minh châu ngọc quý, đại sự chọn phò mã, cũng do nàng tự mình lựa chọn, phụ hoàng mặc dù không vừa lòng với xuất thân của Mộ Dung Lan Ẩn, nhưng cũng yêu quý tài hoa cùng tướng mạo của hắn, do dự một hồi cuối cùng cũng đáp ứng hôn sự này. Mà nay, A Viên có chút nghi hoặc lo sợ, Lan Ẩn mà nàng tuyển chính là người cùng Cửu ca chơi cờ vẽ tranh ngày trước sao?

Nàng vừa gặp mặt, đối với Lan Ẩn, xem như nhất kiến chung tình. Ngày đó, ở ngự hoa viên trên bàn đu dây, nàng nhún người bay lên cao, tầm nhìn lướt qua bức tường, dừng ở phu tử viện. Đó là nơi nhóm hoàng tử đọc sách. Ngồi đối diện với cửu ca là một người mặt mày như họa, mi thanh mục tú. Nàng nhìn qua, hai ánh mắt vừa giao nhau, đều bỗng nhiên giật mình, trong lòng đông lên một tiếng.

Tựa hồ sợi tơ nguyệt lão cột chặt hai người họ vào lúc đó. Sau đó cửu ca thường dẫn hắn đến, thường vô tình hay cố ý tình cờ gặp A Viên.

Hắn hẳn là thích nàng, nhìn thấy nàng luôn nở nụ cười, ánh mắt nhu hòa đưa tình, giống như sóng nước mùa xuân.

Nàng không rõ hắn đến tột cùng là làm sao vậy, chẳng lẽ tổn thương lòng tự trọng, nhưng là nàng vẫn chưa làm gì, bất quá chỉ nói một chữ đừng. Nàng không dám ngủ, cũng không ngủ được, trợn mắt đợi cho đến bình minh, cũng không thấy thân ảnh Mộ Dung Lan Ẩn.

Sáng sớm hôm sau, Nặc phu nhân vội vàng bước vào tân phòng. Nhìn thấy A Viên nửa ngồi nửa tựa vào bên giường, bà hấp một ngụm khí lạnh, vội vàng đến gần thấp giọng hỏi han: “Đêm qua, phò mã vẫn không tới?”

A Viên đờ đẫn lắc đầu, trong lòng thất vọng như vạn trượng sông băng. Hắn tới hay không, cùng nàng cũng không quan hệ.

- “Bà vú, ta ngủ.”

Nàng nói xong liền rúc vào chăn, mặt hướng vào tường, nghe thấy Nặc phu nhân thả sa trướng, ngọc câu vang nhỏ, một giọt nước mắt cứ thế chậm rãi chảy xuống.

Nàng vốn cô ưu vô lự không biết thất ý cùng thương tâm vì người hay vật gì, lần đầu tiên đã bị vắng vẻ như vậy nhất thời không biết làm như thế nào. Chẳng lẽ hắn không thích nàng sao? Nếu không thích, vì sao đồng ý lấy nàng, chẳng lẽ là phụ hoàng ép buộc hắn?

Nàng không nghĩ ra, hỗn loạn ngủ. Nàng an ủi chính mình, có lẽ khi nàng tỉnh lại, Lan Ẩn đã ở trước giường.

Nửa cửa sổ bị tịch dương nhuộm màu làm cho sắc phòng càng thêm tươi đẹp. Nàng chậm rãi tỉnh lại, nhu nhu ánh mắt, nhất thời không kịp phản ứng đây là nơi nào. Sau một lúc lâu mới nhớ ra, đây không phải là Hồng Ảnh cung nàng đã ở trong mười bảy năm, mà là tân kiến phủ công chúa.

Nàng ngồi xuống, xuyên qua màn trướng mỏng như cánh ve, mơ hồ thấy bên ngoài nhuyễn tháp có một người. Thân ảnh tuấn nhã quen thuộc. Trong lòng nàng nhảy dựng. Ngón tay muốn đẩy sa trướng ra lại do dự.

Hắn đứng lên, nhẹ nhàng bước vào.

Bàn tay trắng nõn thon dài vén màn trướng, sau đó giống như xuân sơn tĩnh thủy mỉm cười.

- “Nàng tỉnh.”

Hắn cười ngồi ở mép giường, ngón tay khẽ vuốt ve mái tóc dài của nàng, ôn nhu mà thâm tình.

Nàng có chút ủy khuất, có chút mê hoặc, hơi cong khóe miệng.

- “A Viên.” Hắn cúi xuống, ở trên trán nàng khẽ hôn một cái. Nàng không dám động, lại khẩn trương, ngón tay nắm chặt góc chăn. Vừa kích động vừa xấu hổ, nàng bây giờ chỉ có trung y, hắn định giống như đêm qua đến cởi bỏ sao?

Hắn hôn như mưa không một tiếng động, chậm rãi nhẹ nhàng. Quả nhiên, tay hắn hạ xuống, đặt ở bên hông nàng. Nơi đó, có một nút thắt lỏng. Chỉ cần rút ra, sẽ…Nàng khẩn trương đến cực hạn, lại không dám nói một tiếng “đừng”.

Nàng khép mi mắt, khuôn mặt nhu thuận say lòng người đỏ ửng.

Đột nhiên, trên người nhẹ nhàng, Mộ Dung Lan Ẩn rời ra, nói: “Đứng lên đi ăn cơm chiều nào.”

Nàng không biết đây là có chuyện gì, hắn đối với nàng lúc gần lúc xa. Ban ngày hắn đối với nàng ôn nhu săn sóc, ban đêm lại ngủ ở trong thư phòng.

Chương 51.2: Động phòng

261818_472467159453045_1575870697_n

- “Công chúa, người hôm này thật đúng là xinh đẹp còn hơn cả tiên nữ, một lát nữa phò mã nhìn thấy người, cũng không biết sẽ kinh diễm như thế nào đâu.”

- “Bà vú.” A Viên hờn dỗi cúi thấp đầu, giữa mi tâm điểm một bông hoa, nhụy hoa giống như xấu hổ, càng nổi bật dung nhan mỹ lệ xinh đẹp của nàng.

- “Công chúa, người xem này, một hồi nữa phò mã tiến vào, hắn muốn như thế nào, người cứ để tùy ý hắn, phu thê đều như thế.” Nặc phu nhân cười, đưa qua một cái gương đồng.

A Viên nghi hoặc tiếp nhận gương đồng, nhìn thoáng qua mặt sau, nhất thời má nhiễm hoa đào, lập tức đem gương quay về phía trước, không dám đụng, cũng không dám nhìn. Kia mặt trái gương đồng đầy những hình ảnh “dây dưa”, nàng tuy rằng không hiểu hết nhưng vẫn ngượng ngùng mãi thôi.

Nặc phu nhân cười nói: “Công chúa, việc này vốn là mẫu thân công chúa nên làm, đáng tiếc nàng đã sớm quy tiên. Phu thê trong lúc đó không có gì thẹn thùng, qua đêm nay, công chúa người cái gì cũng sẽ hiểu được. Công chúa nhớ đừng hù dọa phò mã, dưới giường người là quân, hắn là thần, nhưng trên giường, người nên theo hắn.” Nặc phu nhân cười hì hì nhìn nàng, trong lòng tràn đầy vui mừng. Công chúa là một tay nàng nuôi lớn, rốt cuộc gả cho một phò mã nhân phẩm và tướng mạo tương xứng, thật sự là một đôi như hoa mỹ quyến.

Phò mã Mộ Dung Lan Ẩn, dung mạo như tiên, tài mạo song toàn. Tuy là người Yến quốc đưa đến trong triều, nhưng khí độ tao nhã phóng khoáng cùng cẩn trọng. Cùng công chúa đứng chung một chỗ, thật sự là một đôi thần tiên quyến lữ.

Màn đêm buông xuống, nến đỏ lay động, giống như nỗi lòng nàng bất an không yên lại sốt ruột chờ đợi. Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân nặng hơn bình thường, nàng khẩn trương đứng lên, hắn đã đến.

- “Chúc mừng phò mã, nô tỳ cáo lui.” Thanh âm của Nặc phu nhân lộ ra vui mừng cùng ái muội, sau đó tiếng đóng cửa khẽ vang lên.

Tim nàng đập dồn dập, một cái bóng màu đỏ di chuyển đến trước chân nàng, khăn voan che hết khuôn mặt nàng, nàng chỉ có thể nhìn hồng bào, trên y phục màu đỏ thêu giao long cùng tường vân.

Trước mắt chợt sáng ngời, khăn voan bị vén lên. Tim của nàng cơ hồ bị hẫng một nhịp, lung tung nhảy dựng lên, nàng bối rối giương mắt, nhìn hắn thấy tươi cười. Mặt mày như họa, da thịt xanh ngọc nhiễm tửu sắc, tăng thêm vẻ tuấn mỹ.

Hắn si ngốc nhìn nàng, kinh diễm không thôi, kìm lòng không đậu thì thào một tiếng: “A Viên.”

Nàng thẹn thùng cúi đầu, hơi hơi cong miệng, thấp giọng nói: “Chàng không phải tửu lượng rất kém sao, vì sao còn uống?”

- “Rượu của Triển đại nhân, ta nào dám không uống.”

- “Triển thúc thúc?”

- “Đúng, trừ hắn, còn ai dám bức ta uống rượu?”

A Viên cười ngọt ngào: “Hắn nhất định là rất cao hứng, về sau rốt cuộc không bị ta quấn quít lấy, xem như được giải thoát rồi.”

- “Về sau, nàng quấn quít lấy ta.” Thanh âm của hắn khàn khàn, nương theo cảm giác say, tay hắn đặt ở bên hông nàng.

Hỷ phục phiền phức, tầng tầng lớp lớp, làm cho hô hấp của hắn càng thêm dồn dập, lòng nóng như lửa đốt, vừa thoát được một tầng lại xuất hiện một tầng.

Mặt A Viên cơ hồ còn hồng hơn cả màu hỷ phục, nàng mắt thấy chính mình càng ngày càng đơn bạc, mỏng chỉ còn một tầng sa y, lại không biết kháng cự như thế nào. Ý của bà vú, tối nay cái gì cũng theo hắn. Nhưng cứ tùy ý hắn, đành phải khoanh tay ngồi nhìn như thế sao? Nàng xấu hổ cơ hồ muốn khóc.

Hơi thở của hắn mang theo mùi rượu, vấn vít trên chóp mũi nàng. Ngón tay hắn thon dài trắng nõn, có thể phác họa ra cảnh sơn thủy. Hiện tại, dưới lớp quần áo, màu trắng của da thịt giống như loại giấy tuyên thành tốt nhất, chờ hắn khám phá.

- “Đừng.” Nàng bất chấp lời nhắc nhở của bà vú, bàn tay đặt ở phía sau lưng hắn, tay hắn chạm vào một tấc, nàng liền…Nàng có chút phát run, vừa sợ lại vừa thẹn.

- “A Viên, đừng sợ.” Hắn hôn hai má nàng, từ môi bắt đầu dao động đến cằm đến gáy, đến xương quai xanh, di chuyển xuống hai bầu ngực . Hắn cắn vào đỉnh đồi, dùng một chút lực, nụ hoa nằm trong miệng hắn. Nàng kích động suýt chút nữa kêu lên thành tiếng, bức tường thành cuối cùng bị phá vỡ. Một cảm giác mát lạnh từ sau lưng đánh úp lại, hắn đem nàng đặt ở trên giường, càng làm nàng thêm kích động.

Hai mắt hắn mờ mịt say mê. Hôn môi và vuốt ve không hề có dấu hiệu ngừng lại, giống như vận dụng ngòi bút khi mây trôi nước chảy lưu loát sinh động, hành văn liền mạch trôi chảy. Môi di chuyển xuống nụ hoa trước ngực, hắn giật mình một chút, nụ hôn có phần ngưng trệ, sau đó càng thêm cuồng loạn.

- “Đừng.” Nàng tựa hồ chỉ biết nói một từ này, kìm lòng không đậu khước từ hắn.

Hắn chợt đứng dậy, sắc mặt thay đổi, nhìn dưới thân nàng. Nàng không dám nhìn hắn, chỉ nghe thấy hô hấp của hắn dồn dập.

Hắn đột nhiên vén sa trướng, xoải bước rời đi.

Chương 51.1: Động phòng

1900157_601605166580653_1120121104_n

Kế Diêu một thân hỷ phục màu đỏ như ngọn lửa đỏ rực tới gần, thiêu đốt trái tim nàng. Khát khao hạnh phúc hóa thành tro tàn.

Nàng nhìn hắn càng ngày càng gần, hốc mắt giống như bị hàng vạn kim châm đau đớn khổ sở, sau mỗi châm đều ẩn chứa nước mắt, nàng cứ như vậy cố gắng chịu đựng, liều mạng bám trụ, giống như dùng hết khí lực toàn thân, mới có thể áp trụ dòng nước đang dâng lên trong lòng.

Nàng dùng tia khí lực cuối cùng, muốn mỉm cười. Tưởng lưu lại trong lòng hắn, trong mắt hắn một chút ánh sáng. Nàng muốn trong lòng hắn chỉ có nàng, nhớ rõ nàng, hoài niệm nàng. Lại muốn làm cho hắn quên nàng, muốn có một người khác đến làm bạn với hắn. Tâm bị hai lực xé rách, tan vỡ. Phảng phất có thể nghe rõ tiếng vang, có thể thấy máu tươi đầm đìa.

Hắn từng bước đến gần, giống như trước đây, cùng nàng trùng phùng, lại giống như chỉ là gặp gỡ thoáng qua, bỏ qua kiếp này.

Nàng cười, có chút run run. Vịn lấy khung cửa mới chống đỡ được thân thể lung lay sắp đổ của mình.

Hắn dừng bước, ở khoảng cách nhỏ này hỷ phục thực sự rất đẹp mắt, hồng tựa tịch dương, ráng chiều, mỗi một mũi kim mỗi một sợi chỉ đều có thể thấy rõ ràng.

- “Chúc mừng chàng.” Nàng gượng cười phun ra ba chữ.

- “Nàng nói gì vậy, ta rất khó chịu.” Thanh âm của hắn khàn khàn trầm thấp.

Hắn nhìn nàng, tim như bị dao cắt. Giờ phút này, hắn cùng người khác thành thân, có phải xem như phản bội không? Mặc dù bất đắc dĩ cũng xem như một loại phản bội. Nhưng là, hắn tình nguyện nàng hận hắn, cũng không chấp nhận việc nàng ra đi. Chỉ cần nàng còn sống, hắn thế nào cũng nguyện ý.

Hắn liếc nhìn nàng lần cuối cùng, kiên quyết rời đi, sợ trễ một chút, hắn tựa hồ sẽ sụp đổ mất. Ánh mắt nàng bi thương nhưng khóe môi vẫn cường ngạnh mỉm cười, làm cho hắn thấy không rõ con đường trước mắt. Tuyết ở dưới chân, lộp bộp vang lên.

Nàng rất muốn giữ chặt ống tay áo của hắn, muốn vùi đầu trong đó, vất bỏ tất cả mọi giãy dụa, quên hết toàn bộ, chỉ giữ lại duy nhất giây phút này. Nếu hắn không đi, hắn cũng không thể là của nàng, vẫn nên để cho hắn rời đi.

Hắn rốt cuộc xoay người. Nàng giống như nghe thấy sâu trong đáy lòng hắn một tiếng thở dài.

Nàng lẳng lặng nhìn theo bóng lưng hắn, khóe môi nhếch lên nhưng không giữ lại. Hắn cũng cứng rắn không quay đầu, chỉ sợ nhìn nàng thêm một khắc sẽ vô phương tiến về phía trước, vốn luôn dao động lại ngập nguy cơ, một tia hô hấp của nàng cũng có thể kéo hắn quay về.

Không gian yên tĩnh tựa hồ có thể nghe thấy tiếng tuyết rơi, giống như hơi nước thanh sạch tron trẻo trong ôn tuyền. Khi đó, hắn và nàng, khuôn mặt như họa, tâm như minh nguyệt, trong mắt giống như gió xuân nhiễm màu xanh biếc của bờ ngạn Giang Nam. Mà giờ phút này, bông tuyết tung bay, tinh khiết một mảnh, tựa như vùi lấp hết thảy. Là cái gì đem mọi thứ thay đổi? Sâu bên trong sớm đã định kết cục, chỉ để cho bọn họ một khoảng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi.

Hắn càng lúc càng xa, dấu chân chậm rãi bị tuyết che giấu, cuối cùng phục hồi khoảng sân bằng phẳng, cái gì cũng đều không lưu lại. Giống như nàng, ở trong sinh mệnh của hắn, chung quy chỉ là một hành khất qua đường, không lưu dấu vết.

Nàng yên lặng nhìn dấu chân ngày càng mơ hồ, trơ mắt nhìn nó biến mất, nhưng không cách nào thay đổi, giống như sinh mệnh chính mình, tựa hồ có thể nghe thấy thanh âm chảy xuôi trôi đi mãi, nhưng không cách nào ngắn cản. Nàng không thể nào oán hận.

Thư Thư lướt qua Kế Diêu, đi đến trước mặt nàng. Trong lòng hắn vô cùng phức tạp, có chấn động cũng có đau lòng, càng nhiều là do dự cùng mâu thuẫn.

- “Rốt cuộc sao lại thế này?”

- “Tang Quả nói chỉ cần hắn thành thân cùng nàng, Tiết thần y sẽ hết sức cứu ta.”

Thư Thư giật mình sửng sốt.

Tiểu Từ nâng mi mắt, nhìn qua, bi thương cười: “Thư Thư, nhất mộng đầu bạc không có giải dược, ta biết. Ngươi cũng biết. Tang Quả dùng cách này lừa hắn, ta cũng không vạch trần, bởi vì ta rất sợ hắn cô đơn. Ta chung quy phải ra đi, Tang Quả thích hắn, vậy ta tác thành cho nàng. Kỳ thật, Tang Quả cũng không tệ, y thuật của nàng tốt lắm, hắn khi còn sống nhất định khỏe mạnh.”

Trong tay Thư Thư một tầng mồ hôi, hắn hít thật sâu một hơi trấn định tâm tình. Mắt thấy nàng gần ngay trước mắt, trên trán rõ ràng xuất hiện từng bọt nước. Đột nhiên thân mình nàng dao động, ngã xuống.

Thư Thư kinh hoàng đỡ lấy thân thể nàng. Hơi thở nàng mỏng manh, khuôn mặt gần như không có nửa phần huyết sắc, ngay cả trên môi cũng trắng như tuyết! Một ý nghĩ đột nhiên xuất hiện trong đầu hắn, hắn vội vàng đưa tay chạm lên da thịt nàng, lạnh lẽo đến thấu xương, đôi mắt nhắm chặt. Toàn bộ khuôn mặt tái nhợt trong suốt, như tuyết sắp hòa tan.

- “Tiểu Từ, Tiểu Từ!” Hắn điên cuồng gào thét, lại sợ kinh động đến nàng, cánh tay ôm nàng run rẩy.

Trong bóng tối có một tia sáng bao quanh cơ thể nàng, vô hình vô dáng. Chưa bao giờ có cảm giác tự do thoải mái khiến nàng giống như lông vũ bay lên. Dần dần quên đi mọi ưu phiền đau đớn. Giữa mông lung xa xôi dường như có người khẽ hô Tiểu Từ, Tiểu Từ. Tiểu Từ là ai? Nàng tựa hồ rất quen thuộc lại có vẻ xa lạ, không muốn quay đầu nhìn, cũng không muốn suy nghĩ, như cũ chìm đắm trong khoảng không của tự do, hướng về phía ánh sáng. Ánh sáng dần dần rõ ràng, ranh giới kéo dài thành một cây cầu. Bên cầu nở đầy những đóa hoa màu đỏ, nhiều đóa diễm lệ tươi đẹp vô cùng. Một khối đá thật lớn chắn ở đầu cầu, giữa biển hoa lẻ loi đơn độc.

Không còn đường lui, chỉ có đi lên cầu. Bên cạnh khối đá một hắc y nữ tử đứng lặng im, nhìn nàng đến gần, thần sắc bình tĩnh không một gợn sóng.

“A Viên.” Nàng thản nhiên kêu một tiếng, trong tay cầm một chén canh.

Nàng đột nhiên tỉnh táo lại, nàng không phải A Viên, nàng là Tiểu Từ.

- “Ngươi là ai, đây là nơi nào?”

- “Ngươi đã tới tám lần, như thế nào còn hỏi?”

Tiểu Từ sợ hãi nói: “Ta không rõ.”

Hắc y nữ tử thản nhiên nói: “Ngươi không có một lần ngoan ngoãn, nghe theo sự sắp đặt. Lần này, lại muốn ta hao phí tâm tư mới bằng lòng uống canh Mạnh Bà sao?”

Tiểu Từ kinh ngạc nhìn nàng, lui về phía sau từng bước.

- “Ngươi nói cái gì? Ngươi là nói, ta đã chết?”

Nàng đã vô số lần giả định như vậy, nhưng vừa biết được cây cầu mình đi qua là cầu Nại Hà, nàng cảm thấy vô cùng sợ hãi và tuyệt vọng. Không, bước qua nơi này, uống xong bát canh Mạnh Bà, nàng vĩnh viễn không nhớ rõ hắn, vĩnh viễn không còn được gặp hắn.

Nước mắt tràn mi, nàng thấp giọng thì thào: “Ta không muốn chết. Ta cùng Kế Diêu ở Tam Sinh tự trước phật tổ đã từng thề, muốn cùng hắn cả đời nhất thế, ta không muốn buông tay hắn.” Nàng mặc dù không thể gả cho hắn, nàng chỉ cần có thể xa xa ngắm nhìn hắn là được rồi. Cho dù hóa thành một vì sao.

Hắc y nữ tử thương xót nhìn nàng: “Lời thề như vậy, ngươi cũng không phải lần đầu tiên hứa qua, ngươi đều đã quên, chính mình tự đến mà xem.” Nàng nhấc tay chỉ vào đá tam sinh, chỉ thấy khối đá đột nhiên trong suốt như gương, nhưng lại từ từ mở ra một bức họa cuộn tròn. Đập vào mắt chính là một biển nước đỏ đến chói mắt.

Hắc y nữ tử ở phía sau nàng trầm giọng nói: “Thân thể ngươi ở nhân gian hiện tại chỉ nhờ vào một viên thuốc duy trì tâm mạch cùng hơi thở. Sống chết bây giờ chỉ ở một ý niệm của ngươi. Ngươi xem qua kiếp trước của ngươi và hắn, nhất định sẽ buông tha kiếp này. Kiếp sau của ngươi sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều. Không cần khăng khăng một mực, không cần vướng bận không tha, chính ngươi nhìn. Xem đi rồi quyết định.”

Nàng ở trên bả vai Tiểu Từ vỗ nhẹ hai cái, Tiểu Từ đột nhiên cảm giác thân mình chấn động, dường như bị cuốn vào bức họa cuộn tròn.

Chương 50.2: Thành thân

1005854_655944454438647_2107101894_n

Giờ phút này không biết Kế Diêu có tâm tình gì, vừa mừng như điên vừa bi ai hỗn loạn đan xen, thân thể một trận nóng một trận lạnh. Nàng nói thật chăng? Tiểu Từ có thể cứu? Điều kiện là phải thành thân với Tang Quả?

Nếu thật sự phải làm giao dịch như vậy để cứu Tiểu Từ, kết quả, hắn lấy một người hắn không thương, nàng mắt thấy hắn lấy người khác. Hắn và nàng chắc chắn đều sống không bằng chết.

Nhưng là, giao dịch này lại có sức dụ hoặc lớn như thế, lớn đến mức sống không bằng chết cũng cam tâm tình nguyện thử một lần. Nhưng phải như thế nào mở miệng với Tiểu Từ? Chỉ sợ nàng thà rằng chết cũng không nguyện ý.

Hắn cứ như vậy ngơ ngác đứng một chỗ, không biết qua bao lâu, thẳng đến khi những bông tuyết đầu tiên đậu ở trên trán hắn.

Bông tuyết như muối, mang theo vị mặn, đọng lại trên bờ môi hắn. Dần dần dưới chân từng mảng tuyết bao trùm. Trước mắt là một trời tuyết, mê man mờ mịt.

Hắn rốt cuộc cất bước, một chuỗi dấu chân dài tới ngoài phòng Tang Quả. Trong phòng có đèn, phía trước cửa sổ có bóng người.

Hắn cách một cánh cửa ảm đạm nói: “Ngươi nói là sự thật?”

- “Đúng, ngươi nếu không tin, cũng không cần đáp ứng, ta nói, không miễn cưỡng. Còn nếu, ngươi đáp ứng rồi, liền không được đổi ý.”

Hắn có chút không xác định, không yên hỏi: “Tiết thần y không phải nói không có giải dược sao?”

- “Hôm qua không có, có lẽ hôm nay sẽ có, hôm nay còn sống, có lẽ ngày mai sẽ chết.”

Lời của nàng giống như một chưởng đánh thẳng vào ngực hắn. Hôm này còn sống, có lẽ ngày mai sẽ chết. Tiểu Từ…

- “Ngươi vì sao phải làm như thế. Ta mặc dù lấy ngươi, trong lòng cũng chỉ có nàng.”

- “Ta mặc kệ tâm của người khác, ta chỉ quan tâm chính mình.” Nàng lạnh nhạt trả lời, ngoài cửa sổ bóng người chớp động, mở cửa.

- “Ngươi nguyện ý sao?” Nàng thẳng tắp nhìn lại. Ánh mắt như đao như kiếm, đâm sâu vào nội tâm hắn.

- “Hảo.” Hắn gian nan phun ra một chữ, tựa hồ tim phổi bị vét sạch, trống rỗng.

Nàng có một đường sinh cơ, hắn hẳn nên mừng như điên, nhưng loại vui sướng này bao gồm quá nhiều thống khổ, đem niềm vui nén chặt, trĩu xuống. Hắn đứng ở bên ngoài phòng Tiểu Từ, không thể nâng bàn tay lên gõ cửa.

Nên như thế nào nói cho nàng? Đột nhiên như vậy, khó tin như vậy, không thể giải thích, chỉ có một con đường.

Hắn cứ như vậy ở trước phòng nàng đứng một đêm, thẳng đến khi vang lên tiếng mở cửa. Tiểu Từ vừa thấy hắn, chợt kinh ngạc nhảy dựng.

- “Chàng làm sao vậy?”

Kế Diêu không biết làm sao mở miệng, chính là ngơ ngác nhìn nàng, rạng mây hồng như thế từng xuất hiện trên hai gò má nàng, tô đậm thêm xoáy lúm đồng tiền. Mà gần đây chỉ có sáng sớm rời giường mới thấy. Da thịt của nàng vốn rất trắng, hiện tại trắng đến nỗi cơ hồ trong suốt.

Nàng kéo hắn vào phòng, đưa đến bên chậu than. Đốt thêm một chút lửa, tro tàn ở dưới, còn sót lại một chút ấm áp.

Nàng đem tay hắn hơ trên chậu than, bàn tay hắn lạnh lẽo gần như không có độ ấm.

Nàng vội hỏi: “Chàng làm sao vậy?”

Kế Diêu nhìn ngón tay nhỏ gầy của nàng bao trùm lấy bàn tay to lớn của hắn, ngay cả nhìn thẳng vào mắt nàng cũng không có dũng khí. Mặc dù trong lòng tự hỏi một đêm, tìm một lý do thoái thác, giờ khắc này mở miệng, lại có chút gian nan.

- “Tiểu Từ, nếu là, nếu là ta lấy người khác, bệnh của nàng tốt lên. Nàng có nguyện ý không?” Hắn cơ hồ từng chữ nói ra, không dám nhìn nàng.

Không có tiếng động, ngay cả tiếng hít thở cũng đều không có. Hắn nóng nảy, vội nâng mi mắt, nhìn thấy dao động trong ánh mắt nàng, nhu tình nhìn hắn.

Hai người nhìn nhau thật lâu, đôi môi mỏng manh của nàng khẽ mở, thấp giọng nói: “Ta nguyện ý.”

Hắn kinh ngạc, hắn không ngờ nàng có thể bình tĩnh đáp ứng như thế.

- “Ta, Tang Quả nói, nếu ta lấy nàng, nàng sẽ thuyết phục Tiết thần y chữa khỏi cho nàng.”

- “Thật vậy chăng?”

Kế Diêu hốc mắt đột nhiên đỏ. Hắn nắm chặt tay nàng: “Ta, ta không thể cự tuyệt, cho dù nàng gạt ta, ta cũng vô pháp cự tuyệt. Ta tin tưởng là thật. Nàng cũng tin tưởng, được không?”

Nàng ôn nhu cười: “Được. Ta tin tưởng.”

Hắn có chút kinh ngạc vì phản ứng của nàng, không có bi thống, cứ như vậy vân đạm phong thanh nghe theo cùng chấp nhận.

Hắn ôm nàng vào lòng, cúi đầu tựa vào trên bả vai nàng. Áo bông thật dày che khuất hơi thở của nàng, không có cảm giác quen thuộc. Hắn có chút sợ hãi, vòng ôm càng chặt.

- “Tiểu Từ, nàng có biết tâm ý của ta…” Hắn không nói được, cũng biết giờ phút này mọi lời nói đều không còn ý nghĩa.

- “Ta cái gì cũng đều biết. Ta có thể sống, có thể thấy chàng, cũng chính là hạnh phúc, không nhất định phải gả cho chàng.”

Trong lòng hắn chua xót cơ hồ muốn rơi lệ, nhỏ giọng thì thầm: “Ta sẽ không buông tay nàng, sẽ vẫn chiếu cố nàng.”

Tiểu Từ nói nhỏ: “Không. Ta chỉ muốn đi thật xa.”

Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, thấp giọng nói: “Chàng xem, tuyết rơi, vận khí của ta thật tốt. Đây chính là hy vọng từ trong chỗ chết sao?”

Hắn không nói được lời nào, tuyết rơi không ngừng, biến thành lông ngỗng bay đầy trời.

- “Chàng đi nói với nàng, nói chàng đồng ý.” Tiểu Từ thúc giục hắn, bàn tay đặt ở trước ngực hắn khẽ đẩy. Bàn tay hạ xuống tim, nhịp đập rất chậm, tựa hồ cố giấu bi thương.

Kế Diêu đứng lên, mạnh mẽ mở cửa phòng. Tuyết theo gió bay vào, dừng trên đầu tóc cùng bờ vai hắn. Hắn vội vàng rời đi.

Tiểu Từ nhìn qua khung cửa số mặt sân đầy tuyết, khóe môi cười cười.

Tang Quả hiển nhiên vô cùng kinh ngạc khi thấy Kế Diêu có câu trả lời nhanh như thế: “Ngươi thật sự nguyện ý? Ngươi không hối hận!”

Kế Diêu thần sắc lạnh lùng: “Ta nguyện ý, chỉ cần ngươi chữa khỏi cho nàng.”

Khóe miệng Tang Quả nhếch lên: “Không nhất định, ta chỉ là hết sức, như vậy ngươi cũng nguyện ý?”

- “Ta nguyện ý, chỉ cần ngươi hết sức.”

Đôi mắt Tang Quả sáng ngời: “Tốt lắm, ngươi trước lấy ta. Hôm nay.”

Hôm nay! Kế Diêu thống khổ không chịu nổi, vẫn hy vọng vào thời điểm cuối cùng, nàng có thể thay đổi chủ ý.

- “Ngươi vì sao nhất định phải như thế, cho dù ngươi thật sự thích ta muốn gả cho ta, ngươi cũng biết, trừ bỏ nàng, ta không có khả năng thích người khác.”

Tang Quả nhíu mày, nhìn hắn, từng chữ từng chữ nói: “Ta cũng như vậy, thích một người, cũng sẽ không thích người thứ hai.”

Cái loại khẩu khí dứt khoát này, thập phần ngang ngược.

Kế Diêu hỏi: “Hôn sự của ngươi Tiết thần y chẳng lẽ không hỏi đến sao?”

- “Hắn chỉ quan tâm đến nhất mộng đầu bạc. Chuyện của ta, tự nhiên do ta làm chủ. Hết thảy giản lược, hỷ phục đã có sẵn. Ngươi mặc vào cùng ta bái thiên địa là được.”

Bộ dáng của nàng thực đạm mạc, nhìn không ra có bao nhiêu vui mừng, chính là một loại như trút được gánh nặng.

Kế Diêu ứng thanh hảo, xoay người rời đi.

Vừa ra khỏi cửa, đã thấy Tiểu Chu sững sờ nhìn hắn, giống như một người xa lạ.

- “Các ngươi vừa rồi đang thương lượng cái gì? Ngươi thành thân với nàng?”

- “Ân.”

- “Ngươi điên rồi, Tiểu Từ làm sao bây giờ? Nàng đã là người của ngươi, ngươi sao có thể làm thế?” Quen biết hai mươi năm, Tiểu Chu chưa bao giờ tức giận như vậy, quyền cước đánh tới, Kế Diêu không chống đỡ, tùy ý hắn.

- “Dừng tay!” Tang Quả quát lạnh một tiếng: “Hắn là phu quân của ta, nếu ngươi lại động thủ, lập tức cút khỏi nơi này.”

Tiểu Chu dừng lại, hắn chết trân tại chỗ, nhìn Tang Quả nói: “Phu quân của ngươi thì sao, có cái gì tốt? Ngươi không cần đuổi ta, ta cũng muốn đi. Ta chính là khinh thường những người như vậy, giải thanh cao, thực ti bỉ!”

Hắn ngoan hận trừng mắt với Kế Diêu, xoay người bước đi.

- “Tiểu Chu!” Kế Diêu thống khổ hô một tiếng, đã thấy bóng Tiểu Chu mất hút.

Tang Quả tựa hồ hết thảy đều chuẩn bị tốt. Nàng lấy ra một bộ hỷ phục, đặt ở trên tay Kế Diêu, sau đó nói: “Ngươi đi trước chuẩn bị, một hồi đến phòng tổ phụ chờ ta. Ta đã nói cho tổ phụ, hắn cũng không phản đối.”

Hắn không có gì chuẩn bị, chỉ có một loại cảm giác đi vào chỗ chết rồi sinh quyết tuyệt. Cúi đầu nhìn xuống, hỷ phục màu đỏ tiên diễm như máu, đặt ở trong nay nặng trĩu. Hắn không cần biết đây là hỷ phục, chỉ coi như là một loại linh dược, có thể cứu sống người hắn yêu nhất.

Kế Diêu chậm rãi mở ra, đem hỷ phục qua loa mặc trên người. Hỷ phục nhưng lại không dài không ngắn, giống như vì hắn mà làm. Hắn đi ra khỏi phòng Tang Quả, lập tức hướng về phía chính sảnh.

Nửa đường, Thư Thư nhìn thấy hắn, kinh ngạc dừng bước.

- “Ngươi đây là?” Hắn nhìn hỷ phục trên người Kế Diêu, kinh ngạc không thốt nên lời.

Kế Diêu mặt không chút thay đổi, lạnh nhạt nói: “Ta muốn cùng Tang Quả thành thân.”

Thư Thư khiếp sợ không thôi, lướt qua đầu vai Kế Diêu, chỉ thấy cuối vườn hoa, Tiểu Từ đứng ở cạnh cửa, quá xa, nhìn không thấy biểu tình của nàng, thân ảnh đơn bạc giống như một mảnh tuyết trắng, tựa hồ muốn theo gió cuốn đi.

- “Kế Diêu, ngươi làm gì vậy, Tiểu Từ đang nhìn ngươi.” Hắn nhíu mày, nói xong lời cuối trong lòng vô cùng đau xót.

Nàng đang nhìn hắn…Kế Diêu kìm nén ý muốn quay đầu, lại chung quy không thể khắc chế chính mình, hắn chậm rãi xoay người, chậm rãi đi về phía nàng.

Từng bông tuyết rơi xuống, che khuất tầm mắt của hắn và nàng…

Chương 50.1 Thành thân

6aa3df83gw1egys2i1y3xj20x30jun2j

Kế Diêu ở trong phòng mất ngủ cả đêm, không biết Tiểu Từ có ngủ được không?

Tang Quả cũng không an bài ba người ở cùng một chỗ, mà để bọn họ tự sắp xếp ba gian khách phòng. Trong phòng tràn ngập mùi hương dược thảo, có chút giống hương vị ở Đào cư. Tiểu Từ từng nói, để dược thảo trong phòng có thể làm cho tinh thần người ta an bình trấn định. Nhưng là, hắn chẳng có chút nào buồn ngủ, tâm loạn như ma, không biết những dược thảo Tiết Chi Hải nói là cái gì, vì sao lại võ đoán hắn không thể tìm được?

Dược vương cốc rất lạnh, cũng là núi, nhưng không có những ôn tuyền thủy khí dày đặc như ở Cẩm Tú sơn, khắp nơi tràn ngập hàn khí lạnh thấu xương.

Tiết Chi Hải ở trong phòng rất ít đi ra. Kế Diêu hận không thể mỗi ngày đến hỏi một lần xem có tiến triển gì không, đáp án tất nhiên đều là ánh mắt xem thường. Kế Diêu từ nhỏ chưa từng bị chế nhạo, hắn nén giận, dù vậy cũng phải bám trụ.

Như Tiểu Chu nói, Tang Quả xác thực so với lúc mới gặp ôn hòa hơn rất nhiều, đối với ba người cũng coi như chu đáo, bất quá thường phân phó hai người lên vách núi hái thuốc cho nàng, hoàn toàn không có ý cảm tạ, coi như việc hiển nhiên.

Mỗi lần, Kế Diêu cùng Tiểu Chu đi lên vách núi giúp nàng hái thuốc. Tiểu Từ và Tang Quả đều đứng ở phía dưới chờ đợi.

Tang Quả khép chặt vạt áo, xa xa nhìn về phía hai bóng người, có chút hoảng hốt đối Tiểu Từ nói: “Kỳ thật, ta rất hâm mộ ngươi.” Sau đó, im lặng không nói nữa.

Tiểu Từ sửng sốt, nghĩ không ra chính mình mệnh trong sớm tối, có cái gì hâm mộ, đang muốn hỏi nàng, theo ánh mắt nàng nhìn lại, tầm mắt nàng rơi trên người Kế Diêu! Tiểu Từ im lặng cúi đầu, trong lòng chợt động.

Ai cũng không ngờ, một ngày, Thư Thư thế nhưng lại xuất hiện ở dược vương cốc.

Hắn từ phương xa tới, trên mặt đất để lại những dấu chân, hắn chậm rãi đi đến, nhìn Tiểu Từ. Tiểu Từ nhất thời quá mức ngoài ý muốn, khẽ cười cười, nhưng lại không thốt nên lời.

Ánh mắt hắn như trước, sâu xa cùng phức tạp, hắn cũng không vội vã mở miệng, gắt gao nhìn nàng, gần như có chút tham lam.

Nàng cảm thấy chính mình bị hắn nhìn thật lâu, có chút không được tự nhiên. Mà đối với hắn chỉ như một cái chớp mắt, muốn phải dài hơn.

Nàng bị hắn nhìn chăm chú suýt nữa muốn tránh, Thư Thư thế này mới thấp giọng nói: “Không ngờ ở nơi này tình cờ gặp lại nàng.” Không khí lành lạnh mà khô ráo, từ trong miệng hắn thở ra từng làn khói trắng, làm cho khuôn mặt hắn trở nên mơ hồ.

- “Ân, ta cũng không nghĩ tới.”Tiểu Từ chuyển tầm mắt, nhìn thấy Kế Diêu, thở phảo nhẹ nhõm một hơi.

Kế Diêu giật mình, mỉm cười nói: “Thư công tử, đã lâu không gặp.”

Thư Thư quay đầu cười cười: “Cũng không tính là lâu lắm, Tiết thần y có ở đây không?”

- “Có.”

- “Vậy xin cáo từ trước, ta tìm hắn có việc gấp.” Hắn chắp tay sau đó rời đi.

Kế Diêu cùng Tiểu Từ nhìn theo bóng lưng hắn, không hẹn mà cùng nói: “Thực khéo, cư nhiên lại gặp hắn.”

Tiểu Từ nói: “Ta có chuyện muốn nói với chàng, con dấu kia, ta đã cho hắn.”

Kế Diêu cười: “Con dấu đó vốn là của nàng, nàng muốn tặng cho ai cũng được.”

Tiểu Từ ngược lại có chút sầu lo: “Ta chỉ sợ hắn lấy con dấu kia làm cái cớ, khơi mào chiến sự, đó chính là lỗi của ta.”

Kế Diêu trầm ngâm một lát nói: “Thư Thư nếu muốn làm hoàng đế, nhất định dùng trí.”

Tiểu Từ gật đầu: “Chúng ta đi đốt một chậu than đi, nơi này thật lạnh.”

- “Hảo.” Kế Diêu nắm tay nàng trở lại phòng, đóng tất cả các cửa, bưng lên một chậu than. Hai người dựa vào nhau, nhìn ngọn lửa, cảm giác thật ấm áp.

- “Kế Diêu, chúng ta trở về đi. Nơi này không có ôn tuyền.” Kỳ thật, một khắc nàng nghe Tiết Chi Hải nói không có giải dược, bắt đầu có ý định rơi đi. Nhưng đối mặt với Kế Diêu, nàng không đành lòng phá vỡ ảo tưởng của hắn, vì thế cùng hắn một ngày lại một ngày. Nàng rất nhớ Dao Trì, nơi duy nhất thuộc về bọn họ, đơn sơ lại như tiên cảnh.

Kế Diêu gấp gáp nói: “Chờ một chút, mùa xuân chúng ta liền trở về.”

Còn có mùa xuân sao? Tiểu Từ không dám nói tiếp, nhìn ngọn lửa nháy mắt cháy bùng lên, có sức sống như vậy.

Ban đêm, Kế Diêu đứng trước cửa sổ, cảm giác được không khí lạnh lẽo mang theo chút ướt át, ở trong núi hai năm, hắn biết, hẳn là có mưa hoặc là tuyết.

Nàng không nhớ mình ngày đó tỉnh lại là vào khoảng thời gian nào, chỉ nhớ rõ đập vào mắt là một bầu trời đầy tuyết. Cho nên, chỉ cần tuyết rơi, có nghĩa ngày nàng ra đi gần trong gang tấc. Hắn chưa bao giờ sợ hãi tuyết rơi như vậy, sợ nó đến đây.

Nhất thời, bi ai cùng cực khiến hắn phát điên. Hắn cầm lấy trường kiếm đi ra vườn. Lưu quang kiếm pháp thi triển, quang ảnh như tia chớp, quỷ mị, xuất thần nhập hóa. Không có chỗ phát tiết áp lực cùng tuyệt vọng, hắn cứ một kiếm chém lung tung, khắp nơi một mảnh bừa bãi.

- “Nơi này cũng không phải nhà của ngươi.”

Đột nhiên một thanh âm lạnh lùng vang lên. Kế Diêu thu tay, quay đầu nhìn lại.

Tang Quả một thân áo lông cừu màu trắng, đứng dựa vào một thân cây. Hắn không thấy rõ biểu tình của nàng, cũng không muốn nhìn.

- “Thật có lỗi.” Kế Diêu hít sâu một hơi, tính rời đi.

- “Ngươi đợi chút.”

- “Tiết cô nương có gì phân phó?”

- “Không phải phân phó, là giao dịch.”

- “Ân?” Kế Diêu sửng sốt, nàng cùng hắn có cái gì giao dịch?

- “Nhất mộng đầu bạc có lẽ có thể giải. Ngươi nếu như cùng ta thành thân, ta sẽ hết sức thuyết phục tổ phụ cứu nàng.”

- “Ngươi nói cái gì?” Trường kiếm trong tay Kế Diêu rơi xuống, khuôn mặt đóng băng, thanh âm sắc nhọn vang lên.

- “Ta nói, chỉ cần ngươi lấy ta, có lẽ nàng có thể cứu.”

Cảm giác mừng như điên đánh úp lại khiến hắn không nghĩ được gì khác, chỉ cảm thấy điều kiện này quá mạc danh kỳ diệu. Hắn gấp giọng nói: “Ngươi biết rõ, ta chỉ thích nàng.”

- “Ta biết. Thế nhưng ngươi thích nàng, không có giải dược, nàng sẽ chết. Ngươi suy nghĩ một chút, giao dịch này có khả thi không?”

Kế Diêu lâm vào nghi hoặc cùng thống khổ: “Ngươi vì sao muốn như vậy?” Chẳng lẽ nàng thích hắn? Hắn không xác định. Tâm của hắn đều đặt ở trên người Tiểu Từ, chưa từng chú ý đến nàng, càng không biết nàng rốt cuộc có ý gì khi đưa ra giao dịch như vậy.

Tang Quả nhẹ nhàng nói: “Ta hâm mộ nàng, có thể có một người như vậy đối với nàng, bất luận sinh tử.”

Kế Diêu cười khổ, trầm giọng nói: “Ta chỉ đối với nàng, mới như vậy.”

Tang Quả thở dài: “Ta không miễn cưỡng ngươi. Ngươi suy nghĩ kĩ rồi trả lời ta. Quân tử nhất ngôn, không thể thất tín. Ngươi nghĩ xong, cứ tới tìm ta.”

Vạt áo vừa động, Tang Quả phiêu phiêu rời đi.

Chương 49.2: Không cam lòng

579612_474306369269124_1691789199_n

Hôm sau hai người xuống núi, đi ngang qua thành Định Châu, đến nhà Tiểu Chu. Tiểu Chu không biết bệnh tình của Tiểu Từ, nghe nói hai người mời hắn cùng đi dược vương cốc, có chút không tự nguyện.

- “A, nghe nói lão nhân đó tính tình quái lạ, cháu gái của hắn, tính tình càng quái. Ta không thích. Vì sao không đi nơi khác du ngoạn?”

- “Không phải đi du ngoạn, muốn đi tìm thuốc.”

- “A, để ta suy nghĩ đã.”

- “Đừng nghĩ nữa, đi thì đi, không đi cũng phải đi.” Kế Diêu cau mày nói: “Đừng lề mề, chuẩn bị một chút liền đi thôi.”

Tiểu Chu hắc hắc cười: “Ta không phải kỳ đà, ngươi không cảm thấy có ta ở đây, hai người làm gì cũng không tiện sao?”

Tiểu Từ mặt đỏ lên, trừng trừng nhìn hắn: “Chúng ta làm gì?”

Tiểu Chu đảo mắt: “Ta không nói, trong lòng tự biết.”

Kế Diêu nói: “Dài dòng, nhanh chút, xe ngựa đang chờ.”

Tiểu Chu kỳ thật là một người không chịu ngồi yên, mong muốn đi khắp nơi du ngoạn. Nhanh chóng chạy vào thu thập một gói đồ, ba người lên xe ngựa.

Ba người một đường đồng hành, có Tiểu Chu quả nhiên thực náo nhiệt. Càng đi về phương Bắc, thu ý càng đậm, phong cảnh hiu quạnh bên đường càng làm cho người ta hoang mang cấp bách. Chỉ có tiếng cười của Tiểu Chu mới có thể xua tan đi một ít thê lương.

Ở dược vương cốc cũng bắt đầu cuối thu, gió núi rền vang, lá đỏ như máu.

Kế Diêu cách dược vương cốc càng gần, tâm càng thêm khẩn trương. Cái cảm giác hoảng hốt sợ hãi cùng chờ mong xoắn xuýt một chỗ, hiện lên trong mắt hắn.

Tiểu Từ không dám ôm hy vọng gì, nếu có hy vọng là có tuyệt vọng, lại bi thương.

Tang Quả nhìn thấy ba người cùng đi, vô cùng kinh ngạc. Nàng nhìn Tiểu Từ hỏi: “Ngươi không phải cùng Thư Thư đi rồi sao? như thế nào lại ở cùng hắn?” Nàng nhìn thoáng qua Kế Diêu, trong mắt mang theo một tia đồng tình.

Tiểu Chu cất cao giọng nói: “Chúng ta phân ra ba đường, nay hội hợp.”

Tang Qua liếc nhìn hắn, hỏi: “Có ý gì?”

- “Nga, Thư Thư mang theo Tiểu Từ đến Kinh thành, Kế Diêu đi thiếu lâm, còn ta, lên Cẩm Tú sơn xây nhà.”

Tang Quả thản nhiên nga một tiếng, lại đối Kế Diêu nói: “Các ngươi tới nơi này, có chuyện gì?”

- “Ta muốn gặp Tiết thần y.”

Tang Quả mím môi cười nhạo: “Tới hỏi giải dược nhất mộng đầu bạc? Không tin lời ta? Tự mình tới hỏi mới yên tâm?” Nàng khí thế bức người, khẩu khí có chút thất vọng lại tức giận.

Kế Diêu vội giải thích: “Không phải, ta đương nhiên tin lời ngươi, nhưng là ở U Châu từ biệt đã hơn ba tháng, ta nghĩ đến hỏi xem Tiết thần y có tiến triển gì không.”

- “Hừ, tự ngươi đến mà hỏi.” Tang Quả phất tay áo bỏ đi.

Tiểu Chu chỉ vào cái bóng của nàng, nhỏ giọng nói: “Thật lợi hại, quá dọa người.”

Kế Diêu đối Tiểu Chu lắc đầu, ý bảo hắn không cần đi theo, sau đó nắm tay Tiểu Từ theo sau Tang Quả.

Tiết Chi Hải không ở trong phòng. Tang Quả lại đi về phía phòng nhỏ phía sau, Tiểu Từ nhớ rõ, con đường này thông đến vườn hoa anh túc. Nàng có chút suy yếu, giống như từng bước giẫm vào trên lưỡi dao.

Hoa đã héo rũ, cho nên ngôi mộ giữa vườn hoa liếc mắt một cái có thể thấy được. Tiết Chi Hải đang đứng ở nơi đó, khoanh tay trầm tư. Đầu tóc hắn bạc hơn rất nhiều so với mấy tháng trước.

Tiểu Từ chăm chú nhìn hắn, muốn hận muốn oán, nhưng ngay cả khí lực để oán hận cũng không có.

Hắn quay đầu không cần biết những người đến là ai, chỉ nhìn Tang Quả lạnh lùng nói: “Lại đến xin thuốc? Sao không đuổi đi?”

Kế Diêu vội nói: “Tiết thần y, tại hạ là cháu của Tiêu Dung tên Kế Diêu, nàng là nữ nhi của Tiêu Dung.”

- “Ngươi nói cái gì?” Tiết Chi Hải thần sắc đột nhiên trắng bệch kích động, vài bước vượt qua, gắt gao trừng mắt nhìn Tiểu Từ.

- “Ta đã gặp ngươi, ngươi cùng Thư Thư đã tới một lần.”

Tiểu Từ gật đầu: “Ân.”

- “Ngươi tên Vân Tưởng?”

- “Ta gọi Tiểu Từ.”

- “Tiểu Từ, ngươi là nữ nhi của nàng, nàng có mấy nữ nhi?”

- “Chỉ có ta.”

Thần sắc hắn càng thêm kích động: “Vậy độc của ngươi như thế nào giải? Nàng lấy mệnh đổi cho ngươi?”

Tiểu Từ thấp giọng nói: “Không phải mẫu thân, là phụ thân, đã là chuyện mười năm trước.”

Tiết Chi Hải đột nhiên hét lên: “Nàng vì sao chết? Nàng vì sao phải chết? Nàng vẫn gạt ta, những chuyện nàng đáp ứng ta không hề thực hiện được. Nàng làm cho ta rất thất vọng.” Hắn nói mấy câu, liền như bị rút đi toàn bộ sức lực, đầu vai đột nhiên buông thõng, dung nhan già cỗi, vẻ mặt bất lực.

- “Nàng vẫn gạt ta, đem bia mộ lập ở nơi này, làm cho ta ngày đêm không yên, nàng nhất định hận ta, hận đến chết. Kỳ thật, ta không muốn như vậy, ta không muốn như vậy…Ta chỉ nghĩ đến sức người, không nghĩ đến thiên ý.” Hắn có chút mất khống chế, giống như tự nói với chính mình.

Kế Diêu vội hỏi: “Tiết thần y, giải dược của nhất mộng đầu bạc…” Kỳ thật Kế Diêu một khắc nhìn thấy ông ta, còn những lời nói và biểu tình vừa rồi của ông ta, hắn đã biết đáp án, nhưng lại không muốn từ bỏ ý định xác nhận.

Tiểu Từ ngừng hô hấp, Kế Diêu khẩn trương đến toàn thân cứng ngắc. Chỉ thấy Tiết Chi Hải biến sắc, chậm rãi nói: “Không có giải dược.”

Một câu đem Tiểu Từ ném vào vực sâu vạn trượng, mặc dù vẫn nhắc nhở chính mình đừng nên ôm hy vọng, nhưng là nàng không tự chủ được hy vọng. Bởi vì có nhiều lưu luyến như vậy, nàng thật không cam lòng ra đi.

Kế Diêu không dám nhìn biểu tình của Tiểu Từ, hắn chấp nhất đối Tiết Chi Hải nói: “Chúng ta, chúng ta có thể ở nơi này một thời gian không?”

Trong lòng Tiểu Từ khổ cực, nàng lắc lắc cổ tay Kế Diêu, nói: “Không cần, chàng còn chưa từ bỏ ý định sao?”

Kế Diêu chậm rãi quay đầu, nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng, dịu dàng nói: “Cho dù một khắc, ta cũng sẽ không buông tay. Nàng nghe lời, ở lại đi.”

Tiết Chi Hải dường như không nghe thấy, thất thần rời đi.

Tang Quả nhìn Kế Diêu, mày nhíu chặt, thấp giọng nói: “Ở lại thì được, nhưng giải dược xác thực không có. Các ngươi muốn lưu lại thì cứ lưu lại đi.”

Tang Quả an bài chỗ ở cho ba người. Chờ nàng rời đi, Tiểu Chu tiếp tục huyên thuyên: “Hình như so với trước kia thái độ tốt hơn rất nhiều, có thể là cùng chúng ta một đường từ U Châu trở về, có cảm tình.”

Kế Diêu vô tâm nói chuyện, chưa bao giờ trải qua cảm giác vô lực cùng bất lực như thế này. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Tiêu Dung, cũng lý giải được lý do người tự sát để không phải chịu thêm một lần thống khổ. Loại dày vò như lăng trì, trơ mắt nhìn người mình yêu đi vào tuyệt cảnh lại không có cách nào, tùy ý thời gian từng giờ từng phút trôi qua.

Đêm dài, hắn không thể nào đi vào giấc ngủ. Suy nghĩ một lúc liền đến trước cửa phòng Tiết Chi Hải, gõ hai tiếng.

Tiết Chi Hải sau một lúc lâu mới hỏi: “Ai?”

Kế Diêu đáp: “Tiết thần y, là ta, Kế Diêu.”

- “Chuyện gì?” Hắn không mời vào, cũng không ra mở cửa, cách một cánh cửa lạnh lùng hỏi.

- “Vãn bối cầu được một viên đại hoàn đan, đối với nhất mộng đầu bạc có thể dùng không?”

- “Đại hoàn đan dùng để bảo vệ tâm mạch, không phải giải độc.”

Kế Diêu tuyệt vọng muốn đem nhất phiến môn kia chém thành bột mịn, sau đó đem Tiết Chi Hải…Kế Diêu vốn là một người hào sảng, chưa từng hận bất kỳ ai, mà hiện tại, nỗi oán hận của hắn như sóng biển dậy sóng. Tiết Chi Hải là đầu sỏ gây nên, nhưng ông ta cũng là người duy nhất có thể giải nhất mộng đầu bạc. Hắn không thể chọc giận ông ta, hắn chỉ hy vọng ông trời có mắt vào thời khắc cuối cùng có thể xoay chuyển tình thế, mà nay, cơ hội đó cũng chỉ có một mình Tiết Chi Hải làm được. Hắn chỉ có nhẫn nại, chờ đợi.

Hắn đứng ở ngoài cửa phòng, nửa buổi cũng không thể dẹp đi mâu thuẫn trong lòng.

Cửa phòng đột nhiên mở ra.

- “Cả đời ta, đều nghĩ về giải dược của nhất mộng đầu bạc, đáng tiếc, có rất nhiều dược thảo đều tuyệt tích. Không phải vì ai, chính là thiên ý.”

- “Dược thảo gì, ta đi tìm.”

- “Ngươi tìm không thấy.”

Cửa đóng lại, chỉ còn một mảnh trăng thê lương.