Phiên ngoại 5: Tiểu Chu – Tang Quả

1925246_711144928918599_963174330_n

Bầu trời ngập tràn những bông tuyết trắng xóa, trên con đường nhỏ vắng vẻ một nam nhân khiêng một nữ nhân không ngừng chạy như điên, tuyết tuy rằng rơi không dày, chỉ phủ một lớp mỏng, nhưng con đường mòn gập ghềnh quanh co, thập phần không dễ đi, hơn nữa trên vai còn vác thêm một người, cho nên, khinh công của nam nhân này thật không thể coi thường. Tư thế của hắn tựa như một con diều hâu bị trúng tên, bộ dáng lắc qua lắc lại thập phần buồn cười.

Nam nhân này chính là Tiểu Chu. Nữ nhân trên vai hắn, một thân hỷ phục đỏ thẫm, ở giữa nền tuyết trắng xóa càng thêm tiên diễm lóa mắt, chỉ có điều biểu tình của nàng lạnh giá còn hơn cả mùa đông. Nàng chính là Tang Quả.

Tang Quả có chết cũng không lường được sẽ bị bằng hữu tốt nhất của Kế Diêu tính kế, cho nên bị Tiểu Chu triệt để ám toán.

Lúc đó, nàng đang đứng ở đại sảnh, chờ Kế Diêu. Nàng tận mắt thấy hắn đi tới, lại tận mắt thấy hắn nửa đường xoay người bước về phía Tiểu Từ. Nàng thực không yên đứng ở cạnh cửa, trong lòng vốn dĩ mười phần nắm chắc, thời khắc đó nhưng chỉ còn lại một nửa. Hắn còn có thể quay đầu hay không? Giao dịch này hắn còn muốn làm hay không?

Đột nhiên trước mặt xuất hiện một người, Tiểu Chu.

- “Ngươi xem, người hắn thích là Tiểu Từ, không phải ngươi.”

Hắn vừa rồi còn mắng nàng, nói nàng giả thanh cao, thực ti bỉ. Bây giờ lại còn đến đây giễu cợt nàng, cho nên nàng thực chán ghét hắn, lạnh mặt không nhìn đến hắn, cùng không thèm để ý hắn.

Hắn giống như trẻ con không có việc gì, dường như đã quên vừa rồi mắng nàng như thế nào, dường như cái gì cũng chưa phát sinh.

Hắn nhàn nhã thong dong đứng ở bên cạnh nàng, đột nhiên, bàn tay hắn duỗi ra điểm trụ vào huyệt đạo của nàng. Nàng nằm mơ cũng không tưởng được hắn sẽ làm như vậy, trơ mắt nhìn hắn đem chính mình cuộn lại giống như một cái bao tải vác lên vai, phi như bay ra ngoài.

Tiết Chi Hải từ bên ngoài tiến vào, bị hắn va vào đụng trúng khung cửa, Tiết Chi Hải lảo đảo đỡ lấy khung cửa, sửng sốt mấy giây mới giật mình la lên: “Tiểu Chu, ngươi làm cái gì?”

Tiểu Chu không để ý đến hắn, lao vội đi.

Tiết Chi Hải nóng nảy hô to: “Kế Diêu, Kế Diêu, Thư Thư!”

Tiểu Chu ha ha cười ném một câu: “Ta sẽ không thương tổn nàng, ta chính là không muốn để Kế Diêu thú nàng.”

Tiết Chi Hải tức suýt ngất, trơ mắt nhìn cháu gái một thân hỷ phục màu đỏ đảo mắt xa dần. Mà Kế Diêu cùng Thư Thư dường như nghe thấy tiếng la của hắn lại chậm chạp không thấy đến.

Tiểu Chu khiêng Tang Quả từ trên núi đến khi xuống núi, mắt thấy phía sau không có người đuổi theo, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đem Tang Quả đặt trên một tảng đá ven đường, chỉ điểm mở á huyệt của nàng.

Tang Quả vừa thẹn vừa giận, lại không thể động đậy, phát cáu: “Ngươi làm cái gì? Ngươi dám đối ta vô lễ, còn không mau đưa ta trở về.”

- “Sẽ không.” Tiểu Chu liếc mắt xem thường, lại nói: “Nhìn ngươi bề ngoài cứ tưởng thon thả lắm, không nghĩ tới chỉ được cái trộm thịt, khiêng lâu như vậy. Mệt chết ta!”

Tang Quả suýt chút nữa ngất xỉu.

- “Ngươi có biết ta cùng Kế Diêu thành thân là có điều kiện?”

- “Ta mặc kệ điều kiện gì. Ta chỉ biết chỉ những người thích nhau mới thành thân, ta cá mười cái bánh bao là, Kế Diêu hắn không thích ngươi. Ngươi cớ gì cứ phải chen ngang giữa đường, làm cho Tiểu Từ thương tâm?”

- “Đó là chuyện của ta cùng Kế Diêu. Không cần ngươi quản.”

- “Ta chính là ngứa mắt, sẽ chõ mõm vào.”

- “Ngươi!”

- “Vì sao nhất định phải gả cho Kế Diêu, ngươi có biết gả cho một người không thích mình, cả đời sẽ không hạnh phúc, ngươi không cần nổi cáu, về sau nhất định sẽ cảm kích ta.”

- “Ta không cảm kích ngươi, ta thích ai là chuyện của ta, không cần ngươi lo.”

- “Ngươi thích người khác ta mặc kệ, nhưng là ngươi lại thích Kế Diêu, ta là bằng hữu tốt nhất của hắn, đương nhiên muốn xen vào.”

- “Ngươi không hiểu.”

- “Nói thử xem, nếu ngươi thuyết phục được ta, ta đưa ngươi trở về.”

Tang Quả cúi đầu trầm mặc một lát, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt của nàng sáng rực, lập tức nhìn chằm chằm vào Tiểu Chu, kích động nói: “Ta thích một người, từ lúc mười bốn tuổi đã bắt đầu thích. Nhưng là hắn lại không thích ta, mọi người đến dược vương cốc đều đối với ta nịnh bợ xu nịnh, chỉ có hắn, giống như không phát hiện ra, trừ bỏ thỉnh thoảng khách khí nói vài câu, thì bình thường cũng không cùng ta nhiều lời. Chẳng lẽ vẻ ngoài của ta rất khó coi sao? Cứ thế, ta lại cố tình thích hắn, những người khác đều không để vào trong mắt. Ta biết hắn không thích ta, ta ở trong lòng hắn cũng không có một chút phân lượng. Ta biết hắn thích một người, đáng tiếc nàng kia căn bản không thích hắn. Liền giống như ta thích hắn, hắn có lẽ cũng thường nếm đủ mọi loại tư vị. Đây gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Ta đáng nhẽ nên cao hứng mới phải, thế nhưng, nhìn hắn khó chịu, ta lại đau lòng. Ta nghĩ, nếu ta thành toàn cho tâm nguyện của hắn, có phải hay không, về sau hắn mỗi lần nhìn thấy nàng, sẽ nghĩ đến ta, nghĩ đến ta đã hy sinh hạnh phúc của mình thành toàn cho hắn. Cho dù hắn không thích ta, cũng sẽ cảm kích ta, chỉ cần ta có thể ở trong lòng hắn để lại một chút bóng dáng, hắn có thể trong lúc ngẫu nhiên nhớ đến ta, ta liền thỏa mãn.”

Tiểu Chu ngây ngẩn nhìn nàng, nửa ngày cũng không phản ứng lại, không biết nàng đang nói cái gì. Bởi vì hắn không biết Thư Thư thích Tiểu Từ, cũng không biết Tiểu Từ bị bệnh, càng không biết giao dịch giữa Kế Diêu và Tang Quả. Cho nên hắn nghe một mạch vẫn cảm thấy ù ù cạc cạc.

- “Ngươi thích ai? Rốt cuộc có phải là Kế Diêu hay không?”

- “Ta muốn gả cho Kế Diêu, cái khác ngươi không cần biết.”

Tiểu Chu trừng lớn ánh mắt, nghiêm mặt nói: “Khắp thiên hạ ngươi muốn gả cho ai đều có thể, ngoại trừ hắn. Cho dù có phải gả cho ta.”

Tang Quả sắc mặt thoáng đỏ, buồn bực nói không nên lời. Hắn nhìn qua cứ tưởng là một người đơn giản, không ngờ lại khó lay chuyển đến mười con trâu cũng không kéo được.

- “Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào?”

- “Ta không muốn gì cả, ta chỉ là không để cho ngươi cùng Kế Diêu thành thân thôi.”

Tang Quả phẫn hận trừng mắt nhìn hắn.

Tiểu Chu âm hiểm cười cười, từ trong ngực lấy ra một cái khóa liên tử, cúi người xuống khóa vào hai cổ chân của Tang Quả. Sau đó vỗ tay một cái cười nói: “Ta biết y thuật của ngươi rất cao, đầu óc cũng thông minh, sợ không cẩn thận để ngươi chạy mất, cho nên ta đặc biệt chuẩn bị cái khóa này, khóa trụ hai chân ngươi. Đây là chìa khóa duy nhất, ngươi xem kỹ chưa, đã nhìn rõ.” Hắn quơ quơ chìa khóa trong tay, sau đó chậm rì rì đem chìa khóa nhét vào đai lưng, ấn thật sâu dưới lưng quần.

Tang Quả trợn mắt há hốc mồm mà nhìn, Tiểu Chu ngẩng đầu đối Tang Quả nháy mắt cười cười: “Ngươi thanh cao có cốt khí như vậy, sẽ không sờ vào người ta chứ.”

Tang Quả suýt nữa tức chết, hắn sao có thể không có đạo lý như thế, còn thích xen vào chuyện của người khác?
Tiểu Chu cười hì hì nói: “Vì sợ ngươi nhàn rỗi nhàm chán, ta quyết định mang ngươi đi chung quanh hành nghề y, khi nào ngươi trị được đủ một trăm người, ta đưa ngươi trở về dược vương cốc, thế nào?”

Tang Quả nhắm hai mắt lại, đơn giản không muốn nhìn hắn, không để ý tới hắn.

Hắn cũng không nói nhiều, ôm lấy nàng, lại khiêng lên vai.

Tang Quả vừa thẹn vừa giận, hô: “Người tới a, cướp cướp!”

Tiểu Chu nhanh như chớp, điểm á huyệt của nàng, sau đó vỗ vỗ vào mông nàng nói: “Ta sẽ hảo hảo thị hầu ngươi, yên tâm, yên tâm.”

Từ nhỏ đến lớn, chưa có ai dám đối với nàng như vậy, dám ám toán nàng, dám khi dễ nàng, dám đánh vào mông nàng, lúc này đây nàng thật sự tức đến hôn mê ngất xỉu. Cuộc đời lần đầu tiên bất tỉnh.

Chương 61.2: Hoa đào nở

1098425_726675747365517_1881361419_n

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, sau đó vang lên tiếng gõ cửa. Tiểu Từ nhẹ nhàng thở ra, rốt cuộc cũng có người đến.

Thư Thư mở cửa, giật mình, lập tức nói: “Tiết thần y, phu nhân của ta tỉnh. Nhưng là nàng đã quên ta là trượng phu nàng, thần y xem như thế này phải làm sao mới phải, có biện pháp gì không?”

Tiểu Từ ngây ngẩn nhìn lão giả vừa đi vào phòng, nàng thật sự bị bệnh, được hắn cứu tỉnh lại?

Tiết Chi Hải quay đầu nhìn thoáng qua Thư Thư nói: “Việc này, bệnh của phu nhân, nếu chậm rãi châm cứu, một ngày nào đó có lẽ sẽ tốt lên. Bất quá, ngươi cũng đừng ôm hy vọng quá nhiều.”

Thư Thư nở nụ cười.

Tiểu Từ sợ run, lão giả này cũng gọi nàng là phu nhân, chẳng lẽ nàng thật sự là phu nhân của hắn?

Trong lòng nàng quýnh lên, đầu óc choáng váng.

- “Phu nhân chú ý nghỉ ngơi cho tốt, không cần quá mức suy nghĩ.”

Lão giả bước tới giúp nàng xem mạch, sau đó xoay người rời đi, trước khi đi, đối Thư Thư nói: “Ngươi nói chuyện với ta một lát.”

Thư Thư quay đầu nhu tình nhìn Tiểu Từ, cười nói: “Phu nhân hảo hảo nghỉ ngơi.”

Hắn đóng cửa lại, theo Tiết Chi Hải đến cuối hành lang.

Tiết Chi Hải nhìn thẳng vào hắn, thấp giọng nói: “Nàng không có trí nhớ, ý của ngươi là, thú nàng.”

Thư Thư cười: “Không phải thú, mà là đã thú.”

Tiết Chi Hải thở dài: “Ngươi tìm ra cây mận gai, ta rốt cuộc chế được giải dược của nhất mộng đầu bạc, đây xem như ta thiếu nợ ngươi. Ngươi nếu thật tâm thích nàng, ta cũng không đi vạch trần, chỉ hy vọng ngươi về sau có thể đối tốt với nàng. Ta đối với một nhà Tiêu Dung, ai…Chuyện cũ đã qua, chỉ hy vọng nàng sẽ sống tốt.”

- “Tiết thần y yên tâm, ta nhất định sẽ đối tốt với nàng.”

- “Tốt lắm, độc của nàng cũng đã được giải, ngươi liền mang nàng rời đi đi. Nếu Kế Diêu trở về, chỉ sợ lại có tranh chấp.”

- “Không có cách nào, Kế Diêu trở về nếu có hỏi, ông trực tiếp nói cho hắn Tiểu Từ đang ở Họa mi sơn trang. Để hắn tới tìm ta, ta chờ hắn.”

Thư Thư khoanh tay mím môi, tự tin cười.

Tiết Chi Hải gật đầu, xoay người rời đi.

Thư Thư trở lại phòng, chỉ thấy Tiểu Từ bĩu môi ngồi ở bên bàn, đang chống cằm.

Hắn nhu tình nói nhỏ: “Tiểu Từ, nàng không cần suy nghĩ nhiều, chuyện đã qua đều đã trở thành hư ảo, tương lai trước mới cần nắm chắc. Nàng nếu quên ta, ta cũng không giận, ta cũng không vội vàng, ta sẽ chậm rãi chờ, ta sẽ khiến cho nàng nhớ rõ ta, yêu thương ta. Nàng có tin tưởng ta không?”

Tiểu Từ sắc mặt đỏ lên, lập tức cách xa hắn, thấp giọng nói: “Ngươi nói phải giữ lời. Không được đối ta vô lễ.”

- “Được, bất quá.”

- “Bất quá cái gì?”

- “Bất quá chúng ta là vợ chồng, cư xử xa lạ lạnh nhạt cũng không tốt. Ta nghĩ nếu muốn nhớ lại nhanh, cách tốt nhất không bằng cho ta ôm hôn một cái?”

Tiểu Từ bị dọa ngay tức khắc né ra, sắc mặt càng thêm hồng. Buồn bực nói: “Mơ tưởng.”

Thư Thư mày ủ mặt ê nói: “Mơ tưởng? Ngay cả nghĩ cũng không cho nghĩ sao? Phu nhân thật đúng là nhẫn tâm.” Nói xong, thở dài một hơi, bộ dạng cực kỳ thương tâm buồn bực.

Tiểu Từ bị bộ dáng của hắn chọc cười. Nàng kỳ thật cũng không rõ người trước mặt rốt cuộc có phải trượng phu của mình hay không. Bất quá, nàng mơ hồ cảm thấy không phải, giờ phút này nàng thật sự rất bối rối, nàng là ai?

- “Phu nhân, chúng ta ở dược vương cốc cũng đã được một thời gian, đã đến lúc về nhà rồi.” Thư Thư vẻ mặt ôn hòa nói.

- “Là về nhà ngươi? Kia nhà của ta ở đâu?”

- “Nhà của ta chính là nhà của nàng, phụ thân nàng là Vân Cảnh, mẫu thân tên Tiêu Dung, lão giả vừa rồi danh xưng Tiết thần y chính là sư phụ của mẫu thân nàng. Phụ mẫu nàng đều đã qua đời, chôn ở ngoại ô kinh thành. Trở về, ta dẫn nàng đi xem, nàng liền hiểu được.”

Tiểu Từ bán tính bán nghi, nhưng là trước mắt, tựa hồ ngoại trừ hắn cũng chỉ có lão giả kia là biết thân thế của nàng, thật sự giống như những lời hắn nói? Nàng quyết định đi kinh thành nhìn một cái. Về phần hắn một mực khẳng định là trượng phu của nàng, chuyện này nàng còn lâu mới thừa nhận.

Thư Thư nhanh chóng chuẩn bị tốt xe ngựa, mang theo Tiểu Từ hồi kinh.

Tiểu Từ rất cảnh giác, ngồi ở trong xe nhất quyết không cho hắn đến gần, Thư Thư vắt óc tìm kế miệng lưỡi muốn nứt ra, thật vất vả mới làm cho nàng thản nhiên cười đùa, nhưng nếu hắn chỉ cần dịch người về phía nàng một chút, nàng liền lập tức thay đổi sắc mặt. Ngồi chung một chiếc xe ngựa, không gian chật hẹp như vậy, mùi hương trên người nàng từng trận đánh úp lại, làm tâm thần hắn không ngừng nhộn nhạo. Nhưng là hắn cũng không dám xằng bậy.

Nếu nàng thích quân tử, hắn sẽ hạ quyết tâm thử một lần, làm quân tử quy củ, hy vọng có thể nắm được lòng nàng, cho nên hắn kiềm chế vô cùng thống khổ. Nếu dựa theo tính cách vốn có của hắn, thì chuyện xấu xa bỉ bổi gì cũng có thể làm được. Thế nhưng hiện tại đối mặt với nàng, đều phải cẩn thận, lo được lo mất, sợ rằng chỉ vì một hành động khinh suất có thể dẫn đến kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Một đường này, Thư quân tử diễn không kém Liễu Hạ Huệ là bao nhiêu. Thật vất vả mới đến được kinh thành, chuyện đầu tiên Tiểu Từ muốn làm chính là đến thăm phần mộ của cha mẹ. Chờ đến khi thật sự tới đó, đứng trước phần mộ cha mẹ, nhưng lại cái gì cũng không nghĩ ra. Nàng nóng nảy, chẳng lẽ nàng thật sự vĩnh viễn cũng không biết chính mình là ai?

Nàng nhụt chí theo chân Thư Thư đến Họa Mi sơn trang. Thư Thư sớm đã phân phó xuống, hạ nhân vừa nhìn thấy nàng, đều đồng loạt hô một tiếng “phu nhân”, sau khi xưng hô mấy lần, liền ngay cả Tiểu Từ cũng cảm thấy hồ đồ, nàng thật sự là phu nhân của hắn? Nhưng tại sao nàng đối với hắn, ngay cả một tia cảm tình cũng không có?

Trên đường, hắn đều quy củ đặt hai gian phòng ngủ. Vậy mà vừa về đến nhà, hắn đã khôi phục sự vô lại của mình, sống chết cũng muốn cùng phòng. Nói là nếu nàng không chịu để hắn ngủ lại, bọn hạ nhân sẽ lén cười nhạo hắn sợ vợ.

Nàng mới mặc kệ, đóng cửa, lên giường đi ngủ.

Tương kính như tân như vậy nhịn hơn mười ngày, Thư Thư cảm thấy tiến triển quá chậm.

Một ngày, hắn ngồi ở trong phòng, mặt mày ủ ê nói: “Phu nhân dự định để vi phu ngủ ở thư phòng tới khi nào?”

Tiểu Từ có chút áy náy, bất quá áy náy kia cũng chỉ bé bằng nửa hạt vừng mà thôi.

Nàng tùy ý nhìn lướt qua quang cảnh xơ xác ngoài cửa sổ, gốc cây anh đào trơ trụi, thờ ơ đảo sang chuyện khác: “Như thế nào còn chưa đến mùa xuân a. Thật muốn nhìn hoa anh đào.”

- “Mùa xuân đến, động vật cũng vội vàng chọn bạn trăm năm, phu nhân có phải hay không đang có suy nghĩ muốn cùng vi phu thân thiện hữu hảo ngủ chung phòng?”

Phi, đồ lưu manh. Tiểu Từ khuôn mặt nóng hổi. Ngay lập tức đuổi hắn đi.

Thư Thư nhanh như chớp nắm chặt lấy khung cửa, quay đầu cợt nhả nói: “Phu nhân, nếu ngày mai hoa đào nở, phu nhân có thể hay không làm cho vi phu cảm thấy như mùa xuân.”

Tiểu Từ trừng mắt hung dữ nói: “Hoa nở cũng không. Mùa xuân đến càng không.”

Thư Thư cười hì hì nói: “Nói phải giữ lời, nếu ngày mai hoa đào nở, phu nhân phải để ta về phòng ngủ.”

- “Hảo.” Tiểu Từ đẩy hắn một phen, sau đó nhanh chóng đóng cửa lại. Trong lòng vừa buồn cười vừa tức giận, người này, trước mặt hạ nhân thì làm ra vẻ lạnh lùng, nghiêm trang. Một hồi trở về phòng, liền lộ ra bộ mặt xấu xa. Không phải nhích từng chút về phía nàng, thì là thừa dịp giở trò sờ sờ tay nàng.

Ngày hôm sau, Tiểu Từ vừa mở cửa sổ, liền sợ ngây người. Mãn thụ hoa đào nhưng lại thực sự nở.

Nàng kinh ngạc bước ra vườn, nhìn kỹ mới phát hiện nguyên lai trên từng tán lá đều là những bông hoa dệt từ tơ tằm, trông rất sống động.

Chẳng lẽ là hắn trong một đêm treo lên? Nàng giật mình, áy náy trong lòng từ hạt vừng biến thành hạt đậu tương.

- “Phu nhân, có vừa lòng?” Thư Thư không tiếng động đứng phía sau, cúi đầu ở bên tai nàng thì thầm.

Nàng ngứa tránh ra, lại ngã vào lòng hắn. Hắn dùng lực đem nàng ôm siết, cũng không cố kị giữa ban ngày, kéo nàng vào phòng. Đóng cửa lại.

Tiểu Từ hoảng hốt giãy dụa, lại không đấu được với khí lực cường đại của hắn, đảo mắt đã đến bên giường. Trên giường ổ chăn còn ấm, còn mang theo mùi hương của nàng. Thư Thư máu nóng ngay lập tức xông lên đỉnh đầu. Chỗ đó cũng kìm không được căng cứng.

Giờ phút này ý niệm làm quân tử bị hắn quăng lên chín tầng mây, muốn làm bá vương.

Tiểu Từ vội vàng nói: “Ta nói hoa thực, cũng không phải hoa giả.”

- “Phu nhân ngày hôm qua thời điểm đáp ứng cũng không nói rõ ràng phải là hoa thật.”

- “Ngươi vô lại.”

Thư Thư triệt để biến thành kẻ vô lại nói: “Vợ chồng ở trên giường, vô lại mới có tình thú.”

Tiểu Từ nóng nảy, đẩy cũng đẩy không ra, chắn lại chắn không được, mắt thấy môi hắn đã muốn hôn xuống. Nàng quay đầu né tránh la lên: “Ngươi còn nói ta là phu nhân của ngươi, vậy hãy nói xem trên người ta có bao nhiêu ấn ký?”

Thư Thư sửng sốt. Ngày đó, trên người nàng có hai ấn ký, hắn rất rõ ràng. Nhưng là, nay, hai ấn ký đó đều tự động biến mất. Những cái khác, hắn thật sự không biết.

Thất thần lâu như vậy, rốt cuộc bị Tiểu Từ một cước đá xuống giường…

Chương 61.1: Hoa đào nở

6aa3df83gw1eiynwviwfpj20zg0l946m

- “Ngươi là ai? Ta như thế nào lại ở trong này?” Tiểu Từ từ trên giường ngồi dậy, trừng lớn hai mắt, tùy tiện hỏi một câu.

Nam tử trước mắt tao nhã tuấn mỹ, ánh mắt nhu tình.

Vừa thấy nàng tỉnh lại, trong lòng Thư Thư mừng như điên. Đảo mắt, câu hỏi của nàng làm hắn sửng sốt. Hắn đã từng đặt ra vô số giả thiết khi nàng tỉnh lại. Nàng nhất định rất bi thương khổ sở, cho nên hắn sớm chuẩn bị tốt lời hay để trấn an, nàng nếu muốn lập tức rời khỏi nơi này, không muốn nhìn thấy Kế Diêu và Tang Quả. Hắn cũng sẽ sẵn sàng mang nàng đi. Nhưng hắn vạn vạn không ngờ được bộ dáng của nàng hiện tại. Hắn không dám hô hấp, kiềm nén niềm vui trong lòng, cực lực bình tĩnh trấn định.

Bộ dáng của nàng hoàn toàn không có một chút thương tâm, chính là tò mò khó hiểu còn điểm thêm một chút ngây thơ mơ hồ. Hàng mi cong thon dài khẽ nhíu, mày rậm đáng yêu như một tiểu oa nhi, đôi mắt linh động không chớp mắt nhìn hắn, tìm tòi nghiên cứu tò mò, còn mang theo một tia cảnh giác đề phòng.

Hắn giật mình, chẳng lẽ?

Hắn chần chờ một chút, thử nói: “Ta là Vân Thư, nàng đã quên sao?”

- “Vân Thư?” Nàng đảo đôi mắt to tròn, lắc đầu nói: “Ta không biết ngươi a.”

Đôi mắt của nàng trong suốt như suối nguồn róc rách. Nàng luôn là một người không có tâm cơ, giờ phút này, hắn tin tưởng một việc, trong lòng nhất thời động đậy.

Ý niệm đó vừa xuất hiện, hắn ngược lại có chút run run, hắn cố hết sức áp chế bão tố trong lòng, ngữ khí ôn nhu bình tĩnh nói: “Tiểu Từ, ta là phu quân của nàng. Nàng sao có thể quên?”

Hắn vươn cánh tay, muốn đặt lên đầu vai của nàng. Sắc mặt nàng thoáng cái đỏ lên, lập tức nhảy xuống giường, né tránh: “Nói bậy. Ta căn bản không biết ngươi, làm sao có thể cùng ngươi thành thân.”

- “Là thật.”

Nàng rõ ràng không tin, liếc nhìn hắn một cái, hỏi: “Vậy ta là ai?”

Thư Thư ôn nhu cười: “Nàng là Tiểu Từ.” Giấc mộng nửa đêm quay về, những đêm không ngủ, chỉ có cái tên này vấn vít trong đầu, giờ phút này ôn nhu nói lên, giống như nhả từng sợi tơ, giống như từ trong lòng tinh tế phát ra, mấp máy bên môi.

- “Ta họ gì? Là người nơi nào?”

- “Họ Vân, là người kinh thành.”

Nàng phì cười, khóe môi mang theo vẻ đắc ý: “Ta gọi là Vân Từ, ngươi kêu Vân Thư, chúng ta cùng một họ, ta làm sao có thể gả cho ngươi, ít lừa gạt đi, mau nói thật, ngươi có phải thuộc nhóm buôn người, chuyên lừa gạt phụ nữ và trẻ em, mau chút đưa ta về nhà, bằng không, chờ ta nhớ ra rồi, sẽ không để yên cho ngươi đâu.”

Thư Thư sửng sốt, ai, suýt thì quên nha đầu ngang bướng này, bất quá không sao, hắn cũng không ngại vô lại hơn một chút.

Hắn cười hì hì đến gần: “Như thế nào, muốn ta đẹp mặt? Ta muốn nhìn xem thử nàng có cách gì.”

Tiểu Từ cả mặt nóng bừng, một bên chạy trốn, một bên vội la lên: “Ai, ai, ngươi cách xa ta một chút.”

Thư Thư nín cười tiếp tục sán tới, biểu tình vừa thâm tình vừa đau khổ: “Ta là trượng phu của nàng, trượng phu trượng phu, chính là phu quân trong vòng một trượng, như thế nào có thể cách xa nàng chút đây.”

Lưng nàng đụng trúng bàn, đã không còn đường lui, gấp đến dậm chân: “Đừng đến đây, ta mới không tin.”

Hắn vươn bàn tay, cười nói: “Nàng xem, đây là tín vật đính ước của chúng ta.”

Trong lòng bàn tay hắn có một khối ngọc bội, phỉ thúy màu xanh biếc trong suốt.

Nàng liếc nhìn ngọc bội trong tay hắn, bĩu môi nói: “Bất quá chỉ là một khối ngọc bội, trên đường có thể tùy ý mua. Tưởng lấy cái này gạt ta, ngươi cũng quá coi thường ta đi.”

A, tiểu nha đầu rốt cục khôi phục được sự thông minh đáng yêu ngày nào. Lo lắng áp lực mấy tháng nay của hắn nháy mắt đều tan thành mây khói, hắn không biết, còn có cái gì có thể so sánh với niềm vui mà nàng mang đến cho hắn đây.

Hắn đã từng lấy buông tay cùng thành toàn cho nàng xây thành một tòa thành trì, giờ phút này tòa thành đó tràn ngập nguy cơ, khát khao muốn có được như thủy triều mạnh mẽ càn quét qua, đảo mắt đem tòa thành của hắn cắn nuốt bao phủ.

Khi hắn biết sinh mệnh của nàng chỉ còn một đoạn đường ngắn ngủi, hắn do dự không thôi, cuối cùng nhịn đau buông tay, thầm nghĩ khiến cho những ngày tháng cuối đời của nàng không phải hối tiếc. Thế nhưng hiện tại nàng đã không sao rồi. Nàng sẽ sống một cuộc đời dài lâu, cùng với ai?

Dụ hoặc như vậy hắn sao có thể bỏ qua. Hắn không phải là dạng người dễ dàng từ bỏ.

Nàng quên hết tất cả. Như vậy, hắn lại một lần nữa có cơ hội.

Những kỷ ức không vui lần đầu tiên gặp nàng, hiện tại có thể lau đi. Hắn là Vân Thư, còn nàng là Tiểu Từ, hắn gặp nàng trước Kế Diêu, hắn nhất định sẽ khiến nàng yêu thương hắn.

Hắn không biết cách làm của mình có gì không thích hợp. Thiên hạ có thể nằm trong tay con người, như vậy tình cũng dựa vào con người. Khi tỉnh lại người đầu tiên nàng nhìn thấy là hắn, đây cũng coi như là duyên phận của nàng và hắn đi.

Nàng đã quên Kế Diêu, như vậy ba người bọn họ, đều bắt đầu trở thành những người xa lạ. Hắn rốt cuộc có thể đứng ở vị thế cân bằng với Kế Diêu, đứng cùng vạch xuất phát, không còn mối tình đầu, không còn Cẩm Tú sơn sớm chiều làm bạn.

Hắn âm thầm cảm thấy may mắn, là ông trời thương tiếc cho tấm lòng si của hắn, cho hắn một cơ hội làm lại. Hắn hẳn phải nắm chắc, hẳn phải tranh thủ, hắn không tin, hắn không thể so với Kế Diêu.

- “Nương tử, nàng bị ốm một trận, đem tất cả mọi thứ quên sạch rồi.”

Tiểu Từ vừa thẹn vừa giận, giậm chân nhíu mày: “Không được gọi ta là nương tử.”

Thư Thư nhích tới gần hơn, vẻ mặt chân thành, ôn nhu nói nhỏ: “Vậy gọi là gì? Cục cưng?”

Tiểu Từ càng ngượng ngùng, hung dữ nói: “Ta không phải nương tử của ngươi, cũng không phải cục cưng gì gì đó. Ngươi nhận sai người.”

- “Nàng nói như vậy không biết trong lòng vi phu có bao nhiêu đau buồn đâu. Nàng tới sờ sờ.” Hắn ôm ngực cau mày, lại lặng lẽ tới gần thêm một chút.

Không ngờ Tiểu Từ một chút cũng không tỏ vẻ đồng tình, quát to một tiếng: “Ngươi còn như vậy, ta liền hét lên.”

Hắn cười hì hì: “Nàng kêu đi, mọi người đều biết nàng là phu nhân của ta. Người khác nghe được, sẽ nghĩ là chuyện khuê phòng, chỉ sợ càng thêm chê cười chúng ta mà thôi.”

Nói xong, hắn dứt khoát bước đến, kéo Tiểu Từ ôm vào lòng, cúi đầu, môi ép xuống.

Tiểu Từ bị hành động bất ngờ của hắn làm cho trở tay không kịp, đầu óc quay cuồng, tựa hồ tất cả không khí trong phế quản đều bị hút cạn. Hắn hôn cường thế bá đạo, ở trên đôi môi mỏng manh của nàng hung hăng xâm chiếm. Nàng liều mạng giãy dụa, hắn lại giống như nam châm gắt gao siết chặt, không có dấu hiệu dao động.

Nàng vừa đau vừa giận, tìm ra khe hở, hung hăng cắn một ngụm. Máu tươi ở trong khoang miệng tràn ngập, hắn lại như cũ không chịu buông ra.

Nàng suýt ngất đi, đột nhiên không khí như gió lốc tràn vào. Nàng suy yếu dựa vào cánh tay hắn, suýt nữa không đứng vững. Bờ môi hắn vì hôn mà hồng nhuận, còn có một mảng đỏ màu máu, càng làm nổi bật thêm khuôn mặt như tượng thạch của hắn. Hắn vẫn chưa phát giác ra vết thương trên môi mình, chỉ là thật sâu nhìn nàng, ánh mắt si mê quyến luyến, tựa như vẫn chưa đủ.

Nàng hung hăng đẩy hắn ra, cả giận nói: “Ngươi đồ tiểu nhân ti bỉ, vô sỉ…”

Hắn nở nụ cười, chợt nhớ tới trước kia, nàng cũng mắng đi mắng lại vài từ như thế. Hắn không tức giận, nếu nàng cao hứng, nếu nàng thích hắn, hắn tình nguyện bị nàng mắng như vậy.

Hắn cười hì hì sờ môi nói: “Đánh là thân, mắng là yêu. Phu nhân, nàng thế nhưng cả hai loại đều làm, vi phu thật cao hứng.”

Nàng chán nản, không nói gì, chỉ tức giận nhìn hắn, nàng mới không tin mình lại gả cho một người như vậy, luôn giở trò vô lại. Nếu phải gả, cũng phải gả cho một người như trời quang trăng sáng, một người chính trực ngay thẳng.

Phiên ngoại 4: Đá tam sinh

tải xuống

Ta ở cầu Nại Hà nghênh đón không biết bao nhiêu “người”, có đôi khi nhàn rỗi không có việc gì, ta liền nhìn đá tam sinh bên cạnh, nhìn một chút nhân gian khói lửa cùng yêu hận ân oán, hồng trần cuồn cuộn, trong cuộc sống không biết có bao nhiêu tình huống đáng xem.

Một ngày, đá tam sinh bỗng nhiên lóe sáng một đạo hào quang. Thông thường chỉ có lời hứa nguyện của bậc đế vương nhân gian, mới có thể trực tiếp thông thiên. Ta nhất thời tò mò, đến gần ghé mắt nhìn. Nguyên lai hào quang đó phát sinh từ tam sinh tự.

Hắn tên gọi Triển Ẩn, chính là quân chủ của vương triều thứ hai dưới hạ giới. Nữ tử bên cạnh là công chúa tiền triều, nàng tên A Viên. Ta vừa thấy hai người này ở tam sinh tự cầu nguyện, phá lệ hiếu kỳ. Thân phận cùng địa vị như vậy, như thế nào có thể đến cùng nhau? Rõ ràng là hận nước thù nhà bao trùm lên hai người. Bất quá, nếu chỉ đơn giản xem tướng mạo khí chất, bọn họ thật sự là một đôi kim đồng ngọc nữ, xứng đôi vừa lứa.

Chỉ nghe A Viên yên lặng cầu nguyện, nguyện cùng Triển Ẩn dắt tay nhau đến đầu bạc, ân ái không rời, hy vọng trời có linh thiên cho bọn họ kết tình duyên cửu kiếp, đời đời mỹ mãn. Ta cười cười, đúng là lòng tham của một tiểu oa nhi si tình. Bất quá lòng tham của nàng vẫn chưa là gì, ta còn từng gặp qua nữ tử, nguyện cầu ông trời giúp cho nàng và người trong lòng trọn đời trọn kiếp.

Triển Ẩn ở một bên yên lặng cầu nguyện: cuộc đời này cùng A Viên hạnh phúc mỹ mãn, gắn bó bền lâu, quyết chí không rời. Hắn dừng một chút, lại tiếp tục lẩm nhẩm, nếu như không thể, hắn hy vọng kiếp sau có thể tiếp tục đoạn nhân duyên này, bù lại tất cả tiếc nuối trong cuộc đời này.

Ta vừa thấy liền hiểu được, tiểu tử này đại khái biết với thân phận địa vị của hai người khó có được kết cục viên mãn. Cho nên đem hy vọng ký thác vào kiếp sau. Đáng tiếc, nha đầu kia vẫn không hay biết gì, một lòng si mê cuồng dại.

Hắn lại tặng nàng tín vật, tự tay giúp nàng đeo vào. Bộ dáng nàng vô cùng cao hứng, mặc dù khuất sau lớp mạng che mặt cũng giấu không được.

Ta rất ngạc nhiên không biết bọn họ sẽ có kết cục gì.

Không lâu sau đó, ta ở trên cầu Nại Hà gặp được A Viên. Nàng cư nhiên nuốt vàng mà chết, hơn nữa vật nàng nuốt lại chính là tín vật hắn tự tay đeo cho nàng.

Ta có chút đồng tình với nàng, vốn là một công chúa nhu mỳ xinh đẹp, vốn được hưởng cuộc sống vinh hoa phú quý, vậy mà chỉ vì một chữ tình, bạc mệnh như vậy. Ta đối với nàng phá lệ thương tiếc, hy vọng nàng sau khi uống canh Mạnh Bà, có thể đầu thai vào nhà tốt.

Không ngờ, nha đầu kia rất quật cường, sống chết không uống. Nguyên nhân chỉ có một, nàng không muốn đầu thai làm người.

Ta kỳ quái, hỏi nàng nguyên nhân. Nàng không nói.

Nàng liền như vậy ở trong phủ diêm vương, lão diêm vương sốt ruột đến phát hỏa.

Ta thực đồng tình với nàng. Nghĩ lại, A Viên kỳ thực rất được ông trời ưu ái, tỷ như, mỹ mạo khuynh thành, vinh hoa phú quý, phụ thân thương yêu, mọi người xu nịnh, chính vì thế khi nàng bị vây vào nơi đầu sóng ngọn gió, lại không có cách nào chống đỡ nổi.

Có khi ông trời cho ngươi nhiều thứ, nhìn có vẻ như là chuyện tốt, khiến cho người ta hâm mộ, kỳ thật, cũng không phải tất cả đều tốt. Tỷ như, nếu tướng mạo của nàng bình thường, sinh ra là một thôn nữ nông gia, còn ai đi tính kế với nàng? Cứ thế tìm một nông phu thành thật, cả đời yên vui.

Cái gọi là thế gian việc không như ý, mười chuyện thì có tám chín chuyện không như ý. Không những thế trong một hai chuyện như ý, có hay không một chuyện khiến bản thân mình coi trọng.

Ngày Triển Ẩn đăng cơ, theo lẽ thường phải đi tế trời, lời cầu nguyện của hắn cùng với tam sinh tự ngày đó giống nhau, muốn cùng A Viên kết lại nhân duyên. Hắn là đế vương, nguyện vọng của hắn trời cao tự nhiên không thể không nhìn.

Triển Ẩn đã muốn chuyển thế. Thế nhưng A Viên vẫn như cũ bướng bỉnh không chịu đầu thai. Nhân duyên bạc thượng, Kế Diêu so với Tiểu Từ lớn hơn ba tuổi. Khi Kế Diêu ba tuổi, A Viên vẫn là không chịu đầu thai, diêm vương lão gia nóng nảy, tự chủ trương làm cho thân thể nàng xuất thế. Nhưng là nàng chậm chạp không chịu nhập hồn phách, thân thể kia vì vậy mà hôn mê nhiều năm.

Diêm vương lão gia mỗi ngày mặt co mày cáu, cùng nàng đấu mồm mép. Không ngờ nha đầu kia vẫn một lòng muốn đầu thai làm súc sinh.

Về sau, ta cấp cho Diêm vương một cái chủ ý. Nàng nếu muốn luân hồi thành súc sinh, vậy cứ thành toàn cho nàng. Mỗi kiếp luân hồi trí nhớ sẽ bị phai nhạt đi một tầng. Luân hồi thêm một kiếp, sẽ không còn tăm hơi. Ngày đó nàng ở tam sinh tự cầu nguyện cửu thế, Triển Ẩn chỉ cần kiếp sau. Như thế vừa vặn.

Thế là sau đó, nàng trở thành mèo, rùa, cá…Ta và diêm vương nhìn duyên phận lần lượt của nàng với Kế Diêu, cảm thấy thực buồn cười lại thổn thức.

Rốt cuộc, lần cuối cùng nàng làm sâu bị Kế Diêu ăn vào, bị đả kích nghiêm trọng, ngộ ra làm súc sinh không dễ, diêm vương lão gia nhân cơ hội thuyết phục, nàng mới động lòng muốn làm người. Diêm vương lão gia thở phào nhẹ nhõm, rốt cục cũng đuổi được nàng đi.

Thân thể của nàng lúc này đã bảy tuổi, hồn phách mới nhập vào, trở thành Tiểu Từ.

Đáng tiếc, một kiếp này của nàng vẫn không đủ bình yên. Trước mắt, mệnh huyền lại một lần nữa đến nơi này của ta. Kỳ thật, sinh mệnh của nàng vẫn đang ở trước cánh cửa sinh tử, sống hay chết, chỉ dựa vào một ý niệm.

Ta đối với nàng, vừa đồng tình vừa thương xót, hy vọng khi cho nàng xem xong kiếp trước, nàng có thể buông tha cho kiếp này, bắt đầu lại từ đầu. Triển Ẩn kiếp trước hứa nguyện muốn cùng nàng kết nhân duyên, coi như cũng đã được thành toàn. Không bằng dừng tay tại đây, đừng dây dưa cùng hắn, kiếp sau tìm một phu quân khác. Bất quá, kiếp sau có phu quân hay không, cũng khó mà nói.

Nàng ngơ ngác nhìn đá tam sinh, ước chừng đứng sững hơn ba canh giờ. Ta âm thầm lo lắng, ba canh giờ này, thế gian đã là ba ngày. Cũng không thể kéo dài thời gian thêm được nữa, sống hay chết, đi hay ở, lập tức phải đưa ra quyết định. Nếu không thân thể nàng ở nhân gian sẽ không có sức để quay về.

Ánh mắt nàng rốt cuộc dời khỏi đá tam sinh, quay sang nhìn ta, chỉ nói một câu: Hắn không phải Triển Ẩn, ta cũng không là A Viên. Ta không quan tâm trước kia, cũng không cầu kiếp sau xa vời, ta chỉ cần hiện tại!

Hảo một nữ tử dũng cảm độ lượng.

Nàng lại nói: “Ta chỉ cầu ngươi xóa đi trí nhớ kiếp trước, từ nay về sau, ta chỉ là Tiểu Từ.”

Ta không hề lo lắng cho nàng, tính cách nàng như vậy, cuộc sống so với A Viên nhất định sẽ viên mãn. Ta thỏa mãn mong muốn của nàng, đem nàng đưa đến trước cầu nại hà, con đường kia, thông xuống hồng trần.

Nàng đi rồi ta mới đột nhiên nhớ ra, ta vừa rồi nhất thời sơ ý, nhưng lại đem trí nhớ trong kiếp này của nàng không cẩn thận lau đi, việc này…như thế nào mới tốt?

Phiên ngoại 3: A Viện

6a090e73d28331758601b0c11

Huyên Hướng có một nữ nhân khiến tất cả mọi người trên thiên hạ đều hâm mộ, chính là đương kim hoàng hậu Uất Trì, ta cũng không ngoại lệ.

Ta mười bốn tuổi tiến cung, khi đó tiên hoàng còn đang tại vị. Hắn là một người cực kỳ nghiêm khắc bảo thủ, mọi người trong cung đều sống trong tâm trạng nơm nớp lo sợ. Sau khi tiên hoàng qua đời tân hoàng đăng cơ, ta từng ở trong ngự hoa viên xa xa nhìn thấy hoàng thượng và hoàng hậu một lần. Tuy cách khá xa không thấy rõ dung nhan, nhưng vẫn cảm thấy hoàng thượng thân tư cao lớn mạnh mẽ, bên cạnh hắn là hoàng hậu thướt tha xinh đẹp.

Mọi người hâm mộ hoàng hậu, nguyên nhân chỉ có một, hậu cung ba ngàn giai nhân, hoàng thượng cư nhiên không có nạp phi, mặc dù đại hôn cùng hoàng hậu đã qua hơn hai năm, cũng không thấy hoàng thượng có động tĩnh gì.

Đảo mắt chính là tết trung thu, ta tiến cung đã mười năm, dựa theo lệ thường cũng nên được phóng xuất cung.

Ngày đó, ta mang theo một cái bọc đồ nhỏ đứng ở cửa cung chờ tỷ muội tốt Lâm nhi. Chúng ta cùng nhau tiến cung, cùng nhau xuất cung, rốt cuộc từ trong nhà giam mười năm lấy lại được tự do. Kìm nén cảm giác vui sướng trong lòng, ở cửa cung người đến kẻ đi, ta không dám, liền cứ như vậy giật giật khóe miệng chịu đựng, thật sự rất không thoải mái. Vì thế ta lén núp dưới một tàng cây, yên tâm cười rộ lên, trong lòng vui mừng nhảy nhót thể hiện hết ra bên ngoài. Rốt cuộc có thể rời đi nơi này.

Đột nhiên, ta cảm giác thấy một đạo ánh mắt dừng ở trên mặt ta. Ta tùy ý nhìn lướt qua, trong lòng nhảy dựng. Trong cung chỉ có một người có thể mặc y phục màu vàng. Ta hoảng hốt vội vàng quỳ xuống, vạn vạn không nghĩ ở nơi này gặp được hoàng thượng. Vừa rồi, ta cư nhiên còn làm ra bộ dáng cười ngây ngô.

Ta bất an không yên quỳ trên mặt đất, nửa ngày vẫn không nhìn thấy góc áo vàng di động.

- “Ngươi tên là gì?”

- “Nô tỳ tên gọi Tề Viện.”

Một khắc kia tựa hồ kéo dài rất lâu, ta quỳ trên mặt đất dường như chết lặng.

Hắn đi rồi, ta lại bị giữ lại. Cửa cung ngay ở phía sau lưng, nhưng từ nay về sau ta không có cách nào bước qua đó.

Ta thường thường cảm thấy khó có thể tưởng tượng, chỉ một cái liếc mắt ngày đó, ta từ một cung nữ đến hạn xuất cung trở thành phi tử của hắn.

Ngày ta được phong làm Vân phi, có một phụ nhân đến, nàng nhìn ta thoáng sửng sốt một chút, rồi sau đó lã chã khóc. Nàng cũng không nói gì, chỉ giúp ta chải đầu.

Sau khi chuẩn bị xong, nàng đưa ra một bộ y phục, nói là hoàng thượng thưởng. Trong lòng ta rất kỳ quái, nếu muốn mặc y phục đến tạ thánh ân, tại sao lại cho ta mặc một bộ quần áo cũ. Nhưng thân phận ta thấp kém, cũng không dám hỏi nhiều, chính là thuận theo.

Một khắc đối diện với hoàng thượng, ta không dám nhìn hắn. Hoàng bào trên người hắn rực sáng như ánh mặt trời, hắn ở trong ánh hào quang đó, ta không dám nhìn lên.

Hắn giống như lần trước, yên lặng nhìn ta thật lâu, sau đó đi tới, kéo tay ta.

- “A Viện.”

Thanh âm của hắn còn rất trẻ, hơi trầm thấp. Ta giật mình, hắn làm sao biết nhũ danh ở nhà của ta?

- “A Viện.” Hắn dịu dàng gọi một tiếng.

Nỗi kinh sợ trong lòng ta dần dần bình ổn, rốt cuộc cũng vụng trộm liếc nhìn hắn một cái, hắn lớn lên thực sự rất đẹp.

Hắn mỗi khi cùng ta một chỗ, cũng không nói nhiều. Chính là luôn thích kêu tên ta, sau đó yên lặng ngắm nhìn, khuôn mặt thoáng suy tư.

Ta trở thành đề tài trong mỗi câu chuyện ở hậu cung. Mọi người đều cảm thấy ta được thần tiên chiếu cố, cư nhiên một khắc trước khi xuất cung còn được hoàng thượng nhìn trúng, sau đó một bước lên trời, trở thành nữ nhân hắn sủng ái nhất.

Hắn không gần nữ sắc, nhưng đối với ta rất sủng, sủng đến mức ngay cả ngự thư phòng ta cũng có thể tự do ra vào. Thời điểm hắn phê duyệt tấu chương, ta thích nhất là ở bên cạnh mài mực.

Hắn thường thường họa một cái vòng tròn, sau đó bỗng nhiên dừng lại.

Một khắc ta nói với hắn mình mang thai, thần sắc hắn lập tức chấn động, đem ta ôm đến bên giường, sau đó đưa tay đặt ở trên bụng ta, cẩn cẩn dực dực.

Ta cảm thấy thực hạnh phúc, nhìn bàn tay ấm áp áp vào bụng mình. Đột nhiên ta phát hiện trên váy mình rơi xuống một giọt lệ. Ta kinh hoàng giương mắt, phát hiện đôi mắt hắn ẩm ướt.

Ta vươn tay giúp hắn lau đi những giọt lệ. Hắn nắm chặt bàn tay ta, giấu đôi mắt hắn vào trong đó. Ta không dám động, nước mắt trên bàn tay thực nóng, vẫn không ngừng trào ra, ẩm ướt hết cả lòng bàn tay.

Đó là lần duy nhất ta thấy hắn rơi lệ.

Hắn cấp cho hài tử tên gọi Triển Tư. Địa vị của ta kỳ thật đã vượt qua hoàng hậu. Ta thế mới biết, nguyên lai Uất hoàng hậu không giống như những gì mà mọi người hâm mộ ao ước, hắn đối với hoàng hậu chẳng qua chỉ là tôn trọng mà thôi.

Những năm về sau, ta chưa từng hoài nghi sự sủng ái mà hắn giành cho ta là tình yêu. Thẳng đến sau khi hắn băng hà, lưu cho Tư nhi một đạo mật chỉ, ta mới cảm thấy trong lòng thực không thoải mái.

Tiên hoàng khi còn sống đã bắt đầu tu sửa hoàng lăng. Trong hoàng lăng Triển thị mai táng tiên hoàng cùng tiên hoàng hậu, còn có Uất hoàng hậu. Ta sau trăm tuổi cũng sẽ được quy táng ở nơi đó. Hắn vì sao phải lưu lại ý chỉ muốn cùng Vân Tưởng công chúa tiền triều hợp táng? Ta không nghĩ ra, trong lòng vướng mắc chua xót khó chịu. Hắn thích ta như vậy, vì sao không muốn cùng ta một chỗ?

Ta thật sự luẩn quẩn trong lòng, nghĩ mãi không ra. Rốt cuộc ta quyết định đến lăng mộ của Vân Tưởng công chúa nhìn một lần.

Trong nháy mắt lăng mộ kia mở ra, ta sợ ngây người. Ta sống trong cung đã vài thập niên, ở trong chốn xa hoa nhất, vậy mà ở bên trong lăng mộ của Vân Tưởng công chúa, đều là những hi thế trân bảo ta chưa từng thấy qua. Trên đỉnh lăng tẩm có vô số dạ minh châu, chiếu rọi khắp không gian, khiến lăng tẩm sáng như ban ngày.

Mà lạ nhất là, trên mộ có một loại cây cỏ kỳ quái. Hương vị mát lạnh mà đắng chát, bộ dáng cũng vô cùng xấu xí, cùng những trân bảo kia ở một chỗ thật không tương xứng.

Ta đến gần hơn, muốn nhìn thêm một chút quan tài của vị công chúa kia. Trước quan tài có đặt một linh vị. Trong nháy mắt nhìn thấy, ta thực hối hận. Ta không nên đến nơi này. Hai chữ, đem hạnh phúc cả đời ta đánh nát.

Nguyên lai, hắn vẫn nhớ kỹ A Viện, kỳ thật là A Viên.

Chương 60.2: Lời thề

cropped-e1baa3nh-ne1bb81n-5

- “Ngươi diễn quá tốt. Khi ngươi cười rộ lên thực sự rất đơn thuần. Mỗi lúc nói chuyện đều chân thành nhiệt tình. Ta đã từng nghĩ cứ như thế gặp được một người đối với ta so với phụ hoàng còn tốt hơn. Ta mỗi ngày đều âm thầm cảm thấy may mắn, cảm ơn ông trời đã đối tốt với ta, cho ta một thân phận tôn quý, cuộc sống phú quý giàu sang, bây giờ còn có cả một tình yêu hoàn mỹ. Đời người viên mãn như thế, ta có chút giống như đang nằm mơ.”

- “A Viên.” Triển Ẩn chưa bao giờ kích động đến vậy, nàng đều đã biết. Trong khi hắn ngày ngày đêm đêm lo lắng, hóa ra nàng rốt cuộc đã biết. Giờ phút này hắn thống khổ không thua gì nàng. Nhưng là hắn không có mặt mũi nào giải thích với nàng.

- “Ta vẫn nghĩ ngươi là đứa con nối dõi duy nhất của Triển gia, một lòng muốn vì ngươi sinh thật nhiều đứa nhỏ, nửa năm không hề có động tĩnh, ta vô cùng lo lắng lại áy náy, cố ý vào kinh thành chữa bệnh. Ta thực buồn cười có phải hay không, nữ nhi của kẻ thù có tài cán gì sinh dưỡng đứa nhỏ cho Triển gia.”

Triển Ẩn vội la lên: “Không phải như thế, A Viên, ta không biết tương tư xa sẽ làm cho nàng vô sinh, ta chỉ muốn nàng mất trí nhớ, ta vẫn hy vọng xa vời có thể vĩnh viễn ở bên nàng. Ta vẫn nghĩ giấu diếm nàng hết thảy, để nàng mãi mãi là thê tử của ta. Chúng ta quên hết tất cả ân oán đời trước được không, A Viên!”

A Viên lắc lắc đầu: “Đi đến hôm nay, ngươi còn muốn gạt ta sao?” Ân oán tình cừu như vậy, còn có thể quên được sao?

Triển Ẩn khàn giọng nói: “A Viên, ta thực xin lỗi nàng. Thời điểm phụ thân thiết kế hết thảy, ta còn chưa biết nàng, ta cũng muốn vì cha mẹ báo thù. Thế nhưng, gặp được nàng, cũng là lần đồi tiên đối với nữ nhân động tâm. Một khắc nhìn thấy nàng, ta chỉ biết mình đã thích nàng. Ta và nàng quen biết chỉ là một hồi thiết kế, nhưng ta và nàng yêu nhau lại là thật tâm thực lòng. Một mặt là huyết hải thâm cừu của phụ mẫu, một mặt là sự tính nhiệm của nàng. Ta ngày đêm dày vò, nhưng mà tên đã lên dây, thật sự không thể vãn hồi. Ta không nắm trong tay mọi thứ, cũng không thay đổi được suy nghĩ của phụ thân, ta chỉ muốn giữ lấy nàng, đóng chặt nàng ở đây, vĩnh viễn không biết đến sự thật, ta không dám nghĩ nếu nàng biết được sự thật, sẽ như thế nào? Ta biết tương tư xa có thể làm cho người ta mất trí nhớ, ta lại không biết nó sẽ làm nàng vô sinh. Ta, thầm nghĩ nàng quên hết mọi chuyện, từ nay về sau chỉ biết chính mình là Triển phu nhân, là thê tử của ta.”

- “Kim ốc tàng kiều sao?” A Viên cười ha hả.

- “Làm cho ta quên hết thảy? Không cần phiền toái như vậy, chỉ cần ta chết, mọi thứ sẽ theo đó chôn vùi.”

Triển Ẩn đau đớn la lên: “A Viên, ta không có, ta chưa bao giờ muốn nàng chết.”

A Viên hít thật sâu một hơi, mày nhíu lên. Nàng ôm ngực, buồn bã cười: “Buồn cười, ta còn ở tam sinh tự cầu nguyện, muốn cùng ngươi cửu sin cửu thế đâu? Lưu quang dịch thệ, tình so với kim liên, lúc ngươi đưa cho ta khóa lưu quang, có phải hay không trong lòng đang cười thầm? Có phải hay không cảm thấy trên đời ta là người dễ gạt nhất? Đối với từng lời của ngươi chưa từng hoài nghi qua. Đối với mỗi việc ngươi làm đều chưa từng hỏi đến.”

Triển Ẩn lòng đau như dao cắt, nàng càng cười càng bình tĩnh, hắn càng cảm thấy đáng sợ. Nàng gần trong gang tấc, nhưng là hắn cảm thấy hắn đã mất đi nàng. Nàng sẽ không bao giờ bất đắc dĩ vừa ngượng ngùng vừa cười khi hắn bày trò vô lại hay quấy rầy, sẽ không bao giờ nói những lời thật lòng yêu thương, sẽ không bao giờ để hắn vuốt ve âu yếm. Đột nhiên mất đi như thế khiến hắn hoàn toàn trở tay không kịp. Mặc dù trong lòng từng đặt ra trăm ngàn giả thiết, nhưng đến lúc thực sự phát sinh vẫn ngăn không được đau đớn đến cốt tủy. Hô hấp cũng không dám dùng sức, thời gian giống như ngừng trôi. Hắn ngây ngẩn nhìn nàng, tất cả mọi lời biện bạch đều có vẻ hèn mọn vô lực thậm chí đáng xấu hổ. Hắn chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng xót xa như thế, chỉ còn là một cái xác không hồn.

Đôi mắt A Viên phát sáng lên một cách đáng sợ, toàn bộ nước mắt dường như đã cạn. Dạ dày bắt đầu cuộn thắt đau đớn, nàng nhìn hắn trước mặt, ánh mắt hắn ảm đạm thất thần, cả người đều giống như bị rút đi hồn phách, giật mình không biết đang ở nơi nào. Không phải là người mà nàng biết, không phải, nàng cho tới bây giờ chưa từng hiểu rõ hắn, hắn so với Mộ Dung Lan Ẩn càng khiến nàng xem không hiểu nhìn không thấu, buồn cười là, nàng còn cho rằng hắn là một người đơn thuần tốt đẹp nhất, liếc mắt một cái có thể hiểu rõ. Đối với nàng tình thâm. Trong lòng hắn cỡ bao nhiêu cười nhạo nàng ngu dốt, cỡ bao nhiêu đắc ý, ngay cả một tia hoài nghi cùng phản kháng nàng đều không có.

Từng trận đau thắt truyền đến.

Nàng vẫn mạnh mẽ cười: “Vàng thật sự là một thứ tốt, long ỷ của phụ hoàng cũng làm bằng vàng. Trách không được ai ai cũng thích vàng, thời điểm bần cùng có thể đem bán, khi phú quý giàu sang có thể đem ra khoe. Lúc chết, còn có thể nuốt nó.”

Triển Ẩn toàn thân chấn động, dồn sức bắt lấy đầu vai A Viên, nói không thành tiếng: “A Viên, nàng nói cái gì, nàng nói bậy bạ cái gì đó?”

- “Triển Ẩn, ngươi không phải đưa cho ta lưu quang khóa đó sao? Thật sự cảm ơn ngươi. Hiện tại, ta cho ngươi sự đền bù như mong đợi.”

Ngón tay Triển Ẩn phát run: “Không, A Viên, A Viên, nàng gạt ta có phải không, nàng đừng làm ta sợ.”

A Viên chậm rãi đưa cánh tay lên cao, vạt áo rơi xuống, lộ ra cổ tay trắng nõn như băng tuyết. Thứ nàng ngày đêm không rời, lưu quang khóa, giờ phút này không còn trên cổ tay nàng.

Triển Ẩn như phát điên, kéo nàng ôm siết vào ngực. Nỗi sợ hãi phô thiên cái địa ùn ùn kéo đến, hắn hoảng loạn ôm lấy nàng, dùng toàn bộ khí lực toàn thân, tựa hồ chỉ có như vậy mới giữ lại nàng mãi mãi bên mình.

Nàng cư nhiên dùng biện pháp như vậy trừng phạt hắn, làm cho hắn không còn một tia cơ hội để vãn hồi.

- “Đều nói hứa nguyện ở tam sinh tự rất linh, ta cư nhiên còn cầu nguyện cùng ngươi cửu thế. Ta thực sợ kiếp sau hội ngộ gặp ngươi. Ngươi ngày sau nhất định là ngôi cửu ngũ, nếu chuyển thế nhất định sẽ là người. Cho nên, ta thà luân hồi làm súc sinh, như vậy, sẽ không cùng ngươi dây dưa, vĩnh viên không gặp lại. Ngươi nhất định phải ở trên mộ của ta trồng một bụi cây mận gai, thời khắc nhắc nhở ta, phải nhớ, phải nhớ, vĩnh viễn đừng gặp lại ngươi.” Nàng đã muốn thống khổ đến cả người phát run, cơ thể chống đỡ không nổi, lại cố nén từng chữ từng chữ nói hết.

Triển Ẩn cả người như nhũn ra, nhưng lại không có khí lực ôm lấy nàng, hắn lảo đảo ngồi bệt xuống đất, nàng ngã vào trong ngực hắn, sắc mặt tái nhợt, ngay cả môi cũng một màu tuyết trắng. Hắn run lẩy bẩy, nước mắt rơi đầy trên khuôn mặt nàng, mơ hồ che mất dung nhan, hắn hoảng hốt vươn tay chà lau, muốn nhìn thật rõ ràng, dung nhan kia vĩnh viễn nhìn không đủ. Nước mắt trên mặt hắn, lau một tầng lại xuất hiện một tầng, nàng từ đầu tới cuối, chưa từng trước mặt hắn chảy một giọt nước mắt.

Mà hắn, tựa hồ đem toàn bộ nước mắt cả đời này chảy cạn.

Chương 60.1: Lời thề

tào tuyết dương

Triển Ẩn trở về phủ đã là đêm khuya, ánh trăng tròn vành vạnh, bóng cây lay động, trên núi tiếng gió so với bình thường phá lệ rét lạnh, giống như tiếng phụ nữ thấp giọng nức nở.

Xuyên qua hành lang gấp khúc liền thấy ngọn đèn ấm áp trong phòng ngủ. Hắn hận không thể ngay lập tức nhìn thấy nàng, bước chân có chút chần chờ. Trên hành lang kéo dài bóng dáng của hắn, có chút cô tịch.

Hắn thở sâu, khe khẽ đẩy cửa ra.

Kỳ quái là, tối nay nàng vẫn chưa ngủ. Ngồi trước ngọn đèn, cúi đầu ngưng thần. Nghe thấy tiếng cửa phòng mở, nàng ngẩng đầu đối hắn ôn nhu cười, tối nay ánh mắt của nàng phá lệ ẩm ướt.

Nhìn thấy nàng, tâm hắn liền sinh ra sự ấm áp ôn nhu, dần dần lan tràn đến toàn thân.

- “A Viên, nàng như thế nào còn chưa ngủ?”

Hắn đi qua, đem đầu nàng tựa vào lòng mình. Ngón tay tự nhiên vuốt ve mái tóc dài đen mượt. Trên người nàng có mùi thơm nhàn nhạt, là hương vị hắn lưu luyến nhất. Hắn hít thật sâu, muốn làm phai nhạt mùi máu tanh vương trên người mình.

Dù đã trễ, hắn vẫn muốn trở về nhà. Muốn gặp nàng, lại sợ nhìn thấy nàng. Chứng kiến nàng vẫn như trước đối với hắn, hắn liền thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy lại có thêm một ngày hạnh phúc, hắn chỉ có một mong muốn duy nhất là có thể cứ như vậy kéo dài đến vĩnh viễn. Nàng vẫn là một A Viên đơn thuần, hắn vẫn là trượng phu của nàng.

A Viên ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn hắn, khóe môi khẽ nhếch, cười cười.

- “Ta muốn nhìn một chút xem thử tương tư xa có phải hay không thật sự không cách nào ngủ yên.”

Triển Ẩn xoa xoa đầu nàng, thấp giọng nói: “Ta gần đây bề bộn nhiều việc, cũng không thể trở về sớm với nàng. Nếu không ngủ được thì nàng cứ đốt hương đi.”

- “Được.”

A Viên sâu kín đáp một tiếng, vẻ mặt hoảng hốt.

Triển Ẩn kéo ghế qua ngồi ở bên cạnh nàng, bàn tay ôm lấy khuôn mặt nàng nói: “Sao còn mất hứng thế kia? Có phải trách ta trở về quá muộn?”

A Viên nheo mắt, đôi mắt nàng vốn tròn to giờ phút này hơi híp lại, khóe mắt thoáng lạnh, lại có một loại quyến rũ khó nói.

Triển Ẩn trong lòng rung động, hôn lên.

Nàng không thẹn thùng né tránh cũng không nhiệt tình đáp lại, chính là thản nhiên cười, tùy ý hắn hái hoa thơm trái ngọt. Thế nhưng đôi mắt không hề khép lại, cứ như vậy nhìn thẳng vào hắn.

Triển Ẩn có chút kỳ quái, dừng lại hỏi: “A Viên, rốt cuộc làm sao vậy, vì sao nàng nhìn ta như thế?”

Nàng mỉm cười chớp mi, chăm chú nhìn hắn, sau một lúc lâu mới buồn bã nói: “Ta muốn nhìn một chút, xem có thể hay không nhìn thấu lòng chàng.”

Triển Ẩn ngẩn ra, cánh tay buông thõng xuống.

A Viên tiếp tục nói: “Triển Ẩn, ta gả cho chàng nửa năm, cũng không sinh được hài tử cho chàng, ta nghĩ, cũng nên chọn thêm vài thị thiếp giúp Triển gia duy trì hương khói mới phải.”

Triển Ẩn mi sắc vừa động, ngược lại có chút tức giận: “A Viên, không cần nói như vậy, chúng ta thành hôn mới nửa năm mà thôi, nàng còn trẻ. Ta cũng không cần thị thiếp gì đó, có nàng là đủ rồi.”

Thật không? A Viên cười có chút thống khổ: “Ta về sau cũng không thể sinh con, chàng có biết không?”

- “Nàng nói cái gì?” Triển Ẩn cả kinh, thanh âm chợt đề cao.

A Viên nhìn hắn kinh ngạc, tiếp tục cười hỏi: “Triển Ẩn, có loại dược thảo tên là cây mận gai, chàng có biết ở đâu có?”

Sắc mặt Triển Ẩn chuyển trắng, hắn đang khẩn trương, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Một tia hy vọng cuối cùng trong A Viên rốt cuộc cũng tan thành mây khói. Hắn quả nhiên cái gì cũng biết, buồn cười là chính mình còn muốn giúp hắn bào chữa, hy vọng hắn cũng không hay biết gì. Hóa ra tất cả đều chỉ lừa gạt một mình nàng thôi.

Nàng cười đứng lên, bình tĩnh nói: “Triển Ẩn, chàng muốn ta chết, cần gì phải phí nhiều tâm tư như vậy, vì sao không cho ta một cái chết thống khoái? Tương tư xa, phải tới năm tháng nào ta mới mất mạng?”

Triển Ẩn cả người chấn động, sắc mặt trắng bệch như tuyết.

Nàng từ từ thở dài một tiếng, thấp giọng nói: “Người Triển gia thật sự biết cách nhẫn nại, nhưng là, ta lại chờ không kịp.”

Trong lòng Triển Ẩn run lên, tiến lên từng bước bấu chặt lấy đầu vai nàng: “A Viên, nàng đã nghe được những gì?”

- “Đúng vậy, cái nên biết cũng đã biết, cái không nên biết cũng đã biết, ta đều đã biết. Mộ Dung Lan Ẩn thật sự là người tốt, không để ý đến sự an nguy của bản thân còn muốn mang ta rời đi, cùng với ta đến Yến quốc song túc song phi. Hắn đối với ta thực sự là si tình, hắn sẽ không ghét bỏ ta sao? Không chê ta ngu ngốc, nữ nhân tàn hoa bại liễu sao? Hắn thật sự quá si tình a.” A Viên ha ha cười, rưng rưng muốn khóc lại khóc không ra nước mắt.

Nàng đều đã biết! Giờ khắc này, hắn cảm thấy vô cùng sợ hãi. Sợ đến hoảng hốt, hỗn loạn kinh hoàng, trước ngực phát đau, cổ họng như bị đè nghẹn, không biết nên nói như thế nào, nói cái gì? Hắn thống khổ nhắm chặt hai mắt nói: “A Viên, nàng không cần nói như vậy, nàng nói như vậy chẳng khác nào lấy đao đâm vào tim ta, nàng có biết không?”

- “Thật không, ngươi xem, trong lòng ta cũng cắm một cây đao này, ngươi xem!” A Viên đột nhiên đem vạt áo trước ngực xé ra, da thịt trơn bóng dưới ánh nến trắng noãn như ngọc, trước ngực kịch liệt phập phồng, ánh mắt của nàng phát sáng đến dọa người, thẳng tắp nhìn Triển Ẩn, nhìn người nàng đã từng muốn phó thác cả đời, đem nàng lừa gạt đến tuyệt lộ.

- “A Viên, nàng hãy nghe ta nói.” Triển Ẩn đau lòng vô cùng, đem y phục của nàng che lại, Ngón tay chạm vào da thịt nàng, lại do dự buông xuống. Lúc này, hắn tựa hồ không dám đụng vào nàng.

A Viên cười cười: “Ta thay cha ta chịu tội có được không? Cha ta thực có lỗi với một nhà ngươi, cho nên các ngươi muốn báo thù. Ta không oán hận ngươi, tuyệt không hận. Ta hận chính mình, hận mình quá xuẩn ngốc, bởi vì biết có người thích mình, mà vui mừng hạnh phúc đến quên cả trời đất. Trên đời này chắc chắn không có người thứ hai.”

- “A Viên, không phải như thế. Ta thực sự rất yêu nàng. Ta thật tình muốn cùng nàng.”

Nàng có chút si ngốc nhìn hắn, dung nhan tuấn mỹ ấm áp, mặc dù nằm ở bên cạnh hắn vẫn thường mơ đến dung nhan của hắn, nghĩ đến cả đời sẽ mãi không xa rời…