Thái tử phi thất sủng Chương 183


Ảnh

Chương 183: Sát tâm

Edit: Muỗi Vove

Du Hàn vẻ mặt sốt ruột, nói:

-”Một lát nữa ta cùng Tiểu Thanh đính hôn rồi, nếu là đến lúc đó…Tiểu Phong, nếu không như vậy đi, ta sẽ giúp ngươi ôm thiếu cung chủ ở đây chờ Vương thẩm, ngươi giúp ta đem ngọc bội đưa cho Thanh nhi?”

Tiểu Phong chần chừ một chút, thấy ánh mắt Du Hàn lạnh lẽo nhìn mình, bộ dáng tràn đầy chờ mong, đúng là vẫn không đành lòng cự tuyệt, đem tiểu hài tử trong lòng đang khóc rống rốt cuộc mệt mỏi giao cho Du Hàn, sau đó tiếp nhận ngọc bội trong tay Du Hàn, nói:

-”Được, vậy nô tỳ trước đưa đi cho Thanh nhi tỷ! Chỉ là một lát nữa Vương thẩm đến đây, nếu có trách cứ nô tỳ, mong rằng Du hộ pháp nói giúp nô tỳ một tiếng!”

Du Hàn cười cười, nói:

-”Ta sẽ hướng Vương thẩm giải thích rõ ràng, ngươi yên tâm đi!”

Tiểu Phong không nghi ngờ gì, xoay người bước ra ngoài, đột nhiên nàng cảm thấy bên hông tê rần, cả người liền mất đi tri giác, mềm oặt ngã ra đất.

Du Hàn nhìn Tiểu Phong ngã trên mặt đất, trên mặt lộ ra một tia cười lạnh, hắn rất nhanh từ trong tay Tiểu Phong thu hồi lại ngọc bội, sau đó lấy ra một viên thuốc, dùng sức nắm lấy cằm Tiểu Phong, ấn thuốc vào, sau khi làm xong hết thảy, liền ôm Vân Lạc Tử đến bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.

Đúng lúc này, Vân Lạc Tử bỗng nhiên khóc rống lên, Du Hàn nhìn tiểu hài tử trong lòng, mày kiếm nhíu chặt, nhanh như chớp điểm vào huyệt đạo trên người Vân Lạc Tử, Vân Lạc Tử nháy mắt ngưng khóc, giống như đã ngủ thật say.

Lầu các dưới sân không một bóng người, lúc này người của Thủy Vân cung đều tập trung trên hành lang, chỉ thấy Du Hàn đem thân hình nho nhỏ của Vân Lạc Tử bao kín trong áo choàng rộng thùng thình, sau đó lắc mình, phi thân ra ngoài.

Linh Sơn, ở nơi hẻo lánh trong rừng cây, hai bóng người một tím một xanh lẳng lặng đứng trên cành cây, hướng ánh nhìn về phía sâu nhất trong Linh Sơn, thế nhưng, cảnh sắc xa xa vẫn thập phần mông lung. Tuy rằng hiện tại mùa đông đã qua, nhưng là, hơn phân nửa Linh Sơn vẫn bị sương mù quấn quanh, căn bản thấy không rõ cảnh sắc phía xa, chỉ có thể nhìn thấy sương mù một mảnh.

Tử y nhân quay đầu lại, nhìn thoáng qua thanh y nam tử bên cạnh, hỏi:

-”Tử Thanh, còn bao lâu nữa mới lên được đỉnh núi?”

Vệ Tử Thanh nhìn Tử Dạ, ánh mắt dừng trên mặt nạ quỷ che lấp nửa khuôn mặt của Tử Dạ, nói:

-”Hoàng…Gia, còn không xa nữa đâu, đi thêm một đoạn nữa là vào trong phạm vi của Thủy Vân cung rồi.”

Nói xong Vệ Tử Thanh dừng một chút, lại nói:

-”Gia, người muốn che mặt đi gặp nương nương sao?”

Tử Dạ thân thể cứng đờ, hắn yên lặng xoay người, hai mắt toát ra vẻ cô đơn, nửa tháng trước, khi hắn ở trong cung tiếp nhận được tin tức của Vệ Tử Thanh, nói cơ bản đã xác định được vị trí của Thủy Vân cung, hắn không chút nghĩ ngợi, vội vàng xử lý việc triều chính, liền chạy tới địa phương hẻo lánh này.

Kỳ thật, ngay cả hắn cũng không rõ ràng, hắn rốt cuộc là vì cái gì! Trong lòng hắn khát vọng được nhìn thấy nàng, nhưng lại cũng sợ hãi gặp lại nàng, thậm chí, trước khi lên Linh Sơn, hắn còn cố ý mang theo mặt nạ quỷ đã lâu không dùng đến. Hắn không dám đối mặt với nàng, vẫn luôn sợ hãi nàng còn trách hắn.

Hiện tại hắn đang ở bên trong Linh Sơn, tâm tình cực kỳ kích động, nàng vẫn khỏe chứ? Nàng có phải hay không vẫn còn đang hận hắn? Nàng có thể hay không tha thứ cho hắn, cùng hắn hồi cung?

Tử Dạ hít thật sâu một hơi, ép buộc chính mình tỉnh táo lại, cùng Vệ Tử Thanh đang muốn phi thân đi, bỗng nhiên, hắn cảnh giác ngừng lại, hướng Vệ Tử Thanh bên cạnh làm động tác nín thở.

Một bóng người màu trắng, xuất hiện trong tầm mắt của Tử Dạ và Vệ Tử Thanh, nhìn người mới đến, trong lòng Tử Dạ mừng như điên, bởi vì, người tới chính là người ngày đó trong cung đem Diệp Lạc rời đi Du Hàn, nhìn thấy Du Hàn xuất hiện ở nơi này, chứng minh những phỏng đoán của hắn và Vệ Tử Thanh là hoàn toàn chính xác, Du Hàn nếu ở đây, thì chắc chắn Diệp Lạc cũng vậy.

Bỗng nhiên, biểu tình trên mặt Tử Dạ ngưng trọng, bởi vì hắn phát hiện Du Hàn ở cách lùm cây hai người nấp không xa đột nhiên dừng lại.

Tử Dạ mày kiếm nhíu chặt, chẳng lẽ hành tung của bọn họ đã bị phát hiện rồi sao? Nhưng là, rất nhanh, hắn liền nhận ra, Du Hàn vẫn chưa phát hiện ra bọn họ, bởi vì, hắn nhìn thấy Du Hàn sau khi dừng lại vội xốc áo choàng lên, từ trong ngực ôm ra một đứa trẻ.

Nhìn đến đứa nhỏ, Tử Dạ chỉ cảm thấy oanh một tiếng, trong đầu nhất thời trống rỗng, hắn biểu tình kích động, thân thể run lên nhè nhẹ, hai mắt gắt gao nhìn thẳng đứa nhỏ trong tay Du Hàn, đó là hài tử của hắn sao? Là hài tử của hắn và Lạc nhi?

Trong lòng nhận thức được điều này, làm Tử Dạ thiếu chút nữa không khống chế được hướng Du Hàn bay đến, ngay tại thời điểm đó, bỗng nhiên bả vai bị Vệ Tử Thanh vỗ nhẹ một cái. Cái vỗ vai tuy nhẹ, nhưng ngay lập tức làm Tử Dạ thanh tỉnh lại, hắn cố nén kích động trong lòng, xuyên thấu qua rừng cây rậm rạp, vẫn không ngừng quan sát nhất cử nhất động của Du Hàn.

Mà người đang đứng ở giữa rừng rậm Du Hàn, căn bản không phát hiện có người đang quan sát mình, hắn đem Vân Lạc Tử ôm ở trên tay, đánh giá một chút, bỗng nhiên vỗ nhẹ lên người Vân Lạc Tử, tiểu hài tử vốn đang ngủ say hơi cử động, một lát sau, cặp mắt đen láy mở to, hắn tỉnh lại, có lẽ bởi vì tò mò, cho nên cũng không có khóc rống lên, mà chỉ dùng ánh mắt mơ màng nhìn Du Hàn, thậm chí lộ ra nụ cười ngây thơ.

Du Hàn ánh mắt phức tạp nhìn Vân Lạc Tử, hắn bỗng nhiên không muốn đối mặt với ánh mắt ngây thơ của Vân Lạc Tử, tuy rằng tiểu hài tử vừa mới đầy tháng, cái gì cũng không hiểu, nhưng hắn lại cảm thấy ánh mắt đó như đang cười nhạo hắn, điều này làm hắn cực kỳ phẫn nộ.

Thanh âm của Tiểu Phong như vang vọng bên tai hắn, đứa nhỏ tên gọi Vân Lạc Tử! Vân Lạc Tử! Là bởi vì hắn là đứa nhỏ của Tử Dạ sao?

Du Hàn khuôn mặt lạnh lùng dần trở nên vặn vẹo, vòng ôm ngày càng siết chặt, bỗng nhiên hắn điên cuồng khàn giọng hét to:

-”Vì sao, vì sao muội dù đã quên đi hoàn toàn quá khứ, vẫn còn nhớ rõ hắn? Muội ngay cả đứa nhỏ cũng đặt tên là Vân Lạc Tử, là bởi vì muội căn bản không quên được hắn sao? Nếu như vậy, muội đừng trách ta ra tay độc ác! Ta muốn hủy hết thảy mọi thứ liên quan đến hắn! Hết thảy, bao gồm cả nghiệt chủng này! Chỉ có như vậy, muội mới có thể trở về bên cạnh ta, chỉ có như vậy, muội mới hoàn toàn quên đi hắn!”

Du Hàn điên cuồng gào thét, ở nơi rừng rậm âm u này, làm người ta nhịn không được lông mao dựng đứng.

About these ads

10 thoughts on “Thái tử phi thất sủng Chương 183

  1. Thường thì người ta dù có là tướng cướp giết vạn người cũng vì một nụ cười thơ trẻ mà mỉm cười, riêng thằng cha này lại nghĩ nó đang cười nhạo mình… bó tay! Càng chứng tỏ bản thân tự hiểu rõ mình đáng bị chế nhạo cỡ nào.
    Có bố ở sau lưng rồi, tuy vẫn lo không biết bé con sẽ phải chịu ủy khuất gì nữa đây?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s