Chương 8.2: Tiểu biệt

1510461_697291037001530_1722552546_n

Họa Mi sơn trang, Thư Thư chắp tay đứng, giống như nghênh đón khách quý.

Hắn cười cười, hứng thú nhìn Tiểu Từ: “Đi rồi quay lại, xem ra ngươi thực sự băng tuyết thông minh.”

Rõ ràng là lời tán dương nhưng từ trong miệng hắn lại mang theo cảm giác mát mẻ. Không hiểu vì sao, vừa nhìn thấy hắn, Tiểu Từ liền cảm thấy lạnh cả người. Nàng đứng phía sau Kế Diêu, cầm chặt tay hắn. Tay hắn chỉ có chút giật mình, rồi tùy ý để nàng nắm chặt.

Kế Diêu đi thẳng vào vấn đề: “Ngươi hạ độc nàng?”

Thư Thư giương mi mắt: “Không có.”

Tiểu Từ cả giận nói: “Nói dối! Ta tuy rằng không phải là cao thủ gì, nhưng một chút dấu hiệu trúng độc đơn giản chẳng lẽ không nhận ra, ngươi rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì?”

Thư Thư cười lớn: “Ta biết sư phụ ngươi là cao thủ dụng độc, tự nhiên, ngươi cũng biết một biết hai. Cho nên ta cũng không hao tâm tổn trí hạ độc. Độc của ngươi, là tự mình mắc phải, đừng trách ta.” Hắn phe phẩy quạt, cười rất đắc ý, cũng thật vô tội.

Tiểu Từ hít một ngụm khí lạnh, quả nhiên là trúng độc. Cẩn thận hồi tưởng, lại không biết mình khi nào thì bị dính.

Kế Diêu vung trường kiếm đặt lên vai Thư Thư, mui kiếm đã muốn chạm vào cổ hắn. Bất thình lình, nhưng Thư Thư căn bản lại không có ý tránh né, chỉ dùng ngón tay kẹp vào mũi kiếm, cười thành tiếng, vẻ mặt không sợ hãi.

 - “Nàng mấy ngày trước cắn ta. Ta quên không nói, máu ta có độc, tuy rằng không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cũng đủ làm cho người ta choáng váng. Bất quá thời gian dài, rốt cuộc như thế nào, ta cũng không rõ.”

 - “Ngươi!” Tiểu Từ tức giận, nguyên lai lại có người như vậy, quả nhiên là ác nhân, ngay cả máu cũng đều có độc!

 - “Đem giải dược ra đây.” Kế Diêu nhìn hắn bộ dáng thực chán ghét, cũng lười cùng hắn nhiều lời, chỉ dùng kiếm trong tay nói chuyện.

Thư Thư lấy tay chạm vào lưỡi kiếm, thanh âm nhàn nhã: “Giải dược ta tự nhiên là có, bất quá ta muốn thỉnh Kế công tử giúp ta làm một chuyện.”

 - “Chuyện gì?”

 - “Ta muốn mời sư phụ nàng đến Họa Mi sơn trang một chuyến, không có gì quan trọng, bất quá là muốn nàng chữa bệnh cho một bằng hữu của ta, nghe nói nàng là người duy nhất có thể trị khỏi bệnh này.”

Kế Diêu do dự một lát, nhìn thoáng qua Tiểu Từ, nói: “Được, ngươi đưa giải dược cho nàng, ta đi.”

 - “Việc này, ngươi mời sư phụ tới, ta tự nhiên đưa cho nàng giải dược, ngươi nghĩ rằng ta thích lưu nàng lắm sao, chưa từng thấy qua nữ nhân nào như nàng, xảo trá tai quái một khắc sống không thể yên ổn.” Hắn liếc mắt nhìn Tiểu Từ một cái, chậc lưỡi hai tiếng, lại nói: “Cũng không biết ai về sau số khổ cưới nàng, chỉ sợ bị giày vò đến chết.”

Tiểu Từ tức giận suýt chút nữa quay lưng bỏ đi.

Kế Diêu nhưng lại lạnh nhạt cười: “Việc này không nhọc công tử lo lắng. Bất quá, không lấy được giải dược, ta sẽ không đi. Đối với quân tử, ta thủ tín, đối với tiểu nhân thì phải đề phòng.”

Thư Thư thân thể cứng đờ, cười nói: “Được. Giải dược ở chỗ này, ta trước cho nàng ăn vào, nếu ta làm quân tử, Kế công tử có hay không cũng sẽ làm quân tử?”

 - “Đương nhiên.”

 - “Kế Diêu, đừng nghe hắn.”

Kế Diêu cầm tay nàng.

Thư Thư lấy ra một viên thuốc, ném qua. Kế Diêu vung trường kiếm, quét lấy viên thuốc đưa cho Tiểu Từ.

Tiểu Từ nhìn viên thuốc, có chút lo lắng.

 - “Không sao, ngươi ăn nếu không tốt, ta sẽ đem xương cốt hắn hầm canh cho ngươi bồi bổ cơ thể.”

Kế Diêu nhìn Tiểu Từ nói một câu, mâu quang vừa chuyển, dừng ở trên người Thư Thư, cười nhẹ, ánh mắt sắc bén như mũi kiếm lao đến.

Tiểu Từ bật cười, nuốt viên thuốc, nói: “Ta mới không cần uống canh độc, sợ tim phổi thối rữa.”

Thư Thư giật giật khóe miệng, trong lòng có chút thất bại, ở trong lòng nàng, hắn ti bỉ, vô sỉ, hiện tại còn độc như xà.

Viên thuốc mát lạnh, như một dòng suối chảy vào lục phủ ngũ tạng. Tiểu Từ từ nhỏ chơi đùa với dược thảo, giờ phút này cũng biết phân biệt được thật giả, vừa lòng đối Kế Diêu gật đầu cười.

Kế Diêu yên lòng, đối Thư Thư nói: “Được, ta bây giờ đi dược vương cốc.”

 - “Nàng, phải lưu lại.” Thư Thư dùng đầu quạt chỉ Tiểu Từ, cười nói.

Tiểu Từ nắm chặt tay Kế Diêu, cả người lạnh lẽo, không vui nói: “Vì sao?”

 - “Nếu các ngươi bỏ chạy, ta chẳng phải ở nơi này ngốc chờ?”

 - “Chúng ta không phải loại tiểu nhân tỉ bỉ như ngươi.”

 - “Việc này, lòng người không thể không phòng, Kế công tử vừa rồi đã đáp ứng, ta làm quân tử, như thế nào, Kế công tử muốn đổi ý sao?”

Kế Diêu bất đắc dĩ, nhưng thấy vừa rồi hắn cũng có thành ý giao ra giải dược, lưu Tiểu Từ ở lại chẳng qua là sợ hắn thất tín chạy lấy người. Hắn suy nghĩ một lát, nói: “Được, nàng lưu lại, bất quá nếu ngươi dám đụng vào một sợi tóc của nàng, kiếm của ta sẽ không lưu tình.”

 - “Vậy, Kế công tử vẫn nên kiểm tra xem trên đầu nàng có bao nhiều sợ tóc đi, bản công tử không thể đảm bảo nàng tưởng niệm người nào đó, không có cách nào giải sầu, chính mình giật đứt tóc.” Thư Thư ở trên người Kế Diêu và Tiểu Từ quét qua quét lại vài lần, ý tứ không cần nói cũng biết.

Tiểu Từ vừa thẹn vừa giận, vụng trộm liếc nhìn Kế Diêu, không biết có phải do mặt trời chiếu vào, sắc mặt hắn thoáng có chút hồng.

Nàng giật mình, lại nghe Thư Thư cười gượng. Nàng hung hăng trừng mắt nhìn hắn, hận không thể lấy một quả trứng gà nhét vào miệng hắn, lại dùng trứng gà che đi đôi mắt phượng kia.

Kế Diêu thấp giọng nói: “Ta đi tìm di nương, ngươi ở lại đây cẩn thận một chút. Ta phóng ngựa đi bất quá chỉ mất vài ngày, ngươi an tâm chờ ta.”

 - “Được.” Tiểu Từ bất đắc dĩ đáp ứng, nhìn thoáng qua Thư Thư, đã thấy hắn ý cười thoải mái. Kế Diêu rút tay về, lòng bàn tay nàng đột nhiên cảm thấy lạnh.

Hắn nhảy lên ngựa, giục ngựa phóng đi.

Lòng bàn tay trống rỗng lan tràn tới tận tâm, nàng phóng mắt ra xa nhìn bóng con tuấn mã cùng y phục trắng như tuyết của hắn. Họa Mi sơn trang trên đường đầy liễu rủ, bóng dáng hắn biến thành một điểm trắng, dần trở nên mơ hồ rồi phút chốc không thấy nữa.

 - “Tiểu Từ cô nương, vẫn là trở về đi, chớ để gió thổi rớt mấy cọng tóc, Kế công tử quay về lại muốn hầm xương ta nấu canh.”

Thư Thư ngữ điệu lạnh lẽo tận xương, lại mang theo vài phần trêu chọc, chiết phiến trong tay phe phẩy vài cái rồi khép lại, quay người đi vào thôn trang.

Chương 8.1: Tiểu biệt

6aa3df83gw1eevnfgeu15j20zg0l947b

Ánh trăng như nước, chuyện cũ xa xôi.

Mười năm trong núi, năm tháng tựa như một dải lụa mềm ngâm trong nước, êm dịu đẹp đẽ. Mà những ngày qua quả thật là một cơn ác mộng, như hòn đá ném xuống mặt hồ, nổi lên gợn sóng. Nếu không phải Kế Diêu, nàng giờ phút này chỉ sợ đã tự tuyệt ở Liễu Sao các. Nhớ tới Thư Thư, nàng không khỏi rùng mình. Nguyên lai trên thế gian còn có nam nhân như vậy, cùng với Kế Diêu hoàn toàn bất đồng. Nếu Kế Diêu là trời quang trăng sáng, hắn chính là sóng ngầm cuồn cuộn, nghĩ đến đây nàng âm thầm ảo não, mới vừa rồi hẳn là ỷ vào có Kế Diêu làm chỗ dựa, hung hăng mắng hắn vài câu hả giận.

Nghĩ vậy, trong lòng nàng dễ chịu hơn nhiều, dần dần bình tĩnh trở lại.

Nàng nằm xuống giường kéo chăn, nghĩ đến Kế Diêu vừa rồi ở trong này ngủ, dưới chăn giống như còn sót lại hơi ấm của hắn, một loại hơi thở làm cho người ta cảm thấy an lòng, chính là như người bệnh trông mong có thuốc lâu ngày, rốt cuộc tâm định như nước.

Nàng bên môi hiện lên một nụ cười yếu ớt, suy nghĩ dần dần trôi xa, mông lung vào giấc ngủ.

Trời vừa hửng sáng, Kế Diêu đứng trước phòng Tiểu Từ, bàn tay nâng lên lại hạ xuống, qua vài lần, rốt cuộc gõ cửa. Không có động tĩnh.

Hắn nhìn chính mình một một đôi chân trần, bất đắc dĩ đập cửa, vẫn không có động tĩnh.

Trong lòng hắn cả kinh, đẩy cửa ra, nhìn thấy trên giường có người, nhất thời thở phào nhẹ nhõm.

Hắn khẽ đi tới trước giường, mặc giày vào, vừa nâng mi mắt thấy nàng vẫn còn đang ngủ, trên giường rơi xuống từng tia nắng sớm, mơn man trên lông mi nàng, có một cái bóng nho nhỏ.

Hắn thở dài, Kỳ thật trong lòng nghĩ lại mà sợ không thôi.

Ngày ấy, hắn mang theo phong thư xuống núi, hỏi qua rất nhiều người nhưng không ai biết Hoạ Mi sơn trang. Sau đó hắn tìm Tiểu Chu, mới biết hóa ra Họa Mi sơn trang ở kinh thành, có tiếng trên giang hồ đã hai mươi năm.

Hắn giục ngựa chạy tới kinh thành, không đến nửa ngày, đến được Họa Mi sơn trang, lại nghe hạ nhân cho biết chủ nhân đã đi Liễu Sao các. Đợi hắn biết Liễu Sao các là thanh lâu, suýt chút nữa tim phổi nứt ra.

Hoàn hảo, ông trời hậu đãi, nàng bình yên vô sự, bất quá xem ra bị dọa không nhẹ, suy nghĩ lại có chút hồ đồ, đêm qua, vừa hôn vừa nói một câu kia, thực là dọa chết hắn. Thực ra, nàng rất hiếm khi như thế. Nhớ tới hai năm sống chung gây sự vô cớ, khóe môi hắn có chút nhếch lên, vừa buồn cười vừa tức giận.

Nàng trở mình một cái, cúi đầu khẽ rên rỉ, mày càng nhíu chặt. Dưới chăn lộ ra nhiều mảng máu loang lổ. Kế Diêu cả kinh, nhẹ nhàng vén chăn lên. Chỉ thấy miếng vải bố trên chân của nàng, mơ hồ có vết máu. Hắn sờ sờ, xương cốt hoàn hảo, lại nhớ tới đêm qua đi đường cũng coi như không có gì trở ngại, cuối cùng yên tâm, ngồi xuống bàn chờ nàng tỉnh lại. Nắng sớm từ cửa sổ từng tấc từng tấc tràn vào. Đuôi lông mày của nàng dần dần giãn ra, lông mi chớp chớp, con ngươi chuyển động vài cái, mi mắt lật mở, giống như lá xuân ba tháng, tinh tế mềm mại.

Hắn lặng yên bước ra khỏi phòng, đóng cửa.

Tiểu Từ vươn vai, vừa tỉnh lại nháy mắt đã cảm thấy hồi hộp, nhìn thoáng qua hành lý trên bàn, hết thảy đều trôi qua. Có hắn ở đây.

Giày hắn không còn, nói vậy hắn đã sớm tới. Bây giờ đang ở đâu?

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, trong lòng nàng vui vẻ, khóe môi khẽ giương lên.

Kế Diêu đẩy cửa bước vào, trong tay cầm một cái khay, mùi cháo bay tới thơm ngát, nàng đói bụng một đêm, cái mũi hấp háy, trong lòng càng thêm vui mừng.

 - “Nhanh ăn đi.”

Hắn vì nàng chuẩn bị một bát cháo gạo, đặt lên bàn, lại lột một quả trứng gà để vào trong, trứng gà nháy mắt chìm nghỉm.

Tiểu Từ cứ như thế nhìn bóng lưng của hắn, lưng hắn cũng không dày rộng, nhưng lại thẳng tắp như núi, làm cho người ta an tâm, tựa hồ như trời có sập, hắn cũng có thể lấy tay chống đỡ.

Nàng chậm rãi đi qua, đứng ở phía sau hắn, rất muốn đưa tay ôm lấy thắt lưng hắn, dán vào lưng hắn lắng nghe nhịp tim đập. Nhưng là, nhớ tới nụ hôn trên trống trơn đài, nhớ tới đêm qua hắn chạy trối chết, nàng chỉ biết cười khổ.

 - “Ăn đi, ta phải đi mua một con ngựa.”

 - “Vì sao?”

 - “Ta sợ nó không chịu được sức nặng của hai người.”

Tiểu Từ lẩm bẩm một tiếng: “Đêm qua không phải cũng hai người cưỡi đó sao.”

Kế Diêu nghẹn họng, hai người cưỡi một ngựa, chỉ sợ qua vài ngày trên giang hồ sẽ truyền đến lời ong tiếng ve. Hắn không thể nói rõ, Tiểu Từ tính tình tùy ý, từ nhỏ sống trong núi quen tự do, làm sao biết miệng lưỡi thế gian đáng sợ như thế nào. Hắn quay đầu nhìn nàng, chỉ chỉ vào chén cháo trên bàn.

 - “Mua ngựa rồi mua y phục cho ngươi, ngươi thế này làm sao ra đường.” Trong mắt mắt rõ ràng mang theo thương tiếc, nhưng ngữ khí lại lạnh lùng.

Tiểu Từ nhìn xuống tà váy của mình, ngượng ngùng cười cười. Nàng ngồi đối diện hắn, ăn một ngụm cháo liền không tự chủ liếc mắt nhìn hắn một cái, dưới nắng sớm khuôn mặt hắn càng thêm vài phần tuấn dật.

Ăn cơm xong, Kế Diêu kéo nàng đi chợ ngựa. Dọc đường, cảnh xuân tươi đẹp hiện ra trước mắt, gió xuân phơi phới lướt qua tay, khẽ vuốt ve vỗ về.

Người ở chợ ngựa không nhiều, Kế Diêu chọn một con, quay đầu đối Tiểu Từ nói: “Lại đây thử xem.”

Tiểu Từ theo lời đi qua, hắn đỡ lấy cánh tay nàng, thân thể nàng khẽ động, ngồi ở trên lưng ngựa, không biết vì sao đột nhiên cảm thấy choáng váng, trước mắt mơ hồ, nàng một phen nắm lấy tay Kế Diêu, nhảy xuống ngựa.

 - “Làm sao vậy?”

 - “Ta có chút khó chịu, đầu choáng váng.”

Hắn hỏi một câu: “No quá?”

Tiểu Từ liếc mắt nhìn hắn, chưa từng nghe qua no đến chóng mặt.

Hắn đỡ cánh tay nàng, nhìn xung quanh một chút, nói: “Đi tìm y quán xem sao, có thể do bị hoảng sợ.”

Tiểu Từ miễn cưỡng đi vài bước, đột nhiên dừng lại, không yên nói: “Bệnh trạng này rất giống bị trúng độc, bất quá, đồ ăn mấy ngày nay ta đều lưu ý qua, cũng không thấy dấu hiệu hạ độc.”

Kế Diêu sắc mặt lạnh lùng, suy nghĩ một lát nói: “Thư Thư, sau khi chúng ta rời đi cũng không truy đuổi, có phải đã hạ độc ngươi, biết chúng ta sẽ phải về tìm hắn.”

Tiểu Từ biến sắc, cắn răng dậm chân nói: “Tiểu nhân bỉ ổi.”

Kế Diêu nắm trường kiếm, thản nhiên cười: “Hắn không phải là đối thủ của ta.”

Hắn cười như ánh mặt trời chiếu sáng trên đầu, đem sự sợ hãi của nàng từng chút đánh tan.

Chương 7.2: Phản kháng

4a07e4f1g999e2206a1da690-1

Tiểu Từ run nhè nhẹ, thầm than người ở kinh thành này như thế nào đều máu lạnh như thế, nhìn thấy một thiếu nữ bị truy đuổi, nhưng lại không có một người tiến đến hỏi thăm giúp đỡ.

Ánh mắt hắn khẽ đảo, đem nàng đang ngồi dưới đất ôm lấy, trên mặt lập tức thay bằng biểu tình dịu dàng thắm thiết. Người qua đường nhìn thấy, xem ra là một đôi uyên ương vui đùa ầm ĩ, nữ tử bản tính đùa dỡn, nam tử rộng lượng dung túng. Thư Thư bộ dáng phong lưu phóng khoáng, biểu tình quan tâm săn sóc, cuối cùng đưa đến vài cái ánh mắt ái mộ của nữ tử hai bên đường.

Tiểu Từ miệng không thể nói, thân không thể động, liền như vậy để hắn ôm đến xe ngựa. Lên xe ngựa, buông mành, vẻ tươi cười của hắn biến mất sạch sẽ.

 - “Hôm nay là lần đầu tiên ngươi được ra ngoài, cũng là lần cuối cùng. Ta không có tính kiên nhẫn, cũng không muốn ép buộc ngươi, ba ngày sau sư phụ ngươi không đến, ta liền mang ngươi đi nơi khác.”

 - “Nơi nào?”

 - “Đến lúc đó ngươi sẽ biết.”

Tiểu Từ đang muốn hỏi tới cùng, lông mày chợt nhíu chặt, đau đớn hít một hơi. Nguyên lai lúc nãy chạy trốn, trên chân không biết từ khi nào bị cắt một đường, giờ phút này bắt đầu cảm thấy đau.

Thư Thư cười lạnh một tiếng: “Tự làm tự chịu.”

Tiểu Từ tay chân không thể động, mắt thấy trên chân máu không ngừng chảy, Thư Thư thế nhưng nhắm mắt dưỡng thần. Nhất thời vừa giận vừa tức, mắng: “Tiểu nhân, vô sỉ, ti bỉ!” Mắng nửa ngày, lại không tìm thêm được từ nào khác, chỉ đem vài từ lăn qua lộn lại thay phiên dùng, mắng ba lần, đã thấy Thư Thư nở nụ cười.

Tay hắn vừa nhấc, máu của nàng đã ngừng chảy, lại xé váy của nàng, đem chân nàng quấn lại cẩn thận.”

 - “Quả nhiên là cứng đầu, ngươi có biết, chân của nữ nhân chỉ để cho một mình trượng phu xem không, đáng tiếc, hôm nay ngươi để cho bao nhiêu người nhìn, chẳng lẽ là muốn…” Hắn cố ý không nói tiếp, ánh mắt đùa giỡn cùng chế nhạo.

Tiểu Từ suýt chút nữa hôn mê.

Trở về Họa Mi sơn trang, Tiểu Từ lại bị khóa trong sương phòng, hắn quả nhiên nói được làm được, suốt ba ngày chỉ đưa tới đồ ăn, nhưng lại không cho nàng bước ra khỏi cửa phòng nửa bước.

Nàng từ nhỏ lớn lên ở vùng sơn dã tự do tự tại, như thế nào có thể chịu nổi bộ dáng của một tiểu thư khuê các. Nàng đem từng tấc trong phòng sờ tới sờ lui nhiều lần, cũng không tìm thấy bất cứ biện pháp nào có thể chạy trốn. Cuối ngày thứ ba, nàng có chút khẩn trương đứng lên, hắn tiểu nhân như vậy, nói sư phụ ba ngày không đến, sẽ đưa nàng đi, xác định không phải nơi nào tốt.

Chẳng lẽ là câu lan (nơi hát múa và diễn kịch)? Nghĩ tới đây, nàng túm lấy một cái bình sứ ném xuống đất, một thanh âm thanh thúy vang lên, những mảnh vỡ đầy đất lấp lánh ánh sáng, giống như trái tim tuyệt vọng và sợ hãi.

Thư Thư đẩy cửa bước vào, nhìn những mảnh vỡ đầy đất, cười nói: “Như thế nào, cô nương luẩn quẩn trong lòng, muốn cắt tay hay là cắt cổ?”

Tiểu Từ lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn một cái, yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng nhẹ, trúc ảnh phù tường, trong lòng nàng dâng lên một hy vọng xa vời, hắn nếu biết nàng bị bắt, sẽ đến cứu nàng sao? Nàng thở dài một tiếng, lại phủ quyết suy nghĩ của chính mình. Hắn kiên quyết rời đi, như chim bay về trời, cá bơi về biển. Như thế nào có thể quay đầu? Hơn nữa hắn căn bản không biết tình cảnh hiện tại của nàng?

Thư Thư có điểm kinh ngạc nhìn nàng giờ phút này ánh mắt mê ly lạnh nhạt, nàng mặc dù ở đây, nhưng tâm tư lại lơ lửng chốn nào rồi. Ánh mắt khẽ u sầu phiền muộn giống như ánh trăng giữa sương mù, khiến người ta nhịn không được muốn chạm vào.

Hắn có một khắc thất thần, ngược lại giật mình thoát ra.

Một lát phân phó tiểu nha đầu đến dọn những mảnh vỡ lộn xộn dưới chân bàn, cẩn thận đóng cửa lại, rời đi.

Khoảng sân rộng rãi, nửa bức tường trúc ẩn hiện như tranh, Thư Thư ở trong gió đứng yên chốc lát, cách cửa sổ vọng vào một câu: “Ta sẽ đợi sư phụ ngươi thêm một ngày nữa.”

Tiểu Từ ở trong phòng cười khổ, sư phụ nếu biết nhất định sớm đã tới rồi, ba ngày không tin tức, đã nói nàng ở lại dược vương cốc chưa trở về. Đáng tiếc, tính tình Thư Thư, cũng là quá cẩn thận hồ nghi đi. Hai người mới gặp đã hiểu lầm, ba ngày qua, Tiểu Từ cũng hao hết tâm tư muốn chạy trốn, ở trước mặt hắn cư nhiên không có một tia tín nhiệm. Cho nên, nàng nếu nói ba câu, đến hai câu hắn không tin, câu còn lại khẳng định bán tính bán nghi.

Ngày thứ tư, hắn xuất hiện thần sắc ngưng trọng, ở trong phòng Tiểu Từ trầm mặc một lát, hỏi: “Sư phụ ngươi đến tột cùng có phải Tiếu Vân tiên tử hay không?”

 - “Ta thật sự không biết.” Lời nói của Tiểu Từ giờ phút này đã không còn xúc động phẫn nộ như mấy ngày trước, mơ hồ có chút chột dạ. Mấy ngày nay, nàng cẩn thận nhớ lại, sư phụ xác thật rất giống người có nhiều bí mật, hàng năm đều có khoảng thời gian rời khỏi Cẩm Tú sơn đến dược vương cốc, có khi rất nhanh trở về, có khi lưu lại hơn hai tháng.

Thư Thư dùng chiết phiến gõ vào bàn, cười cười.

 - “Được, nếu nàng không đến, lưu ngươi lại cũng không ích gì, không bằng bán người, bù lại tiền cơm.”

 - “Ngươi nói cái gì?”

 - “Lỗ tai ngươi không tốt? Đến đây, ta ở bên tai lặp lại tỉ mỉ một lần.” Thư Thư quả nhiên tiến gần hơn một chút, Tiểu Từ sắc mặt tái nhợt, có chút phát run nhưng mạnh mẽ trấn định.

 - “Là ngươi bắt ta tới, không thể đổ lỗi cho ta, hơn nữa, tiền cơm mấy ngày nay ta sẽ bồi hoàn.”

 - “Vậy cũng không tính, phủ ta đồ ăn đều là trân bảo, rất đáng giá.”

 - “Keo kiệt, ti bỉ, tiểu nhân, máu lạnh.”

Thư Thư vỗ quạt, khen: “Bản lĩnh mắng chửi người có chút tiến bộ, dùng được nhiều từ hơn rồi.”

Tiểu Từ nuốt cục tức, hận không thể xé tan dung nhan bạch ngọc kia.

Hắn chậm rì rì đi tới, thuận tay điểm huyệt đạo của nàng, sau đó cười nói: “Ta vốn không kiên nhẫn, đợi nhiều hơn một ngày, coi như là tiện nghi cho ngươi.” Nói xong, hắn đối với người ngoài cửa phân phó: “Chuẩn bị xe ngựa, đi Liễu Sao các.”

Chương 7.1: Phản kháng

94a17a310a55b31976bc96ed43a98226cefc1746

Từ Định Châu đến Kinh thành không quá một ngày. Tới Họa Mi sơn trang trời đã tối như mực.

Tiểu Từ bị bắt xuống xe ngựa, chỉ thấy một tòa trang viên rộng lớn hùng cứ trong bóng đêm. Có bóng người qua lại, nhưng cũng thập phần yên tĩnh. Nếu không phải Thư Thư ở phía sau nàng tràn một cỗ lãnh khí, trang viên này thực giống những ngôi nhà bình thường, lộ ra vẻ tĩnh mịch cùng yên bình.

Người trông cửa đối với Thư Thư rất cung kính, xưng hô một tiếng: “Chủ nhân.”

Tiểu Từ dọc đường bị Thư Thư nắm chặt cánh tay, trực tiếp xuyên qua mấy gian lầu các, đến một cái đình viện. Đột nhiên từ trong phòng vang lên một tiếng khóc kiềm nén.

Thư Thư đẩy cửa phòng, trong phòng một phụ nhân xinh đẹp cả kinh ngẩng đầu, trên mặt đong đầy nước mắt. Nàng nhìn về phía Thư Thư nhẹ nhàng cúi chào, thanh âm nghẹn ngào tuyệt vọng: “Thuốc lão gia uống ngay cả một chút công hiệu cũng không có.”

 - “Mộ Dung phu nhân, bà cứ khóc sướt mướt như vậy minh chủ có thể tốt lên sao?” Thư Thư khẩu khí lãnh đạm lại không kiên nhẫn.

Phu nhân kia giật mình, cố nén tiếng nức nở, chỉ có đôi mắt vẫn còn hồng, điềm đạm đáng yêu.

Thư Thư bước lên nhìn thoáng qua người trên giường, quay đầu chau mày nhìn Tiểu Từ: “Ngươi có thể giải độc không?”

Tiểu Từ chần chừ một lát: “Ta chỉ biết một chút.”

Thư Thư kéo Tiểu Từ đến bên giường.

Người nằm trên giường là một trung niên nam nhân. Sắc mặt hồng nhuận an tường, chỉ như đang ngủ mơ, khóe môi mỉm cười, nhìn không ra có dấu hiệu trúng độc.

Tiểu Từ có chút kinh ngạc, sững sờ nói: “Ông ta hẳn là đang ngủ.”

Thư Thư ngón tay căng thẳng: “Hừ, ngủ bốn mươi ngày?”

Tiểu Từ sửng sốt, trong lòng cũng giật mình. Nhớ rõ sư phụ từng nói qua trước đây mình cũng như thế, mê man bảy năm. Sau đó, không biết sư phụ dùng biện pháp gì cứu mình tỉnh lại. Nói như thế, sư phụ thật sự là Tiếu Vân tiên tử trong miệng hắn? Cơ thể nàng cứng đờ, biểu tình có một khắc kinh hoảng, rơi vào trong mắt Thư Thư.

Hắn lớn tiếng hỏi: “Làm sao vậy?”

 - “Không có gì, ta chỉ là cảm thấy quái dị, lần đầu tiên nghe thấy chứng bệnh như vậy.” Tiểu Từ có chút bối rối, thấp đầu không dám để cho hắn thấy vẻ mặt của mình.

 - “Kiến thức hạn hẹp.” Thư Thư xem thường hừ một tiếng, nắm cánh tay nàng nói: “Đi theo ta.”

Tiểu Từ bị hắn đưa vào một gian sương phòng, bố trí tinh xảo lịch sự tao nhã.

Thư Thư đóng cửa lại, ôm cánh tay nhìn nàng: “Đợi ở chỗ này, đạo đãi khách của ta hơn ngươi gấp trăm lần, chờ sư phụ ngươi đến trị bệnh cho Mộ Dung Trực, ngươi có thể đi.”

Có kiểu đãi khách như vậy sao? Tiểu Từ yên lặng nhạo báng, cuối cùng nhẹ nhàng thở dài một tiếng, lầu bầu nói: “Nhưng là sư phụ không biết khi nào thì đến, nếu người vẫn không đến, ta chẳng lẽ bị ngươi giam lỏng mãi sao? Ngươi người này vì sao không phân rõ phải trái như vậy?”

 - “Nàng nếu như không đến, ta liền bán ngươi, trong kinh thành hẳn là kiếm được nhiều bạc hơn đi, đang cần một nữ tử đanh đá như vậy, khẩu vị mới mẻ.” Hắn rõ ràng giống như nói đùa, nhưng trong mắt vẫn hiện lên một tầng hàn ý.

Tiểu Từ chấn động, ngây ngẩn nhìn hắn khóa cửa phòng rời đi.

Hắn vừa đi, Tiểu Từ lập tức đến bên cửa sổ thăm dò, cũng đóng chặt, qua khe hở nhỏ ánh trăng lạnh tràn vào, trên mặt đất hiện lên một vùng sáng, thân ảnh nàng kéo dài ở bên trong, giống như vây hãm, không thể nào giãy dụa.

Màn đêm nặng nề, bóng tối vô biên.

Sáng sớm hôm sau, cửa bị đẩy ra, gió từ bên ngoài tràn vào, Thư Thư đứng ở cửa, bạch y phiêu dật. Nếu không phải biết thủ đoạn của hắn, chỉ nhìn đến hắn dung nhan tuấn mĩ cùng phong tư thanh khiết, thật sự là thoáng như tiên nhân.

Tiểu Từ từ trên giường nhảy xuống, đề phòng nhìn hắn.

Hắn chậm rãi thong thả bước vào, trên môi nở một nụ cười thản nhiên.

 - “Ngươi có phải hay không luôn chờ ta đến?” Hắn cười nhìn Tiểu Từ, ngữ khí đùa bỡn, trong mắt mơ hồ dâng lên một cỗ ái muội, tựa hồ cùng người ngày hôm qua uy hiếp nàng không quan hệ.

Tiểu Từ thấy thần sắc hắn hòa hoãn, giật mình. Nàng khép mi mắt, thấp giọng nói: “Đúng, ta đói bụng, nghe nói kinh thành có rất nhiều đồ ăn ngon, ngươi có thể mang ta ra ngoài mở mang tầm mắt không?”

Bộ dáng nhu thuận hiểu chuyện của nàng, đôi mắt mơ hồ ẩn dưới tầng lông mi dày, xác thực làm cho người ta thấy thương yêu. Thư Thư nhìn quen bộ dáng phản kháng không khuất phục của nàng ngày hôm qua, hôm nay nàng như vậy thật nằm ngoài dự kiến của hắn. Trái tim hắn không hiểu sao mềm nhũn nói: “Được, niệm tình thái độ của ngươi đêm qua xem như nhu thuận nghe lời, hôm nay ta sẽ tận tình làm một chủ nhà hiếu khách.”

Đông thành, độc nhất vị.

 - “Đây là trà lâu tốt nhất trong Kinh thành, như thế nào, ta có phải hay không đón tiếp nồng hậu, nhiệt tình hết lòng?”

 - “Ừm.” Tiểu Từ nhìn điểm tâm trên bàn, đối Thư Thư thản nhiên cười, sau đó không khách khí đứng lên.

Thư Thư thấy nàng khuôn mặt trong trẻo dịu dàng, ngoan ngoãn nghe lời, có vẻ thập phần nhu thuận đáng yêu, trong lòng cũng thả lòng hơn nhiều.

Bên trong trà lâu khách đến càng nhiều, Tiểu Từ ăn no bụng, có sức lực, nàng đứng lên nhìn Thư Thư cười ngọt ngào, đột nhiên nụ cười chợt tắt, hô to một tiếng: “Phi lễ a!”

Tất cả mọi người trong trà lâu đều nhìn lại, Thư Thư lúc này mới phát giác, Tiểu Từ không biết từ khi nào đã đem váy mình xé rách một đường, lộ hết cả bắp chân trắng noãn.

Nhất thời cả trà lâu đầy tiếng ồn ào huyên náo, công khai lên án Thư Thư.

 - “Mới sáng sớm, đã nổi sắc tâm như vậy, thật sự là nhìn lầm người.”

 - “Tiểu bạch kiểm, kéo hắn đi gặp quan.”

Tiểu Từ xách váy chạy xuống dưới lầu. Bàn ghế trong trà lâu chật chội, bước chân nàng lại cực kỳ nhanh nhẹn, tức thì bỏ xa Thư Thư.

Thư Thư cơn giận dữ nhất thời dâng lên cuồn cuộn. Hắn thả người nhảy xuống, Tiểu Từ ở phía trước chạy như điên, vân khởi cửu thức thế nhưng không kém, Thư Thư đuổi ra đường, lại chỉ nắm được góc áo nàng. Nàng cố tình chạy ra chỗ nhiều người, vừa chạy vừa hô “Cứu mạng”, “Phi lễ.”

Thư Thư chỉ cảm thấy thể diện mất hết, càng ngoan độc, cầm trên tay chiết phiến ném đi, lực đạo rất mạnh chiết phiến bay một đường đến đập vào chân Tiểu Từ, nàng ở phía trước quỵ xuống, ngã trên mặt đất.

Thư Thư tiến lên, điểm vào huyệt đạo của nàng, hừ lạnh một tiếng: “Ngươi quả nhiên không phải là người dễ bắt nạt, ta có ý tốt lại bị trở thành kẻ háo sắc.”

Chương 6.2: Gặp tai kiếp

6aa3df83gw1eemalef3jxj20zg0l9wky

Hắn thuận tay điểm huyệt đạo của nàng, một đường vác nàng xuống núi. Khi đi qua trống trơn đài, Tiểu Từ có chút hoảng hốt, nếu sáng nay giữ hắn lại, hiện tại nhất định sẽ không bị người ta mạc danh kỳ diệu bắt đi. Nhưng là, hắn cũng không bởi vì nàng mà lưu lại, hắn tâm tư cao xa, nơi này bất quá chỉ là chỗ dừng chân của hắn. Nghĩ đến đây, hai hốc mắt nàng đột nhiên ẩm ướt, một giọt lệ rơi xuống đọng lại trên đám cỏ xanh, giống như một giọt sương trong suốt.

Dưới chân núi một chiếc xe ngựa sớm đã đợi sẵn. Hai người nhìn thấy Thư Thư, cung kính hô lên một tiếng: “Chủ nhân!”

Thư Thư đem Tiểu Từ đặt lên xe ngựa, tức khắc lên đường.

Thư Thư ngồi đối diện nàng, hai người như hai mặt đối lập, bất quá khoảng cách chỉ bằng một gang tay. Hắn ánh mắt thâm thúy âm lãnh, vẫn đặt ở trên khuôn mặt của nàng. Tiểu Từ trong lòng vừa sợ vừa vội, nhất thời không tìm ra biện pháp thoát thân.

Đột nhiên ngón tay hắn khẽ động, giải á huyệt của nàng.

 - “Kỳ thật, tâm địa ta vô cùng tốt, người không đụng ta, ta không đụng người.” Hắn nhăn mặt cười, trong mắt nhưng lại có thêm vài tia lo lắng cùng nhu hòa.

 - “Như vậy còn trâng tráo đổi trắng thay đen, hiếm thấy, bội phục.” Tiểu Từ vẻ mặt ôn hòa tán thưởng.

 - “Cũng có thời điểm ngoại lệ, nếu gặp phải người ác độc, ta liền so với thủ đoạn của nàng còn ác độc hơn gấp bội.” Hắn cười hì hì, đưa ly trà lên nhấp một ngụm.

Tiểu Từ lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn: “Ngươi lưu lại phong thư kia chỉ sợ cũng như không, sư phụ chưa nói bao lâu sẽ trở về, có khi là sang năm cũng không biết chừng. Huống hồ, nàng cũng không phải là Tiếu Vân tiên tử gì gì đó, ngươi làm như vậy. thật sự là quá không rõ phải trái không có đạo lý.”

Hắn giống như để ngoài tai, lại hỏi: “Ngươi có biết ở kinh thành có một nơi tên gọi nhất phiến môn?”

Tiểu Từ trừng mắt nhìn hắn, không thèm nói.

 - “Nghe nói trên đời người tham tài nhất chính là môn chủ nhất phiến môn, nàng dựa vào việc bán tin tức mà sống, muốn giá cao bao nhiêu cũng được. Càng là việc cơ mật thì càng đáng tiền. Bất quá, tin tức của nàng chưa bao giờ sai, cho nên việc buôn bán càng thêm thịnh lượng.”

Tiểu Từ liếc mắt nhìn hắn một cái, vẫn không nói một lời nào.

 - “Ta tìm nàng, là vì muốn chữa bệnh cho một người, nàng thu ta một ngàn lượng bạc, mới miễn cưỡng nói bảy chữ: Tiếu Vân tiên tử Cẩm Tú sơn. Ta lại xuất ra một ngàn lượng, nàng nói thêm hai câu, một câu là nàng tuổi chừng bốn mươi, câu sau là nàng sẽ không gặp người. Ngươi nói hai ngàn lượng bạc lớn như vậy chỉ một nét bút tiêu phí, nàng có thể hay không gạt ta? Cho nên, ta không phải không có đạo lý, cũng không phải người không phân rõ phải trái. Chính là, nha đầu ngươi vô cùng ác độc, có bằng hữu phương xa đến, không những không đón tiếp, như thế nào nhẫn tâm đưa ta đến miệng gấu?”

Hắn khẽ phe phẩy quạt, có chút tiếc hận, có chút buồn bã, làm như thực ủy khuất.

Tiểu Từ có chút xem thường hắn kiểu cách, hừ một tiếng: “Thứ nhất, ngươi e rằng tìm lầm người. Thứ hai, cho dù sư phụ ta là Tiếu Vân tiên tử, ngươi dùng ta uy hiếp nàng như thế này, có tính là quân tử?”

Hắn giễu cợt một tiếng, mỉm cười nói: “Người quân tử an phận nghèo, người phóng khoáng hiểu vận mệnh, tiểu nhân lại không kiêng nể gì. Ta lo lắng cho cảnh túng thiếu, lại càng không an phận. Ngươi nói, có gì không tốt?”

Tiểu Từ sửng sốt, ý hắn đơn giản là không ngại làm tiểu nhân, tự nhiên cũng sẽ không cố kị cái gì gọi là phong thái quân tử.

Trong lòng nàng chợt lạnh, thấp giọng nói: “Ngươi là muốn nói, ta thành thật an phận dẫn sư phụ đến, nếu tưởng giở mánh khóe gì, ngươi liền không kiêng nể gì mà dùng mọi thủ đoạn, đúng không?”

 - “Tốt, không cần ta tốn nhiều lời. Thức thời.” Hắn cười, khoát tay giải huyệt đạo của nàng.

 - “Ngươi không có nội lực, ta cũng không cần phải đề phòng, chỉ cần ngươi thành thành thật thật theo ta, ta tự nhiên sẽ không làm khó dễ ngươi, ta luôn luôn thương hương tiếc ngọc.”

Tiểu Từ cười cười: “Được.”

Tóc có chút buông lỏng, che đi khuôn mặt của nàng, nàng nhẹ nhàng nâng tay rút một cây trâm bạch ngọc. Suối tóc đen nhánh xõa xuống, ngón tay chậm rãi quấn quanh sợi tóc, tay như ngọc, tóc đen như mực, hai màu đối lập như thế nhưng ở bên cạnh lại phi thường hòa hợp, Thư Thư sửng sốt, con ngươi khẽ đảo, giờ phút này còn có tâm tình đi sửa tóc, đúng thật là lâm nguy không sợ.

Nàng đem cây trâm ngậm chặt trong miệng, ngón tay cầm tóc, cuốn mấy vòng, sau đó lấy trâm cài đưa lên, đột nhiên cổ tay xoay ra phía trước, bạch quang chợt lóe, cây trâm đâm thẳng vào mắt Thư Thư

Thư Thư khoát tay, nắm chặt lấy cổ tay nàng, Tiểu Từ liền hung hăng cắn xuống cánh tay hắn. Thư Thư giận dữ, một chưởng đem nàng đẩy ra, lập tức điểm lại huyệt đạo của nàng.

 - “Ta có lòng tốt cởi bỏ huyệt đạo cho ngươi, ngươi lại không biết quý trọng. Quả nhiên không phải là kẻ dễ bắt nạt.”

 - “Ngươi mới là tiểu nhân bỉ ổi.”

 - “Thật không?” Hắn lạnh lùng cười, ngón tay đưa sang.

 - “Ngươi muốn làm gì?”

Tiểu Từ kinh hãi, cả người căng lên.

Hắn ở trên người nàng vuốt ve một lần, Tiểu Từ cả người phát run, hắn nếu làm dơ bẩn tấm thân trong sạch của nàng, nàng liền cắn lưỡi tự sát.

Thư Thư thấy thân thể nàng cứng nhắc, thu tay hừ nói: “Ngươi run cái gì? Bất quá chỉ là một dã a đầu, nghĩ đến bản công tử còn có thể chịu thiệt?”

Tiểu Từ mặc dù bị hắn nhục nhã, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 - “Chẳng qua, ngươi cắn ta một ngụm, ta phải làm thế nào để đòi lại đây?”

Ánh mắt hắn có chút tà khí, ở trên mặt nàng lưu luyến một lát, ngón tay xoa xoa cánh mũi của nàng: “Nếu cắn ở nơi này, sợ rằng về sau sẽ không gả được đi.”

Tiểu Từ hít một ngụm khí lạnh, tay của hắn lại vuốt ve lỗ tai nàng: “Nếu ở đây thì không việc gì, về sau lấy tóc che lại. cũng không ai nhìn thấy ngươi thiếu một lỗ tai.”

Tiểu Từ trong lòng run lên, đã thấy hắn đưa miệng đến. Nàng nhắm chặt hai mắt lại, suýt hôn mê.

Môi hắn dừng lại bên tai nàng, cười lạnh một tiếng: “Ngươi nhớ kĩ, an phận một chút, đừng ép ta ra tay.”

Hắn tách khỏi người nàng, ngửa mặt nằm ở trên xe ngựa, chiết phiến loáng lên một cái, giải huyệt đạo của nàng, xa xôi nói: “Kỳ thực, ta cũng rất nhàn, nếu ngươi cũng không ngại nhàn, không bằng chúng ta đấu một trận, trên đường giải khuây cũng tốt.”

Ngữ khí của hắn trào phúng mà trêu chọc, lại cười thập phần sảng khoái.

***************

Định châu đầu đường náo nhiệt rộn ràng, Kế Diêu không hiểu vì sao, trong lòng mơ hồ cảm thấy bất an.

Kế phủ ngay trước mắt, hắn đột nhiên xoay người quay lại hướng Cẩm Tú sơn.

Một đường đi không ngừng nghỉ, chỉ qua vài canh giờ, hắn đã chạy về tới trống trơn đài.

Gió xuân ấm áp mơn man…Dưới trống trơn đài một tảng đá phủ đầy rêu xanh biếc. Kế Diêu liếc qua trống trơn đài, có chút giật mình, ngay tại đây sáng nay, nàng đứng ở trên đài cao mỉm cười, phía sau là vạn trượng ánh sáng mờ ảo, một khắc ấy dung nhan nàng sáng bừng lên đẹp tựa ngàn hoa. Hắn giật mình, đi về phía Đào cư.

Cả gian nhà thập phần yên tĩnh, chỉ có vài con chim đậu trên ngọn cây hót ríu rít.

Hắn đi vào phòng trong lại không có một bóng người. Bếp lò phòng bếp lạnh như băng, hắn dạo qua một vòng, đột nhiên phát hiện trên bàn có một phong thư.

Chương 6.1: Gặp tai kiếp

c61ba51252898b59b8127b6d

Kế Diêu chạy như trốn khỏi trống trơn đài, thật lâu mới dừng bước chân. Ngón tay đặt trên môi, có chút đau. Nơi nàng cắn để lại một vết rách nho nhỏ, trở thành một cái gì đó, không thể đụng vào, một sự va chạm nhẹ cũng khiến lòng hắn dao động. Hắn buôn tay, bật dậy bỏ chạy thật nhanh. Từa hồ tiếng gió thổi bên tai có thể thổi tan đi sự khác thường trong lòng.

Sương mù dần nhạt, núi rừng như từ trong mộng tỉnh lại, cây cối tươi mát. Hai bên đường lục tục có vài người vội vàng xuống núi, đối diện lại có người hướng lên núi, hắn cẩm y hoa phục, phong thái không tầm thường. Đứng bên những sơn dân chẳng khác nào hạc giữa bầy gà, vô cùng nổi bật. Kế Diêu không khỏi nhìn thêm vài lần.

Đường núi chật hẹp, ánh mắt hắn khẽ đảo qua, ở trên mặt Kế Diêu dừng lại một lát. Kế Diêu chỉ cảm thấy ánh mắt của hắn dường như có thể câu hồn đoạt phách, thủy mà lượng, lại lộ ra khí lạnh.

Ở trước cổng Đào cư phơi dược thảo, ngón tay Tiểu Từ nhẹ nhàng xoa xoa cái sọt đựng đủ loại dược thảo, không yên lòng. Trước mắt vẫn là hình ảnh ánh mặt trời chiếu thẳng lên trống trơn đài, đó là ánh sáng đẹp nhất mà mười bảy năm qua nàng gặp.

Sắc mặt nàng dần dần ửng đỏ như son, si mê ngây dại rồi lại buồn vô cớ.

 - “Quấy rầy!”

Tiểu Từ bỗng cả kinh, không biết từ lúc nào đã có một nam tử đứng trước mặt nàng. Nàng đề phòng đứng lên. Tức thì từ trong ống tay áo thủ sẵn một cái chai nho nhỏ.

 - “Ta là Thư Thư, muốn tìm người.” Hắn mắt phượng híp lại, cẩn thận đánh giá Tiểu Từ, nàng đang trong độ tuổi thanh xuân tươi đẹp, mà người nọ nói Vân tiên tử năm nay đã gần bốn mươi, xem ra không phải là nàng.

 - “Thúc thúc?” Tiểu Từ có chút buồn bực, hắn bất quá mới hơn hai mươi tuổi, dám tự xưng thúc thúc.

 - “Đúng vậy, xin hỏi cô nương có biết Vân tiên tử?”

Tiểu Từ mất hứng đáp lại một câu: “Không biết”, hắn nhìn qua nhã nhặn tuấn mỹ, nhưng không có lễ độ thật thà chất phác như người miền núi, ánh mắt phát ra một cỗ cao cao tại thượng, ngạo khí cùng bá đạo.

Người nọ rõ ràng không kiên nhẫn, mắt phượng nhíu lại, ánh mắt sắc bén lộ ra hung quang:

 - “Cô nương, thỉnh nói thật.”

Chẳng lẽ ta lại không được phép lừa ngươi? Tiểu Từ đối với việc hắn tự xưng thúc thúc sớm đã nhịn không nổi, lại nghe khẩu khí không tin của hắn, càng thêm buồn bực. Nàng rất ít khi giao tiếp với người khác, những sơn dân nàng gặp ở đây đều hiền hòa chất phác. Người như hắn, nàng cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, không hiểu sao rất không thích.

Nàng thuận tay chỉ vào một hướng phía sau núi nói: “Từ đây đi thẳng lên trên, gặp một hang đá, nàng ở bên trong. Đúng rồi, lão nhân gia người rất thích mật, ngươi mang một vò đi, nàng sẽ gặp ngươi.”

Nói xong, nàng nín cười chỉ vào một vò mật ong dưới gốc cây.

Thư Thư lạnh lùng nói một tiếng: “Cáo từ!”. Ném xuống một lượng bạc, cầm vò mật ong lấy đi.

Tiểu Từ nhìn đĩnh bạc trên mặt đất, khóe miệng cong lên. Người này thật là vô lễ, bộ dạng ném bạc giống như bố thí cho khất cái không bằng. Nàng cũng chưa từng xin hắn. Bất quá, nghĩ đến hắn một lúc nữa nhìn thấy Huyền Chung, Tiểu Từ “xì” cười ra tiếng, trong lòng cũng hết giận.

Đem hắn dọa chạy là tốt rồi, ngọn núi kia có cái gì Vân tiên tử? Chẳng lẽ giống như trong sách vở, đến ngọn núi cũng biến được thành thần tiên?

Qua nửa canh giờ, đột nhiên trong viện “Ầm” một tiếng, Tiểu Từ ra Đào cư liền thấy, cư nhiên là Thư Thư!

Mật ong chảy xuống thành dòng, màu vàng hòa cùng màu đỏ của máu đầm đìa trên bàn chân gấu. Tiểu Từ một trận mê muội, vừa đau vừa giận: “Ngươi, ngươi giết nó?”

Thư Thư hừ lạnh một tiếng: “Tiểu nha đầu, ngươi tâm tư cũng thật ác độc.”

 - “Ngươi mới ác độc, nó bất quá chỉ là một con gấu nhỏ, căn bản không biết đả thương người!” Tiểu Từ lệ tràn mi. Nàng chỉ nghĩ hắn vừa thấy Huyền Chung sẽ bị dọa chạy, lại không ngờ hắn ngoan độc như thế, thế nhưng lại xuống tay với huyền chung.

Thư Thư ánh mắt âm lãnh, một chiêu ra tay.

Tiểu Từ không nghĩ hắn có võ, vội vàng triển khai từng bước, vân khởi cửu thức chiêu thứ nhất phong đến. Nàng phất ống tay áo dài, đá đến mặt Thư Thư, thân mình mượn lực lui lại. Thư Thư dính một chiêu, kinh ngạc nàng cũng biết võ, nhất thời vận mười phần công lực nghênh chiến. Trực diện so chiêu mới phát hiện nàng cư nhiên không có nội lực, bất quá ỷ vào dáng người linh động, tiến thối tự nhiên.

Thư Thư cười lạnh một tiếng, chỉ dùng cương mãnh cầm nã thủ, chưởng phong bao vây Tiểu Từ lại, kín không kẽ hở, chặt chẽ. Tiểu Từ vốn không có nội lực, dưới ghìm kẹp của Thư Thư không thể thoát thân. Vội vàng xoay cổ tay, dưới bàn tay phóng ra mê dược. Không ngờ hắn xòe quạt ra chắn lại, toàn bộ mê dược đều hấp thụ trên chiết phiến của hắn, cặp mắt phượng bỗng nhiên sáng lên.

Hắn lạnh lùng cười: “Quả nhiên, đã tìm đúng nơi.”

Hắn tiến lên vài bước, cầm nã thủ lập tức triển khai như mây bay nước chảy lưu loát sinh động. Tiểu Từ căn bản không có sức chống lại, qua loa ứng phó vài cái đã bị hắn tóm được, chợt bị điểm trúng huyệt đạo.

Trong lòng nàng thập phần kích động, vừa vội vừa tức lại sợ. Không ngờ tới người này lại vô lễ như vậy, không phân tốt xấu ở trước cửa nhà người khác giương oai.

Thư Thư cười lạnh một tiếng, một ngàn lượng bạc mua được tin tức quả nhiên không sai. Kỳ thật hắn sớm đem những vùng lân cận đảo qua vài lần, chỉ có trước cửa nhà nàng có dược thảo, chỗ ở cư nhiên gọi “Đào cư”, một cái tên lịch sự tao nhã như vậy hiển nhiên chủ nhà hẳn không phải sơn dân bình thường.

Hắn tăng thêm lực đạo, lạnh lùng hỏi: “Tiếu Vân tiên tử ở đâu?”

Tiểu Từ quét mắt liếc hắn một cái, cả giận: “Ta nói không biết.”

Thư Thư cười lạnh một tiếng: “Ngươi là không biết, hay không nói?”

 - “Ta không biết, nói như thế nào.”

Tiểu Từ cảm thấy người này thực sự chán ghét, vô lễ ngạo mạn tâm tư ngoan độc.

 - “Chủ nhân ở đây là ai? Ngươi cũng không biết?”

 - “Là sư phụ ta.”

 - “Nàng tên gọi là gì?”

 - “Ta không nói cho ngươi, bất quá quyết không phải là cái gì Tiểu Vân tiên tử.”

 - “Người này hẳn là bốn mươi tuổi đi?”

Tiểu Từ nghẹn họng, coi như ngầm thừa nhận.

Thư Thư cười cười: “Khi nào thì nàng trở lại?”

 - “Sư phụ ta ra ngoài đã gần một tháng, không nói khi nào thì trở về.”

 - “Thật không?” Hắn mắt híp lại, khẽ giễu cợt một tiếng, hiển nhiên không tin.

Tiểu Từ bất đắc dĩ thở dài, người này trời sanh tính đa nghi, vừa rồi chính mình đùa hắn một lần, lúc này xem ra hắn đối với lời nói của nàng căn bản không tin.

 - “Được, nếu ta tìm không thấy nàng, để cho nàng tới tìm ta cũng như nhau.”

Hắn giải huyệt đạo của nàng, một tay lắm lấy bả vai nàng, hơi hơi dùng sức ấn xuống, trên mặt lại cười: “Ta là Thư Thư, thư trong thư thái, thư là thư sách. Bây giờ ngươi để lại một phong thư, nói ngươi theo ta đi rồi, để cho sư phụ ngươi ba ngày sau đến Họa Mi sơn trang tìm ta.”

Tiểu Từ trố mắt kinh ngạc cho hắn là người bá đạo cũng không biết phân biệt phải trái, lại bị hắn quản chế, không thể không viết thư.

Chương 5.2: Nụ hôn đầu tiên

6aa3df83gw1ei29hds87sj20zg0l90wy

Tiểu Từ nhẹ nhàng nhảy từ trên đài cao xuống. Lúc này mặt trời mới lên như rồng biển trỗi dậy, ánh sáng đẩy những đám sương mù sang hai bên đọng vào làn váy nàng, gió nhẹ thổi qua, y phục như một đóa liên hoa từ từ hé mở. Có lẽ là do ánh sáng quá mạnh. Kế Diêu có chút hoa mắt, hắn lui về phía sau từng bước, trống ngực đột nhiên đập liên hồi.

Vừa đáp xuống đất, Tiểu Từ bay vút lên đá về phía hắn. Chính là chiêu thứ ba trong vân khởi cửu thức, ào ào như vũ bão. Ra chiêu trong nháy mắt. Thời gian trôi qua như một bức tranh cuộn tròn, giữa trời đất mênh mông, chầm chậm mở ra.

Kế Diêu thân thể hơi nghiêng, một chưởng hướng tới mắt cá chân của nàng. Đột nhiên, lông mày nhíu chặt, bàn tay khẽ đảo, nắm lấy mắt cá chân của nàng. Tiểu Từ nguyên bản chính là phô trương thanh thế, bị hắn giữ lấy cũng không ngoài ý muốn, nàng khẽ giãy dụa, đã thấy trong mắt hắn hiện lên vẻ tức giận.

 - “Mặc dù ở trong núi, tốt xấu gì cũng có nam nhân.”

Tiểu Từ cúi đầu nhìn lại, chân ngọc thon dài như ngó sen đầy, da thịt lộ ra trơn bóng như tuyết, mà chỗ mắt cá chân hắn nắm lấy truyền tới một cỗ nóng rực, cơ hồ làm tuyết tan chảy, rồi sau đó sóng nhiệt thẳng đánh đến lòng của nàng.

Nàng có chút ủy khuất: “Ta còn không phải vội vã đến ngăn ngươi, ngay cả tất cũng không mặc.”

Kế Diêu buông tay, hắn buồn bực một lát, cúi đầu nhặt trường kiếm, nói: “Ta sớm muộn cũng phải đi, ai cũng không ngăn được.”

 -”Không phải ngăn cản.” Tiểu Từ dừng một chút, thanh âm bỗng thấp xuống: “Là giữ lại.”

Hắn ngón tay cầm kiếm siết chặt. Tiểu Từ nhanh vài bước, ngăn ở trước mặt hắn, nước mắt ngưng tụ thành những hạt châu đọng lại trên mi mắt.

 - “Ngươi nhẫn tâm rời khỏi sư phụ?”

 - “Ta sẽ trở về thăm nàng.”

Nàng do dự một lúc rốt cuộc quyết tâm hỏi ra những lời quẩn quanh trong đầu nàng suốt một đêm:

 - “Vậy ngươi nhẫn tâm rời khỏi ta?”

Kế Diêu chợt cả kinh, sóng mắt đảo qua khuôn mặt nàng, tâm tư nàng giờ phút này căng như dây đàn, bị hắn nhìn chằm chằm như thế, có chút không thở nổi. Nàng muốn từ trong mắt hắn nhìn ra, nhưng chỉ là một cái đầm sâu kín nặng nề, lạnh lẽo như cũ, không có một tia dao động.

Hắn không trả lời, xoay người rời đi. Nàng giữ chặt chuôi kiếm của hắn, sợi dây đeo trên vỏ kiếm, là một con hỏa kỳ lân khảm bảo thạch, dưới nắng sớm phát ra ánh sáng rực rỡ.

Nàng quyết định bất cứ giá nào, nàng muốn biết, thời gian hai năm, hắn có phải hay không thật sự đối với nàng chỉ có tình cảm huynh muội.

Nàng khẩn trương ngượng ngùng nắm chặt vỏ kiếm, muốn lấy sự cứng rắn của vỏ kiếm chống đỡ dũng khí của nàng, thanh âm có chút run run: “Ngươi hôn ta một cái, ta sẽ để ngươi đi.”

Thân thể hắn cứng đờ, là bị dọa sợ sao? Nàng cũng không quản được nhiều như vậy.

Hắn đưa lưng về phía nàng, nhìn không thấy vẻ mặt hắn, thanh âm trầm trầm vang lên: “Chúng ta xem như là sư huynh muội đi.”

 - “Ngươi hôn ta một cái, ta chỉ muốn biết ngươi đối với ta có phải là loại tình cảm huynh muội.”

Kế Diêu xoay người lui ra phía sau từng bước, ánh mắt mơ hồ khẽ động. Sau một lúc lâu, hắn nói: “Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi có biết không?”

Tiểu Từ khuôn mặt trong suốt, ngượng ngùng lại quật cường: “Biết.”

Kế Diêu khép mi mắt, đuôi lông mày có một chút run rẩy không dễ nhận thấy.

Tiểu Từ bước lên từng bước: “Ngươi không hôn ta một cái, hôm nay ngươi đi không được.” Nàng bất cứ giá nào, ngăn cản hắn, không đạt được mục đích không bỏ qua.

 - “Ngươi!” Mặt trời có chút nóng sao? Trên trán hắn rịn ra mồ hôi, thập phần rất khó chịu.

 - “Ta muốn ngươi ở trên đài cao hôn ta.” Ánh mắt nàng sáng lên so với ngày thường càng thêm chói mắt, không chớp mắt nhìn hắn.

Kế Diêu do dự một lát, nhìn xung quanh vài lần, tin tường không có ai. Cắn răng một cái, nắm lấy lưng áo nàng kéo lên đài.

Trên đài cao gió xuân phơ phất, ánh nắng như mây màu. Nàng si ngốc nhìn hắn, trong mắt một mảnh cố chấp.

Kế Diêu thở dài, lại hít lấy một hơi, được, hôm nay liền chặt đứt ý niệm trong đầu nàng, miễn cho ngày sau phiền não. Hành hiệp giang hồ há có thể nhi nữ thường tình, đây là điều tối kị, nhớ lấy! Nhớ lấy!

Hắn tâm đã định, cúi đầu xuống, áp lên môi nàng. Trong lòng bỗng nhiên có một tiếng nổ lớn, chân khí trong cơ thể cuộn trào dâng lên, bờ môi hắn đột nhiên đau xót.

Tiểu Từ ngẩng mặt, sắc môi đỏ bừng, ở giữa có vết máu đỏ tươi. Trong lòng hắn áy náy, nhưng lại ngây dại.

 - “Kế Diêu, máu của ngươi thật nóng! Tim của ngươi cũng đập thật nhanh! Môi của ngươi thì ra rất ấm áp!”

Nàng nở nụ cười, đôi môi đỏ bừng như vầng trăng lưỡi liềm khẽ treo trên lòng hắn. Giờ khắc này, ánh sáng trong mắt nàng càng tươi đẹp hơn cả ánh bình minh.

Kế Diêu nhảy xuống khỏi đài cao, có chút chạy trối chết, không dám quay đầu. Ánh mắt Tiểu Từ dừng lại trên y phục của hắn tung bay trong gió, giống như một đám mây trắng phiêu diêu cuối chân trời.

 - “Kế Diêu, chờ sư phụ trở về, ta sẽ đi tìm ngươi.” Nàng ở phía sau hắn hét lên, thanh âm trong trẻo uyển chuyển như suối ngầm róc rách.

Kế Diêu nhảy vài cái cách xa hơn mười trượng, trong lòng không biết như thế nào bị nhéo một phen, không giống vừa rồi thống khoái như vậy.

Tiểu Từ nhìn theo bóng dáng hắn, ngón tay nhẹ phủ trên đôi môi, hơi ấm của hắn dường như vẫn còn đọng lại, hơi thở nam tử tươi mát, giống như lá xuân đầu mùa.

Trong lòng hắn trừ bỏ giang hồ và hiệp nghĩa, rốt cuộc có hay không bóng dáng của nàng? Nàng dường như cái gì cũng mơ mơ hồ hồ, cuối cùng vẫn không có được đáp án. Nhưng là, nàng muốn xác định một cách rõ ràng, khẽ vuốt ve đôi môi, trước mắt nàng ngày càng sáng ngời.